Khuất Liệp Hộ vào đến tinh thành thì rõ ràng có chút căng thăng. Khẩu súng săn bọc trong lớp vải đeo trên lưng, hắn dắt tay Khuất Tĩnh đi loanh quanh trước cổng bệnh viện như con ruồi mất đầu.
Chuyện này cũng không thể trách Khuất Liệp Hộ được, vì hắn có biết chữ đâu.
May thay, khẩu súng săn bọc vải trên lưng Khuất Liệp Hộ quá bắt mắt, đội trị an trước cổng bệnh viện liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Mọi người đều không thấy có vấn đề gì với việc một thợ săn từ quê vác súng lên phố. Hiện tại đang là thời kỳ hỗn loạn, rất nhiều nông dân rúc ở quê thiếu thốn thông tin thậm chí còn chẳng biết chiến tranh đã kết thúc hay chưa, chủ tịch huyện đã bỏ trốn, chết hay thay người khác rồi. Trong núi vẫn còn thổ phỉ chưa bị tiêu diệt hết, nên việc mang theo chút đồ phòng thân khi đi đường quả thực là chuyện quá đỗi bình thường.
Biết Khuất Liệp Hộ đưa cháu gái lên thành phố khám bệnh, người của đội trị an báo cho hắn biết súng không được mang vào bệnh viện mà phải để ngoài này bảo quản. Sau đó, họ dẫn hắn đi đổi tiền trước rồi mới đưa đi xếp hàng lấy số.
Khuất Liệp Hộ thấy súng của đối phương xịn hơn súng mình thì ngoan ngoãn nghe lời.
Sau khi Khuất Liệp Hộ đổi toàn bộ pháp tệ, tiền xu, đồng đại dương trên người sang loại tiền đang lưu hành, hắn căng thẳng dắt Khuất Tĩnh đi lấy số, tìm bác sĩ khám bệnh.
Kết quả hiển nhiên là công cốc, chẳng khám ra được bệnh gì.
Phương pháp khám chữa bệnh thời này còn nhiều hạn chế, Khuất Tĩnh vốn dĩ cũng chẳng có bệnh tật gì. Lúc khám, Tần Hoài còn hơi lo lắng nhỡ đâu người ta phát hiện ra cô bé vốn không phải là người, nhưng kết quả chứng minh hắn đã lo bò trắng răng.
Bác sĩ vô cùng cảm động trước việc một người thợ săn ở quê vì lo bóng lo gió mà lặn lội đưa cháu gái lên tận tỉnh khám bệnh. Ông ấy giúp Khuất Liệp Hộ hủy số khám để tiết kiệm chút tiền, rồi kê cho Khuất Tĩnh hai lạng đậu nành miễn phí làm đồ tẩm bổ. Ông dặn dò hắn về nhà cho cháu ăn chút đậu nành bổ sung dinh dưỡng, đừng có suy nghĩ linh tinh nữa, nếu thực sự lo con bé có bệnh thì cứ cho nó ăn chút đồ ngon là được.
Khuất Liệp Hộ nghe lọt tai lời bác sĩ đặn, nhận hai lạng đậu nành xong liền đi khắp phố tìm đồ ngon.
Trong thế giới quan mộc mạc của Khuất Liệp Hộ, ăn đồ ngon = bột mì trắng + đường.
Đầu tiên, Khuất Liệp Hộ tìm đến cửa hàng lương thực, cắn răng chi một số tiền lớn mua một bao bột mì trắng, sau đó hắn lại đi khắp nơi tìm chỗ bán đường. Kết quả chỗ bán đường thì không thấy, nhưng lại tìm được một tiệm bánh ngọt.
Tiệm bánh rất nhỏ, thoạt nhìn cũng khá cũ kỹ, nhưng mấy món bánh bày ra có vẻ ngoài không tệ chút nào. Dưới con mắt của Tần Hoài, chỉ xét những phần có thể nhìn thấy thì đây đều là bánh ngọt cỡ cấp B, đó là còn tính cả giới hạn về nguyên liệu ở thời đại này.
Tay nghề của thợ làm bánh ở đây tuyệt đối không tầm thường.
