"Không hiểu sao tôi lại thấy lưu lượng khách khủng như hôm nay mới là mức độ vừa vặn với mình. Không quá nhàn rỗi, cũng không quá mệt mỏi, bầu không khí làm việc xung quanh đều rất thoải mái, thậm chí tôi còn cảm thấy mình dư sức cày thêm hai tiếng đồng hồ nữa." Tần Hoài tỏ vẻ 1 giờ tan làm là giới hạn của Hoàng Kí, chứ không phải giới hạn của hắn.
Trịnh Tư Nguyên nhìn Tần Hoài một cái thật sâu: "Cậu làm tôi thấy sợ hãi đấy."
"Tự dưng tôi không muốn ngày mai giúp cậu làm Tam Đinh Bao nữa."
Mắt Tần Hoài sáng rực lên: "Ngày mai cậu giúp tôi làm Tam Đinh Bao sao?"
"Đúng thế." Trịnh Tư Nguyên mặt không biến sắc đáp, "Bố tôi sợ ngày mai cậu mệt quá không quen, nên bảo tôi làm phụ tá cho cậu, giúp cậu làm một mẻ Tam Đinh Bao."
"Bây giờ tôi lại thấy chăng cần tôi giúp cậu đâu, tôi mới là người cần cậu làm Tiên Nhục Nguyệt Bính giúp đây
"Tôi mệt lả rồi."
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy, tiệm bánh ngọt yêu quý của hắn đã đến lúc mở cửa hoạt động lại rồi.
Dù sao cũng đã sửa sang xong xuôi từ lâu.
Bán ở nhà hàng cao cấp mệt mỏi quá, không hợp với hắn.
Rõ ràng người được lên "Tri Vị" là Tần Hoài, cớ sao cuối cùng kẻ phải làm việc bán sống bán chết lại là hắn cơ chứ?
Tần Hoài không để ý lắm đến vẻ mặt hơi tuyệt vọng của Trịnh Tư Nguyên, hắn vừa mới chợt nhận ra một chuyện.
Nếu ngày mai Trịnh Đạt giúp hắn làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Trịnh Tư Nguyên làm giúp Tam Đinh Bao, Hoàng Thắng Lợi cùng hắn hợp sức làm Quả Nhi, vậy thì theo một ý nghĩa nào đó, ngoại trừ Hoàng Gia ra, tất cả Bếp Trưởng và lực lượng Bếp Trưởng dự bị của Hoàng Kí đều đang làm phụ tá hoặc hợp tác với hắn.
Hoàng Gia không thể tham gia vào, chẳng phải vì anh ấy không muốn, mà là vì anh ấy có muốn cũng chẳng giúp được gì.
Tính tròn lại như thế, hắn nghiễm nhiên trở thành đại sư phụ của Hoàng Kí rồi.
Trở thành Bếp Trưởng luôn rồi.
Dựa theo diễn biến của mấy bộ sảng văn, bước tiếp theo chính là thu phục lòng người, thâu tóm quyền lực, mua lại cổ phần, rồi cuối cùng là tu hú chiếm tổ chim khách.
Hoàng Ký Tửu Lâu sẽ đổi tên thành Tần Ký Tửu Lâu.
"Chiều nay cậu có luyện hỏa hầu nữa không?" Lời của Trịnh Tư Nguyên kéo Tần Hoài về lại thực tại.
Tần Hoài lắc đầu: "Hôm nay tạm thời không luyện, Hoàng sư phụ cũng không rảnh, chiều nay bác ấy còn phải bàn bạc lại với Tào Lĩnh Ban về chuyện lấy số đặt bàn."
"Tôi định ăn cơm xong thì đi nắn xương, sau đó về nhà luyện làm Bách Quả Hãm, sẵn tiện nghỉ ngơi điều chỉnh lại đồng hồ sinh học luôn, bắt đầu từ ngày mai tôi phải đổi giờ làm việc rồi."
"Được, vậy chiều nay tôi cũng về luôn." Trịnh Tư Nguyên tỏ vẻ đã nắm được tình hình.
