Tần Hoài biết là Âu Dương đến lấy đồ ăn đặc cách, liền xách hộp Quả Nhi đã đóng gói đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên đặn dò Đàm Duy An: "Phải dùng sức vào, làm Niên Cao là phải nhào liên tục, chẳng có kỹ xảo gì cả, chỉ cần dùng sức là được, nguyên lý giống hệt như giã Niên Cao thôi."
Đàm Duy An cười khổ gật đầu, tỏ ý đạo lý thì hắn hiểu cả, nhưng mấu chốt là điều kiện không cho phép mà.
Chúng ta làm Niên Cao cứ nhất thiết phải dùng cái cách nguyên thủy thế này sao? Dùng máy móc cũng được mà!
"Tiểu sư đệ, em vào nhào thay anh một lát đi." Đàm Duy An tóm ngay lấy Cổ Lực đang đi ngang qua, "Cái trò nhào Niên Cao này cũng có kỹ xảo đấy, em vào mà cảm nhận thử xem."
"Vừa nãy chẳng phải Tần sư phụ bảo không có kỹ xảo gì sao?" Cổ Lực thắc mắc.
"Có chứ!” Đàm Duy An chém đinh chặt sắt, "Em cứ vào cảm nhận thử đi, kiểu gì cũng cót”
Cổ Lực chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn chọn tin tưởng sư huynh, tiếp nhận công việc của Đàm Duy An rồi ra sức nhào trộn.
Ở một diễn biến khác, Tần Hoài hoàn toàn không biết công việc nhào Niên Cao trong bếp đã bị đổi người, hắn thuận lợi hội quân với Âu Dương ở cửa sau bếp, đưa hộp đồ ăn cho cậu ta.
Âu Dương vừa đón lấy hộp đồ ăn đã không chờ nổi mà mở ra, bốc luôn một chiếc Quả Nhi lên gặm.
"Chiếc Quả Nhi này là mẻ cuối cùng vừa mới hấp xong, tôi gắp ra để cạnh bàn rồi quên béng mất không cho vào tủ giữ nhiệt, chắc giờ đã nguội ngắt rồi, hay là cậu..." Tần Hoài lên tiếng khuyên.
"Nguội cũng ngon!" Âu Dương tỏ vẻ nguội hay không không quan trọng, được ăn trước hai miếng mới là chân ái, cậu ta cắn liền hai miếng thật to mới chịu đừng lại, ngó nghiêng vào trong túi.
"Hôm nay không có Thang Đoàn à."
"Làm gì có chuyện ngày nào cũng có Thang Đoàn chứ, hôm nay tôi làm Giang Mễ Niên Cao. Đặc tính của Niên Cao cậu biết rồi đấy, hôm nay làm xong phải phủ khăn ẩm ủ hơn 12 tiếng, ngày mai mới ăn được."
Âu Dương lại gặm thêm một miếng Quả Nhi, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc, vừa nhai vừa nói: "Công nhận, thảo nào món Điểm Tâm này của cậu lại hot đến thế, tối qua người ta xếp hàng đến tận hơn 9 giờ tối mà vẫn có người không chịu về, ngon bá cháy luôn."
"Quả thực là món Điểm Tâm ngon nhất mà cậu từng làm luôn."
Có thể nhận được sự công nhận của Âu Dương, đủ thấy sức hấp dẫn của món Điểm Tâm cấp A+ là lớn đến mức nào.
"Hôm qua cậu gặp bác sĩ Khuất, trạng thái của cô ấy thế nào?" Tần Hoài cất công ra tận ngoài này đưa Điểm Tâm cho Âu Dương đương nhiên không phải để buôn chuyện. Hắn muốn buôn chuyện với Âu Dương lúc nào chẳng được, buổi tối thiếu gì thời gian.
Ngoại trừ tối hôm qua.
