Thịnh Thế Kiều Y

Lượt đọc: 96947 | 5 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416
Tiến »
Chương 416
hoàn hoàn, ta đến rồi!

❊ ❊ ❊

Năm Hiển Đức thứ hai.

Vào Tết Nguyên Tiêu, trăm đèn thắp sáng.

Trong Kinh, Hoàng đế ngồi trên thuyền rồng, cùng say rượu với Tưởng Thất gia, sau được thị vệ A Ly đưa về cung.

Thất gia một thân một mình tiếp tục uống. Sau khi say rượu, hắn ta lặp đi lặp lại một câu nói: Đều là kẻ ngốc, đều là những kẻ ngốc.

Hôm sau, Hoàng đế tỉnh rượu vào triều, sửa lại án oan cho hai nhà Tiền, Thịnh, chuyện này dẫn đến cơn sóng lớn trong triều.

Cùng ngày, Hoàng đế bỏ lệnh cấm Phế Thái tử, phong Bình vương, vào triều tham chính.

Ngay sau đó, trong Kinh truyền ra tin tức Cố nữ y bệnh nặng.

Năm Hiển Đức thứ ba, tháng Giêng.

Cố nữ y bệnh nặng qua đời.

Hoàng đế đau thương, làm lễ tang theo quy cách của Hoàng hậu, đồng thời lệnh cho Hình bộ Thượng thư Thạch Dân Uy làm văn tế.

Thanh phủ, nơi Hoàng hậu đã ở khi còn sống, nay trở thành vườn ngự uyển riêng của thiên tử.

Trong một tháng, có mười lăm ngày Hoàng đế ở ngự uyển.

Năm Hiển Đức thứ tư, Thanh minh.

Sau khi tế bái tổ tiên thì Hoàng đế biến mất không thấy.

Có người nhìn thấy đế giá trong khu rừng ở ngoại ô phía Bắc.

Lại đi vào sâu trong rừng, nhìn thấy một bia mộ không có chữ, bốn phía âm u kinh khủng giống như có quỷ khóc.

Người tới hoảng hốt bỏ chạy.

Cũng vào năm này, đầu Hè.

Lão tổ tông Tưởng phủ lặng lẽ qua đời trong giấc mộng.

Hoàng đế đau thương, tự mình đến Tưởng gia phúng viếng.

Năm Hiển Đức thứ năm, mùa Thu.

Cải cách mới bắt đầu có hiệu quả, Giang Nam được mùa liên tục, quốc khố đủ đầy.

Hoàng đế muốn thống nhất thiên hạ, hạ chiếu cho Bình vương thống lĩnh Trấn Tây quân, Trấn Bắc quân lên phía Bắc, diệt Đột Quyết.

Bình vương dùng hai năm hoàn thành nghiệp lớn. Dân chúng nghe tin, rối rít ra ngoài Kinh thành trăm dặm nghênh đón, danh tiếng Bình vương vang khắp thiên hạ.

Lúc này, thiên hạ thống nhất.

Năm Hiển Đức thứ sáu, tháng Hai.

Công bộ Thượng thư Cao Minh Đào cùng các quan võ tấu xin Hoàng đế lập hậu.

Hoàng đế đỡ lão Thượng thư dậy, giữ bàn tay đã đứt ngón của ông ta trong bàn tay, khóc nói: "Trẫm từng có hai Hoàng hậu, một Hoàng hậu vì giang sơn của trẫm mà anh dũng hiến thân, một Hoàng hậu còn trẻ mất sớm. Lão Thượng thư à, trẫm vừa nghĩ tới hai người thì đau thương khó nhịn, không còn lòng dạ nạp thêm hậu nữa."

Mắt Cao Minh Đào rưng rưng, đau buồn đáp: "Hậu có thể không lập, nhưng trong cung không thể không có phi tần, hoàng thượng không thể không có con cháu!"

Hoàng đế chán nản thở dài, nói: "Vậy lệnh cho Lễ bộ tuyển phi đi."

Trăm quan đồng loạt hô vạn tuế.

Ngay sau đó, Lễ bộ tuyển tú, mở rộng việc tuyển phi tần để làm phong phú hậu cung, giúp Hoàng thượng có con trai nối dõi.

Sau khi phi tần vào cung lại không thấy Hoàng đế sủng hạnh, đang lúc bất mãn thì truyền ra tin tức Hoàng đế nhiễm bệnh. Năm Hiển Đức thứ bảy, mùa Xuân.

Hoàng đế bệnh nặng, lệnh Bình vương quản lý quốc gia, tự mình đến Giang Nam cầu thầy trị bệnh, thái y Tào Tử Ngang đi cùng.

