Lúc đóng gói Tần Hoài đã không chia riêng ra, Tứ Hi Thang Đoàn và nước dùng đều được đựng chưng trong một hộp. Đợi đến khi Âu Dương mang Điểm Tâm tới bệnh viện, Thang Đoàn ngâm trong nước quá lâu nên đã bị trương lên một chút, hương vị bị giảm sút ít nhiều.
Hơn nữa bệnh viện lại không có thiết bị hâm nóng tử tế, Khuất Tĩnh cũng chẳng nghĩ đến việc chạy xuống nhà ăn mượn nồi, cô chỉ đơn giản đổ Thang Đoàn ra bát rồi tống thẳng vào lò vi sóng quay, suýt chút nữa đã hâm món Tứ Hỉ Thang Đoàn thành món chè sắn dây hạt vừng.
Không bị bục nhân chính là sự quật cường cuối cùng của mấy viên Thang Đoàn đó.
Nhưng cho dù Tứ Hỉ Thang Đoàn đã nát bét đến cái mức mà ngay cả người đầu bếp làm ra nó là Tần Hoài cũng chẳng nhận ra nổi, Khuất Tĩnh vẫn gửi đánh giá năm sao, bởi vì cô vốn thích ăn Niên Cao Thang.
Đối mặt với chuyện này, Tần Hoài cầm điện thoại câm nín mất hai phút đồng hồ, không biết nên rep lại thế nào, nghĩ tới nghĩ lui, hắn chỉ có thể nhắn lại một câu:
Cô thích là tốt rồi.
Tần Hoài rất muốn hỏi Khuất Tĩnh, cô thích ăn Niên Cao Thang có phải vì tay nghề luộc bánh trôi của Khuất viện trưởng quá tệ, bà ấy thường xuyên luộc bánh trôi đông lạnh nát bét thành một nồi chè bột nếp, rồi lừa đám trẻ trong cô nhi viện bảo đó là Niên Cao Thang hạt vừng, cho nên Khuất Tĩnh mới thích ăn món đó hay không.
Tần Hoài do dự một lúc rồi quyết định không hỏi.
Hắn vẫn rất tin tưởng vào tay nghề của Khuất viện trưởng.
Cái trò luộc bánh trôi đông lạnh nát bét thành chè bột nếp, rồi lừa đám trẻ con bảo đó là Niên Cao Thang hạt vừng, là chuyện do viện trưởng Tần của Cô nhi viện Tam Mã Lộ làm ra.
Giờ này khắc này, tại Cô nhi viện Tam Mã Lộ ở Cầu Huyền xa xôi, Tần viện trưởng đang ngồi trong văn phòng hắt xì hơi một cái, sau đó bà lụi cụi đóng cửa sổ lại, tiếp tục hớn hở ngồi đếm tiền.
Năm ngoái phá lệ nhận được một khoản quyên góp lớn như vậy, bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên kinh phí hoạt động có dư, chứ không phải gọi điện thoại lên cấp trên để than nghèo kể khổ, Tần viện trưởng tỏ vẻ bà chưa từng được tính toán một khoản sổ sách nào rủng rỉnh đến thế.
Tần viện trưởng liếc nhìn mấy bức tranh bọn trẻ vẽ để trên bàn, vui rạo rực thêm mục bút màu nước giá rẻ vào danh sách mua sắm.
Hắc hắc, có tiền rồi, lô bút màu nước đợt trước còn chưa dùng hết sạch đã được mua cái mới!
Cô nhi viện Tam Mã Lộ của chúng ta cũng ngóc đầu lên được rồi, các bạn nhỏ không còn phải vẽ cỏ màu xanh lam và cây màu trắng nữa.
Đợi năm nay Tần Hoài về ăn Tết, bà ấy nhất định sẽ dẫn đám trẻ trong cô nhỉ viện làm cho anh Bao Bao một bữa sủi cảo.
Tần Hoài vốn không biết Tần viện trưởng còn có dự định này, nếu hắn biết, chắc chắn hắn sẽ gọi điện thoại khuyên Tần viện trưởng bỏ đi.
