Trần Huệ Hồng dắt tay Trần Tuệ Tuệ bước vào phòng bao, thấy bên trong lại chỉ có mỗi Tần Hoài và Hoàng An Nghiêu thì ngạc nhiên hỏi: "Mọi người vẫn chưa tới à? Chị còn tưởng mình đến muộn rồi cơ đấy."
Tần Hoài nhìn điện thoại: "Vẫn còn 8 phút nữa mà chị, vừa nãy Âu Dương nhắn tin bảo Vương đại gia ra khỏi cửa mới phát hiện quên mang theo trái cây, nên vòng về lấy rồi, mấy người Tiền đại gia đang đứng đợi ông ấy ở cổng khu chung cư, chắc là sắp tới rồi đấy."
Tần Hoài vừa dứt lời, bên ngoài liền vọng đến tiếng bước chân ồn ào, vang hơn cả tiếng bước chân chính là tiếng cằn nhằn của Trần Quyên.
"Ông Vương Căn Sinh, ông mà không nhớ được thì đeo kính lão vào mà xem ghi chú trên điện thoại ấy. Kêu đi ăn chực tiệc của bác sĩ Khuất mà đi tay không thì ngại là ông, nói mua chút trái cây tươi mang tới cũng là ông, bảo ông đi chọn trái cây ngon kết quả bị người ta lừa mua cái loại chỉ được cái mã đẹp, đắt muốn chết là quả lê Thu Nguyệt cũng là ông, ra khỏi cửa rồi quên mang theo trái cây cũng lại là ông."
"Năm xưa lúc ông làm kế toán chẳng phải nhớ dai lắm sao, sổ sách năm ngoái sang năm nay vẫn đọc vanh vách, lại còn chém gió mình là cuốn sổ ghi chép sống của cơ quan nữa chứ, thế mà có mỗi túi trái cây lúc ra khỏi nhà cũng quên xách theo."
"Sao ông không quên mang luôn cả cái thân già này đi? Quên luôn bản thân ở nhà đi cho rảnh, để tôi đi ăn bữa tiệc này một mình.”
"Là do trong lòng tôi đang mải nghĩ chuyện khác, lúc ra khỏi cửa lơ đễnh nên mới quên xách trái cây theo mà." Vương đại gia lí nhí giải thích.
"Nghĩ chuyện khác á, bây giờ thì ông có cái gì mà nghĩ ngợi? Còn tưởng mình chưa nghỉ hưu, cuối năm phải chốt sổ sách tính tiền thưởng KPI với thưởng Tết chắc? Đừng có mà kiếm cớ, cảnh cáo ông nhé, hôm nay đi ăn thì cứ tập trung ăn uống, đừng có hở tí là lại lôi cái điệp khúc 'nhớ năm xưa' ra cho tôi."
"Chị Trần nói chuẩn quá! Chị Trần để tôi nói cho chị nghe, lão Vương Căn Sinh này lúc chạy bộ buổi sáng thích nhất là bài 'nhớ năm xưa' đấy, cứ mỗi lần chạy hết nổi là y như rằng lại bắt đầu 'nhớ năm xưa'." Hứa Đồ Cường nhân cơ hội mách lẻo.
"Khụ khụ, sắp đến phòng bao rồi mọi người nói nhỏ chút đi, hôm nay còn có đồng nghiệp của bác sĩ Khuất nữa đấy, hàng xóm láng giềng như chúng ta không thể làm bác sĩ Khuất mất mặt được!" Tiền đại gia lên tiếng nhắc nhở.
"Cái lão họ Tiền nhà ông ở khu chưng cư bên cạnh thì tính là hàng xóm gì chứ, tôi mới là hàng xóm xịn đây này!”
"Tiểu Âu, có phải dứa đang ở chỗ cháu không?"
Đinh Nãi Nãi đẩy cửa bước vào.
Bên ngoài lập tức im bặt.
Một giây trước các ông bà lão còn đang đấu khẩu gay gắt như sắp cãi nhau to đến nơi, thế mà ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào đã tự động chuyển sang chế độ cười giả lả nhiệt tình đúng chuẩn các cụ già.
