Ai bảo nhân viên ăn đồ nấu riêng thì chỉ được ăn món xào chứ, Điểm Tâm cũng có thể đem ra nấu riêng cơ mà.
"Hai bát." Hoàng Gia cực kỳ thành thật đáp, "Nước dùng hôm nay là do sư phụ tự tay hầm đấy."
Tần Hoài cảm thấy hai bát là một sự lựa chọn vô cùng sáng suốt, hắn cũng muốn ăn hai bát.
"Tôi cũng hai bát." Trịnh Tư Nguyên nói.
Đổng Sĩ đứng bên cạnh rướn cổ lên nhìn ba người đang lớn tiếng "âm mưu mờ ám", lần đầu tiên trong đời cậu ta hận bản thân mấy năm qua không chịu khắc khổ luyện tập vươn lên, để trở thành cái tên sáng giá nhất trong đám đệ tử chân truyền của sư phụ, hoàn thành cú lội ngược dòng ngoạn mục của đệ tử út, leo lên vị trí đầu bếp đứng bếp chính, để rồi ngay ngày đầu tiên Tần Hoài đến Hoàng Kí có thể nấu đồ ăn riêng cho hắn, thuận lợi gia nhập hội nhóm này, và hôm nay có thể hiên ngang ăn hai bát Kê Thang Diện.
Hối hận quá đi mất!
Trong lòng cậu ta đang tuôn rơi hai hàng lệ đầy chua xót.
"Đổng Sĩ, cậu có ăn không?" Tần Hoài quay đầu hỏi.
Đổng Sĩ: "! Ăn chứ, tôi ăn ha... 1 bát là được rồi!"
Đổng Sĩ tuyên bố từ hôm nay trở đi hắn nhất định sẽ chăm chỉ hóng hớt drama hơn, chuyên săn lùng những tin mà Tần Hoài thích.
"Cậu có mang điện thoại không?” Tần Hoài hỏi.
"Có, ở trong túi đây."
"Cậu nhắn tin hỏi Cung tiên sinh xem ông ấy có ở gần đây không, có ăn Kê Thang Diện không, ăn thì mấy bát để tôi làm luôn một thể."
"Ok luôn!"
Đàm Duy An ngồi thu lu trong góc, rơi những giọt nước mắt ghen tị.
“Đàm Duy An, anh ăn mấy bát?” Tần Hoài hỏi tiếp.
Đàm Duy An:! Lại còn có cả phần của mình nữa cơ á!
Trong lòng Tần sư phụ có mình!
Hóa ra đây chính là cảm giác được nấu ăn riêng sao? Đại sư, tôi giác ngộ rồi!
"Một bát, tôi cũng ăn 1 bát!" Đàm Duy An kích động nói.
Tần Hoài bắt đầu nhào mì.
Đang nhào, âm báo của hệ thống trò chơi đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
"Đinh, chúc mừng bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ phụ [Hương vị ký ức 2], nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Một đoạn giấc mơ của Khuất Tĩnh]."
Cái nhiệm vụ trừu tượng nhất trong chuỗi Nhiệm vụ phụ này thế mà lại hoàn thành rồi!
Khuất Tĩnh vừa mới ăn cái gì vậy?
Giang Mễ Niên Cao siêu cứng à?
Biết thế cô ấy nói sớm là thích đồ lỗi đi, Tần Hoài tự nhận mình làm lỗi là giỏi nhất, mấy mẻ Niên Cao hỏng trước đó hắn còn chẳng dám mang cho Khuất Tĩnh ăn.
Nếu không phải điều kiện không cho phép, hắn hận không thể lấy cớ đi vệ sinh để lao ngay vào đó xem giấc mơ kia.
Đây chính là đoạn giấc mơ duy nhất của Khuất Tĩnh.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đợi Tần Hoài xem xong đoạn giấc mơ này, Khuất Tĩnh có thể tỉnh lại.
Đến lúc đó tiệc trà nhà ông La sẽ kết nạp thêm một Tỉnh Quái, Khuất Tĩnh sẽ không cần phải ăn đống hoa quả mà Trần Huệ Hồng tiện tay thó về cho cô ấy nữa, cô ấy có thể đường đường chính chính đến nhà ông La mà ăn.
Làm xong Kê Thang Diện, Tần Hoài thậm chí còn chẳng kịp ăn.
Hắn quá muốn xem giấc mơ của Khuất Tĩnh rồi.
Giấc mơ và ký ức của người khác, bét ra cũng phải vài đoạn, hoặc hiển thị 0/?, duy chỉ có Khuất Tĩnh là 0/1, rành rành ra đó là chỉ có một đoạn giấc mơ.
Hơn nữa trong Nhiệm vụ phụ cũng ghi rõ, hoàn thành nhiệm vụ, xem xong giấc mơ là Khuất Tĩnh có thể tỉnh lại.
"Ây da, tôi đau bụng đi vệ sinh cái đã, mọi người ăn trước đi không cần đợi tôi đâu!” Tần Hoài bỏ lại một câu rồi chuồn thắng.
Bước chân rất nhanh, chạy rất vội, vội y hệt cái dáng vẻ Trịnh Đạt tan làm mỗi ngày vậy.
Thoắt một cái, hắn đã mất hút.
Đàm Duy An bưng bát mì, vô cùng cảm động: "Tần Hoài gấp gáp thế rồi mà vẫn cố làm xong mì cho mình rồi mới đi vệ sinh."
Đàm Duy An cảm thấy mình cũng không thể lười biếng được, phải luyện tập Bách Quả Hãm cho đàng hoàng. Lặng lẽ cố gắng, rồi tạo cho mọi người một bất ngờ mới được.
Tần Hoài nào biết một câu nói đơn giản của mình lại khiến Đàm Duy An tự biên tự diễn ra nhiều thứ đến thế. Hắn rảo bước đi thắng vào nhà vệ sinh, do dự hai giây rồi chọn buồng giữa, đi vào, đóng cửa, mở bảng điều khiển trò chơi lên.
[Một đoạn giấc mơ của Khuất Tĩnh].
Dựa theo quy trình bình thường, Nhiệm vụ phụ của Khuất Tĩnh hoàn thành, giấc mơ đã vào tay. Tần Hoài đáng lẽ phải lập tức thông báo tin vui này cho ông La và chị Hồng, sau đó ba người đến nhà ông La ăn chút các loại hạt và hoa quả, mở cuộc họp bàn tròn một chập, cuối cùng mới xem giấc mơ.
Cái gì cơ? Bạn bảo đây là quy trình xem ký ức của ông La á?
Không sao cả, xem của ai thì cũng có thể áp dụng quy trình này mà.
Nhưng tình hình bây giờ đang khẩn cấp, ông La và chị Hồng đều không có ở đây, mà Tần Hoài lại thật sự rất tò mò. Tình thế cấp bách đành phải linh động, hắn bỏ qua luôn quy trình, cứ xem trước rồi tính.
Bấm vào [Một đoạn giấc mơ của Khuất Tĩnh].
[Đang tải giấc mơ ——]
Đập vào mắt là một không gian ngập tràn sắc xanh.
Cây cối tuy không đến mức cao chọc trời, nhưng cành lá xum xuê, vì không có bàn tay con người cắt tỉa nên cứ mặc sức sinh trưởng, cây thì thẳng tắp, cây lại xiêu vẹo.
Mặt đất là loại đất nguyên thủy chưa từng được khai phá, vừa trải qua một cơn mưa nên bùn đất vẫn còn ẩm ướt, thảm cỏ xanh rậm rạp dường như vừa bị ai đó giẫm lên, nằm rạp sát xuống mặt đất.
Khuất Tĩnh rất dễ nhận ra.
Ở cái chốn rừng thiêng nước độc này, trong vòng bán kính trăm mét chỉ có mỗi cô ấy là người sống.
LVQ8371