Tần Hoài tiếp tục đứng đợi cơm, tiện thể lân la sang chỗ Đổng Sĩ hóng hớt chút chuyện phiếm.
Đổng Sĩ đang thao thao bất tuyệt kể lể xem sáng nay dòng người xếp hàng bên ngoài dài đến mức nào, có khi ngang ngửa với đợt cao điểm về quê ăn Tết luôn rồi.
Tần Hoài cảm thấy thế này ít nhiều cũng hơi nói quá lên rồi, thực khách người ta tới ăn cơm, chứ có phải tới dẹp loạn Hoàng Kí đâu.
Ngay lúc câu chuyện hóng hớt của Đổng Sĩ đang đến hồi cao trào, bên ngoài cửa bếp có một cậu phục vụ mặt tròn thò đầu vào, nhỏ giọng hỏi: "Tần sư phụ có đang bận không ạ? Bên ngoài có một người hàng xóm nói mang cho sư phụ chút đồ, bảo Tần sư phụ kiểm tra điện thoại."
Tần Hoài nghe vậy liền bước thẳng ra ngoài, điện thoại của hắn đang để trong phòng thay đồ, có tin nhắn thì hắn cũng chẳng xem được.
Nơi cửa bếp, Vương Căn Sinh và Trần Quyên đang đứng nép sát vào tường, Vương Căn Sinh khư khư ôm mấy hũ Mật Ong Hoa Hòe trong tay, Trần Quyên thì xách theo hai chiếc túi, lượng Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao bên trong rõ ràng là vượt quá khẩu phần của hai người.
Lúc Tần Hoài đi ra, Trần Quyên đang mắng Vương Căn Sinh xơi xơi, hoàn toàn chẳng để ý thấy hắn đã đến.
"Vương Căn Sinh à Vương Căn Sinh, ông bảo tôi phải nói ông thế nào mới được đây hả? Cái bánh bao này mà ông cũng mặt dày nhận cho bằng được? Người ta cả nhà lão Tiền bốn miệng ăn đứng xếp hàng từ hồi hơn 9 giờ sáng, người ta chia cho ông một nửa mà ông cũng dám lấy thật à, ông có nhét nổi đống đấy vào bụng không? Ông chết đói vì thiếu mấy cái bánh bao này đấy à? Đợi Tiểu Tần sư phụ về Vân Trung Thực Đường rồi ông không có mà ăn hay sao?"
"Nhà người ta còn có một cô cháu gái đấy! Bố mẹ, ông bà nội ra ngoài xếp hàng cả buổi sáng, mang về được có chút bánh bao, cô bé nhìn thấy sẽ buồn biết bao nhiêu!”
Vương đại gia cúi đầu, mặt đầy vẻ xấu hổ, sám hối: "Tôi chỉ là nhất thời không nhịn được, ma xui quỷ khiến thế nào, lão Tiền đưa đồ cho tôi, tôi bốc đồng nên nhận lấy."
"Tôi cũng đâu có muốn, tôi biết mình không nên nhận, tôi thực sự là... tôi thật đáng trách."
Nghe giống như nhận hối lộ ba triệu tệ, chứ chẳng giống như vừa nhận hai túi bánh bao chút nào.
"Vương đại gia, dì Trần, hai người đến Cô Tô sao không nhắn WeChat cho cháu một tiếng?" Tần Hoài bước nhanh tới.
Vương đại gia vẫn chưa thoát khỏi ngữ điệu sám hối, quay sang Tần Hoài thú tội: "Chi là tới đây chơi, sẵn tiện gặp đồng nghiệp cũ, Đinh viện trưởng bảo bác mang cho cháu mấy hũ Mật Ong Hoa Hòe."
Tần Hoài nhận lấy Mật Ong Hoa Hòe: "Thật cực cho hai bác quá, cất công mang tới tận đây, trưa nay hai bác ăn gì chưa ạ?"
"Ăn rồi, số 555, mua ba cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng, ba cái Tam Đinh Bao."
"Số 555 thì mấy giờ mới tới lượt ạ?" Tần Hoài hơi tò mò.
LVQ8371