Anh Bao Bao cũng không thèm ăn sủi cảo đến thế đâu.
Nếu Tần viện trưởng thật sự thấy áy náy, thì cứ đem tiêu hủy mấy bức tranh xấu xí hắn vẽ hồi bé là được. Đừng có cẩn thận cất giữ trong túi tài liệu nữa, năm nào bọn trẻ trong cô nhi viện về thăm Tần viện trưởng ăn Tết bà ấy cũng lôi ra trưng bày một lượt, hắn lén trộm mấy lần rồi mà vẫn không lấy về được.
Trả lời tin nhắn của Khuất Tĩnh và Âu Dương xong, Tần Hoài đứng ngoài phòng thay đồ đợi Trịnh Tư Nguyên. Trịnh Tư Nguyên vừa bước ra thấy hắn đang đợi mình, liền biết chắc chắn hắn có chuyện muốn nói riêng với mình.
"Cậu có ý tưởng mới cho Bách Quả Hãm rồi à?” Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Không có, không phải chuyện này."
"Cậu không có thời gian làm Giang Mễ Niên Cao nên muốn nhờ tôi ngày mai làm giúp chứ gì, được thôi, chiều mai tôi sẽ về muộn một chút."
"Cũng không phải chuyện này, tôi thấy thỉnh thoảng làm Niên Cao để xả stress cũng rất tốt." Tần Hoài xua tay, mặc kệ ánh mắt nhìn mình như nhìn kẻ biến thái của Trịnh Tư Nguyên, nói tiếp: "Anh có biết làm Song Giải Bao không?"
"Tôi có tra trên mạng, phát hiện hình như đây là loại bánh bao làm từ Giải Hoàng và hải sâm. Nhưng không tìm được cách làm cụ thể, một công thức cũng không moi ra được."
Trong tình huống bình thường, công thức nấu ăn dù có ít người biết đến mấy thì trên mạng kiểu gì cũng tra ra được một hai cách làm sai bét nhè. Nhưng Song Giải Bao lại rất kỳ lạ, Tần Hoài chỉ tìm kiếm sương sương, chăng những không tìm được cách làm, mà suýt chút nữa còn chẳng tra ra nổi món Điểm Tâm này.
Cực kỳ hiếm người biết.
Biểu cảm của Trịnh Tư Nguyên trong nháy mắt liền biến thành: Quả nhiên cậu chỉ yêu Tứ Hỉ Thang Đoàn chớp nhoáng, mới được mấy ngày mà đã thay lòng đổi dạ rồi.
"Cung tiên sinh bảo muốn ăn Song Giải Bao à?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Cũng không hẳn." Tần Hoài cảm thấy cũng không đến mức chuyện gì cũng đổ vạ lên đầu Cung Lương, "Là một người bạn của tôi biết món Điểm Tâm này nên hơi thèm."
"Bây giờ đã hết mùa cua rồi, Song Giải Bao phải dùng Giải Hoàng và hải sâm béo ngậy nhất để làm, mùa này không làm được đâu.” Trịnh Tư Nguyên nói, "Cậu tra không ra thông tin trên mạng cũng là chuyện bình thường, loại bánh bao này là bí phương chính hiệu đấy."
"Năm xưa sư công tôi có được công thức Song Giải Bao, cũng là vì có một vị khách rất thích ăn món này, người đó đã cố tình bỏ giá cao mua công thức rồi nhờ sư công tôi học."
"Về sau vì vị khách này quá ghiền, muốn ăn quanh năm suốt tháng. Sư công tôi bèn nghiên cứu ra một công thức dùng Giải Hoàng Cao làm Song Giải Bao, đem Giải Hoàng béo ngậy chế thành Giải Hoàng Cao để bảo quản được lâu. Nhưng bố tôi chỉ học được công thức làm Giải Hoàng Cao, chứ không học công thức dùng Giải Hoàng Cao làm Song Giải Bao."
LVQ8371