Quả nhiên là cao thủ trong dân gian.
Tần Hoài thầm cảm thán trong lòng, lùi lại vài bước, ngẩng đầu nhìn biển hiệu của cửa tiệm.
Tiệm bánh Tần Ký Bột Bột.
Tiệm của nhà em trai Tần Uyển sao?
Mấy chục năm trôi qua, Tần Ký Bột Bột Phô làm ăn thất bát ở Bắc Bình giờ đã thành chuỗi cửa hàng toàn quốc rồi à?
Tần Hoài vội vàng nhìn lại mấy món bánh trái bày trong tiệm.
Có bánh bột bột, nhưng không nhiều.
Nếu bánh bột bột hắc mạch là món tủ của Tần Ký Bột Bột Phô, thì coi như hắn chưa nói gì.
Chỉ mới nhìn lướt qua đã thấy bánh vuông nhỏ, bánh Định Thắng, bánh nếp Giang Mễ. Nhìn kiểu gì cũng thấy tiệm này phải là tiệm bán bánh ngọt kiểu Tô Châu mới đúng.
Mấy món bánh nhỏ nhắn tinh xảo khiến Khuất Liệp Hộ nhìn lướt qua đã không thể dời mắt.
“Tĩnh Tĩnh, muốn ăn không?” Khuất Liệp Hộ hỏi.
Khuất Tĩnh nhìn mấy món bánh, cô bé đâu có ngốc. Mấy ngày nay được ăn khoai lang, ngô thỏa thích đã đủ khiến bọn trẻ con trong làng phải ghen tị đỏ mắt rồi. Bánh bao bột mì trắng trong truyền thuyết lại càng là thứ chỉ xuất hiện trong mấy mẩu chuyện phiếm của mọi người về đứa con trai ngốc nhà địa chủ bị ăn no đến chết.
Những món bánh trước mắt này, ngoại trừ món bánh bột bột hắc mạch có vẻ ngoài hơi í ẹ ra, thì món nào trông chẳng cao cấp hơn hẳn bánh bao bột mì trắng. Khuất Tĩnh quả quyết lắc đầu.
"Không muốn ăn ạ."
Khuất Liệp Hộ biết thừa là cô bé muốn ăn.
Ngoài tiệm không có ai, nhưng có thể thấy bên trong có một gian phòng nhỏ. Khuất Liệp Hộ cắn răng, cất cao giọng gọi: "Có ai không?”
"Có đây." Một cậu thanh niên mặc áo dài từ trong phòng bước ra.
Thấy khách đến mua lại là hai ông cháu, cậu thanh niên có chút ngạc nhiên, nhìn thêm Khuất Tĩnh vài lần. Cậu không hề tỏ ra khinh thường bộ dạng lôi thôi lếch thếch do đi đường suốt mười ngày của hai người, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Xin hỏi khách muốn mua gì ạ?"
Thấy cậu thanh niên lịch sự như vậy, Khuất Liệp Hộ lại càng rụt rè hơn. Hắn chằm chằm nhìn mấy món bánh trái tinh xảo trên quầy vài lần rồi hỏi: "Ông chủ, có món nào bồi bổ cơ thể cho trẻ con không?"
"Cho... ăn... món gì thì tốt?"
"Bồi bổ cơ thể tr?" Cậu thanh niên lại nhìn Khuất Tĩnh, mỉm cười nói, "Cháu đây là tiệm bán bánh, bồi bổ cơ thể thì ông phải đi bệnh viện, đi tiệm thuốc chứ, đến chỗ cháu mua không có tác dụng đâu."
"Nhưng mà."
"Cháu đang có một ít bánh nếp bán rẻ, không biết ông có hứng thú không?"
Khuất Liệp Hộ lập tức bị chữ "rẻ" thu hút, lắp bắp hỏi: "Rẻ... rẻ á?"
"Vâng, cháu từ miền Nam lên đây mở tiệm bánh, không ngờ gạo nếp bên này lại không hợp để làm bánh nếp. Cháu trót làm một mẻ nhưng khách không thích. Ông xem đống bánh bày ra đây này, toàn là hàng bị trả lại không ai lấy."
LVQ8371