Cuối mùa hè Hoàng đế từ Giang Nam trở về, bệnh không thuyên giảm mà trở nên nặng hơn.Đầu mùa Đông, Hoàng đế đã không thể ăn uống, sắp không qua khỏi.

Hoàng đế gọi chư vị lão thần và nội các, hạ chiếu truyền ngôi cho Bình vương.

Năm Hiển Đức thứ tám, mùng Một tháng Giêng, Hoàng đế băng hà tại vườn ngự uyển, chôn cất ở Đức lăng.

Bá quan mặc tang phục, khóc đưa ra khỏi thành.

Tân đế kế vị.

Một màu trắng phủ kín thảo nguyên sa mạc mênh mông.

Cố Thanh Hoàn xuống ngựa, phủi tuyết đọng trên người xuống rồi xốc rèm vào bên trong. Năm tháng vẫn chưa để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt cô, đôi mắt vẫn đen láy, thâm thúy như cũ.

"Nguyệt nương, mau dọn cơm, ta đói chết rồi."

"Tiểu thư, sinh rồi sao?"

"Sinh rồi. Là một thằng nhóc mập mạp, khoảng chừng bảy cân sáu lạng, giày vò ta sắp chết luôn."

Nguyệt nương ra đón, giúp tiểu thư cởi áo choàng, lại nhét lò sưởi tay vào tay cô: "Tiểu thư sưởi ấm trước đã, đợi Thập bát gia tới là có thể ăn cơm rồi."

Cố Thanh Hoàn cười híp mắt đáp: "Lúc nào cũng đợi huynh ấy, ta chết đói rồi. Phúc bá đâu?"

"Ông ấy à, ngựa con của nhà A Tháp Nhĩ bị bệnh, ông ấy được mời qua đó khám rồi. Cứ tiếp tục như vậy, lão già này sẽ thành thú y mất thôi."

Cố Thanh Hoàn đi tới bên cạnh lò than sưởi ấm: "Thú y thì có gì không tốt, cũng là chữa bệnh cả."

Nguyệt nương dọn thức ăn ra, buồn cười đáp lại: "Tốt gì mà tốt, người khác khám bệnh là kiếm tiền, hai người khám bệnh là bỏ tiền. Tiếp tục như vậy nữa, Khánh Phong Đường sẽ bị hai người làm cho phá sản thôi."

Cố Thanh Hoàn cười khúc khích.

Nguyệt nương vừa thấy nụ cười này thì không còn tức giận nữa. Bà đi qua giúp cô chải mái tóc rối, giống như người mẹ hiền.

"Tiểu thư, tám năm rồi, cũng nên trở về thôi."

Cố Thanh Hoàn cười nhạt, nói: "Phải, nên về rồi. Ta đã nói với ca ca rồi, đợi huynh ấy gỡ được trọng trách của Trấn Tây quân xuống, chúng ta sẽ đến phủ Hàng Châu ở mấy năm, ở cạnh bờ Tây Hồ, tháp Lôi Phong, ngày xuân ngắm hoa, ngày thu quét lá, chỉ nghĩ thôi cũng thấy tuyệt rồi.""Tiểu thư?" Nguyệt nương vội kêu: "Hay là về Kinh đi."

Sự ảm đạm thoáng qua trong mắt Thanh Hoàn. Cô đứng lên, vẻ mặt như nhẹ nhõm, lại như vui vẻ: "Nguyệt nương, nói sau đi, ăn cơm thôi."

Nguyệt nương đang muốn nói thêm, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

"Ca ca tới, ta đi đón huynh ấy." Thanh Hoàn sợ bà lại càu nhàu, vội để lò sưởi tay vào ngực bà, chạy thẳng ra ngoài lều như trốn.

Bởi vì là đầu tháng, tuyết rơi càng nhiều hơn. Không trăng không sao, giữa trời đất chỉ còn một mảnh hỗn độn. Cách đó không xa, có con ngựa đạp tuyết mà tới, người trên ngựa mặc áo xanh.

Vừa thấy thế, Thanh Hoàn như bị sét đánh trúng, bên tai đã không còn nghe thấy được bất kỳ âm thanh nào trong trời đất nữa.

Người đến buộc tóc, đội mão, đáy mắt sáng rực như chứa đốm lửa nhỏ, rực rỡ say lòng người.

Triệu Cảnh Diễm nhảy xuống ngựa, bước từng bước tới chỗ cô. Mỗi một bước đi, tim hắn lại nhảy lên một cái.

Tám năm, hắn biết tất cả hành tung của cô, nhưng vẫn chịu đựng không gặp là bởi vì người đàn ông kia. