"Hồi đó tiệm cơm quốc doanh không bán món này."
Tần Hoài không quá thất vọng, hắn vốn dĩ đã đoán được rồi. Hắn đang định nói vài câu khách sáo rồi quay đi, thì Hoàng Thắng Lợi đột nhiên lên tiếng.
"Là Cung Lương muốn ăn à?"
"Vâng." Tần Hoài gật đầu, "Hôm qua cháu hỏi Cung tiên sinh xem có thèm món Điểm Tâm nào không, chú ấy bảo hồi sinh nhật từng được ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn do Tỉnh sư phụ làm, hương vị vô cùng khó quên, nên rất muốn được ăn lại Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả một lần nữa."
"Nhưng hôm qua cháu có nghe ngóng thử, thì hiện tại trên thị trường rất hiếm quán còn bán Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả, thế nên hôm nay cháu mới định tới hỏi Trịnh sư phụ."
Hoàng Thắng Lợi cười: "Tôi biết ngay là ông ấy mà, mấy lời bốc phét của Cung Lương cậu nghe cho vui thôi. Năm đó ông ấy sống ngay vách nhà sư phụ chúng tôi, từ nhỏ đến lớn ăn không ít đồ ngon đâu. Thời đó vật tư thiếu thốn, rất nhiều món Điểm Tâm và món ngon sư phụ chỉ làm vào dịp lễ Tết. Chỉ cần được ăn một hai lần, qua miệng ông ấy kể lại sẽ biến thành bao nhiêu năm chưa được ăn, cả đời khó quên, muốn được ăn lại lần nữa.”
Cung Lương, đúng là không hổ danh ông.
Nghe Hoàng Thắng Lợi nói vậy, Trịnh Đạt mới nhớ ra: "Có phải Cung Lương đang nhắc tới dịp sinh nhật năm đính hôn với vợ ông ấy không? Sư phụ đã nấu một nồi Tứ Hỉ Thang Đoàn to đùng, tôi thì muốn ăn nhân thịt, còn anh và Cung Lương lại đòi ăn nhân Bách Quả. Kết quả là mấy viên bánh trôi đó trông y hệt nhau, tôi ăn đến mức suýt vỡ bụng cũng chỉ trúng được có ba viên nhân thịt."
"Cái lần mà trước khi làm bánh trôi bị thiếu mứt bí đao, tôi còn phải chạy về nhà trộm 5 cân ấy."
Hoàng Thắng Lợi gật đầu.
Trịnh Đạt cảm thán: "Nếu là lần đó thì tôi có ấn tượng về Bách Quả Hãm đấy. Sư phụ đã lôi hết đồ ngon giấu đưới đáy hòm ra, mứt hoa quả khô thượng hạng đắt đỏ biết bao nhiêu mà đem nhồi hết vào bánh trôi. Lúc đó tôi xót ruột vô cùng, tốt xấu gì cũng nên chừa lại một nửa để làm bánh Trung thu chứ, tôi thích ăn bánh Trưng thu nhân Bách Quả mà.”
Tần Hoài không ngờ Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi đều có ấn tượng với nồi Tứ Hỉ Thang Đoàn lần đó, liền vội vàng gặng hỏi: "Vậy Trịnh sư phụ, ông có nhớ nguyên liệu làm Bách Quả Hãm lần đó không ạ?"
Biết được công thức nguyên liệu cụ thể thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Tần Hoài tin rằng cách làm Bách Quả Hãm chắc chắn mỗi người một vẻ, nhưng nhìn chung cũng không khác nhau là mấy. Nếu biết nguyên liệu thì hắn không cần phải vác mặt đi nhờ vả người của Tri Vị Cư nữa, cứ túm lấy Trịnh Tư Nguyên cùng nhau nghiên cứu không chừng lại ra, mà nếu thực sự không nghiên cứu ra thì vẫn còn Trịnh Đạt cơ mà.
Trịnh Đạt tuy không biết làm, nhưng ông ấy cũng có thể tham gia nghiên cứu cơ mà.