Đinh Nãi Nãi và Trần Quyên xách trái cây đi đầu, mỗi người xách một túi trái cây đã gọt sẵn, trái cây thượng hạng được bọc trong chiếc túi ri lông màu đỏ trông vô cùng mộc mạc, bên trong hộp nhựa đựng trái cây còn cắm sẵn không ít những chiếc đĩa nhỏ.
"Ngại quá, ngại quá, chúng tôi đến muộn. Mọi người có mang theo chút trái cây, cả nhà ăn lót dạ trước đi nhé. Bác sĩ Khuất... ơ, bác sĩ Khuất và các đồng nghiệp của cô ấy vẫn chưa tới sao?" Trần Quyên đon đả chia trái cây gọt sẵn cho mọi người.
Đám người ngồi trong phòng bao đã nghe rõ mồn một cuộc hội thoại bên ngoài:...
Hoàng Kí vốn là một tửu lâu lâu đời, lại được cơi nới và cải tạo dựa trên nền tảng của một nhà hàng quốc doanh cũ, nên phòng bao cách âm không tốt là chuyện mà các thực khách quen đều biết rõ.
Nếu đóng chặt cửa lại thì còn đỡ được một chút, không đến mức phòng 888 buôn chuyện mà phòng 666 cũng nghe rõ mồn một.
Nhưng nếu cửa không đóng, người nói chuyện lại tình cờ có âm lượng bẩm sinh hơi to...
Thì nói chuyện riêng sẽ biến thành phát loa phường luôn.
Vừa rồi lúc Trần Huệ Hồng đi vào chỉ khép hờ cửa, các ông bà lão lại tình cờ vì lớn tuổi nên tai hơi nghễnh ngãng, thành ra nói năng to tiếng vô cùng.
Tần Hoài đứng dậy, nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi, tỏ vẻ như vừa nãy chẳng nghe thấy gì, đón lấy túi trái cây: "Đinh Nãi Nãi, dì Trần, hai người khách sáo quá rồi, còn cất công mang trái cây đến nữa."
"Bác sĩ Khuất và mọi người sắp tới rồi, các cô các chú cứ ngồi xuống trước đi ạ."
Vương Căn Sinh rất tự giác ngồi ngay chỗ dọn thức ăn lên, ngồi xuống xong ông ấy ngoái đầu nhìn ra cửa phòng bao, dường như nhớ ra chuyện øì đó, lại bất giác cảm thán: "Nhớ năm đó lúc tôi vừa mới..."
"Im miệng!"
Hai phút sau, Khuất Tĩnh cùng bác sĩ Chu và hai mẹ con chủ nhiệm Lưu cũng hối hả bước vào phòng bao.
Người đã đến đông đủ.
Tuy Khuất Tĩnh đã khôi phục lại toàn bộ ký ức, bản thân cô cũng đang cố gắng để trở nên vui vẻ hoạt bát hơn, muốn được giao tiếp và sống như bao người bình thường khác, nhưng dù là ở kiếp nào đi chăng nữa, cô cũng không phải là tuýp người giỏi kết bạn và giao tiếp.
Cảm nhận được sự căng thẳng và dè đặt của Khuất Tĩnh, Tần Hoài - người đang gánh vác trọng trách được Hoàng Thắng Lợi giao phó là phải tiếp đãi khách khứa hôm nay thật chu đáo - liền liếc mắt sang nhìn Hoàng An Nghiêu bên cạnh.
Ừm, Thiếu Đông Gia còn căng thẳng và khép nép hơn cả Khuất Tĩnh. Kể từ lúc có người bước vào phòng bao, Hoàng An Nghiêu đã im thin thít không hó hé nửa lời, cho dù trong số những người đang ngồi có cả người quen của cậu.
Khuất Tĩnh, Âu Dương và Trần Huệ Hồng thì Hoàng An Nghiêu đều biết mặt, Tần Hoài phần Điểm Tâm lại cho ba người, người chịu trách nhiệm giao hàng đều là cậu.
LVQ8371