Hôm qua lúc Tần Hoài tan làm về nhà, Âu Dương không có ở nhà. Hồng tỷ nghe nói Âu Dương cũng thuê nhà nhưng chưa dọn vào ở, liền vung tay hào phóng đổi luôn cho cậu ta một loạt nội thất thông minh. Tối hôm qua Âu Dương hớn hở đi xem nội thất, rạng sáng 1 giờ mới lóc cóc về.
Theo nguồn tin từ người trong cuộc tiết lộ, tối hôm qua trong khu dân cư có một căn hộ đèn đóm chập chờn, cứ nhấp nháy bật tắt liên tục, làm một ông cụ nào đó tưởng gián điệp đang truyền tin bằng mã Morse nên đã gọi điện báo cảnh sát.
Âu Dương là từ đồn cảnh sát mò về lúc 1 giờ sáng.
"Tốt lắm nha." Âu Dương ngẫm nghĩ một lát, "Công nhận, bác sĩ Khuất đổi môi trường làm việc xong thay đổi rõ rệt luôn, người cởi mở hẳn ra, ngồi trong văn phòng cũng không đeo khẩu trang nữa, quan hệ với đồng nghiệp cũng rất ổn áp."
"Hôm qua lúc tôi tới, những người khác không biết tôi đến giao Điểm Tâm. Bọn họ đang ngồi buôn chuyện bảo dạo này nhà ăn bệnh viện nấu ngày càng dở, trên bàn bác sĩ Khuất còn có cả đống đồ ăn vặt đồng nghiệp cho nữa cơ."
"Chỗ Quả Nhi cậu bảo tôi mang cho bác sĩ Khuất ấy, cô ấy chỉ giữ lại một cái cho mình, còn lại đem chia hết cho đồng nghiệp, có ông bác sĩ nam còn kích động đến mức tranh viết luôn bệnh án hộ cô ấy cơ mà."
Cái này thì hết nước chấm, là kích động hàng real đấy.
"Bác sĩ Khuất còn hỏi tôi dạo này cường độ làm việc của cậu có cao không, cô ấy bảo Khoa Phục hồi chức năng có mấy liệu trình cũng hợp với cậu lắm. Hoàng sư phụ chính vì hồi trẻ cày cuốc kinh quá nên mới hỏng eo, đến tiệm nắn xương chỉ chữa được ngọn chứ không chữa được gốc, có thời gian thì cậu tốt nhất cũng nên đến Khoa Phục hồi chức năng xem sao, làm vài cái xét nghiệm kiểm tra cho chắc."
"Cậu không nhắc khéo tôi cũng quên béng mất, mấy lời này vốn dĩ tối qua tôi định nói với cậu rồi, kết quả chẳng biết đứa nào rảnh háng đi báo cảnh sát, hại tôi nửa đêm nửa hôm bị tóm lên đồn ngồi uống trà."
Tần Hoài chân thành khuyên nhủ: "Sau này rảnh rỗi sinh nông nổi thì đừng có lôi đồ nội thất thông minh ra nghịch nữa."
"Có nghịch thì cũng tha cho cái bóng đèn đi."
"Nó có nhiều chức năng lắm, đâu phải chỉ mỗi bật tắt đèn."
Âu Dương đứng ở cửa bếp, nhanh chóng xử gọn cái Quả Nhi đã hơi nguội, chép chép miệng trông có vẻ thòm thèm muốn gặm luôn cái thứ hai, nhưng cậu ta đã cố gắng kìm nén dục vọng lại.
Quả Nhi hơi nguội ăn vẫn chưa đủ đô, phải mang về cho vào nồi hấp nóng lại mấy phút ăn mới đã.
"À đúng rồi, cái ông Hứa tiên sinh viết bài cho tạp chí 'Tri Vị' kia đã đi chưa?" Âu Dương tò mò hỏi.
Trong tình huống bình thường, Âu Dương thường tranh thủ sáng sớm và buổi tối ở nhà để tám chuyện hóng hớt với Tần Hoài.
LVQ8371