"Không biết." Trịnh Đạt thành thật lắc đầu, "Đó là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, hồi đó tôi vẫn còn đang nặn bánh bao ở tiệm cơm quốc doanh, loại nhân bánh đắt đỏ như vậy đâu tới lượt tôi làm."
Tần Hoài có chút thất vọng.
"Tôi nhớ." Hoàng Thắng Lợi cười nói, "Tuy tôi không biết làm Bách Quả Hãm, nhưng công thức năm đó thì tôi vẫn nhớ."
"Năm đó chính tay tôi đã chuẩn bị nguyên liệu làm Tứ Hỉ Thang Đoàn cho sư phụ, lúc làm bánh trôi cũng là tôi phụ bếp. Trịnh Đạt không nhớ là chuyện bình thường, còn tôi thì nhớ rất rõ." Nói xong, Hoàng Thắng Lợi còn nhạt nhẽo liếc Trịnh Đạt một cái rồi mỉm cười, mọi ẩn ý đều nằm trong nụ cười đó.
Là ảo giác của Trịnh Đạt sao? Sao ông lại cảm thấy mấy tháng nay tính công kích của sư huynh mình ngày càng tăng cao thế nhỉ.
"Nếu Tiểu Tần cậu muốn nghiên cứu bánh trôi, vậy từ nay buổi tập canh lửa buổi chiều sẽ lùi lại một tiếng rưỡi. Cậu cứ nghiên cứu Bách Quả Hãm trước, sau đó hẵng theo tôi luyện canh lửa."
"Cảm ơn Hoàng sư phụ ạ.”
"Không có gì, cậu dù sao cũng là đầu bếp bạch án, chịu khó nghiên cứu Điểm Tâm mới là chuyện tốt. Tôi cũng nhiều năm rồi chưa được ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả, Trịnh Đạt lại chẳng phải là người thích nghiên cứu loại Điểm Tâm này. Nếu cậu và Tư Nguyên thực sự có thể nghiên cứu ra, tôi cũng được dịp hưởng sái lộc ăn."
Nói xong, Hoàng Thắng Lợi liền nhìn chằm chằm Trịnh Đạt, không nói một lời, cứ thế mà nhìn ông.
Trịnh Đạt: ?
Trịnh Đạt: .
"Cái gì mà gọi là tôi không thích nghiên cứu loại Điểm Tâm này chứ, bây giờ tôi thích nghiên cứu Điểm Tâm mới nhất đấy! Bắt đầu từ chiều nay, tôi sẽ cùng các cậu nghiên cứu. Tư Nguyên mới làm Điểm Tâm được bao nhiêu năm, làm sao nhiều kinh nghiệm bằng tôi được! Từ nhỏ nó đã không thích ăn bánh Trung thu nhân Bách Quả, nhân Ngũ Nhân rồi, không giống tôi, hồi đó tôi cực kỳ mê bánh Trung thu nhân Bách Quả luôn.”
Tần Hoài cười nói với Trịnh Đạt: "Vậy từ hôm nay trở đi phải làm phiền Trịnh sư phụ buổi chiều ở lại tăng ca cùng chúng cháu rồi."
Trịnh Đạt sướng đến mức cười nở hoa: "Không vất vả, không vất vả."
Tần Hoài quay lại tiếp tục làm việc. Hoàng Thắng Lợi liếc nhìn Trịnh Đạt - người chẳng có vẻ gì là muốn bắt tay vào làm việc, nhỏ giọng nói: "Sau này ông chịu khó đến sớm một chút đi."
"Ngày nào cũng không kịp ăn bữa sáng do Tiểu Tần làm. Người biết chuyện thì hiểu là do ông lười dậy sớm không muốn tới, người không biết lại tưởng ông chê bai tay nghề của Tiểu Tần, khinh thường không thèm ăn đấy."
Trịnh Đạt cảm thấy, đã đến lúc phải mua một căn nhà ở khu dân cư đối diện rồi.
Ở xa quá, buổi sáng thực sự chẳng muốn dậy chút nào.
LVQ8371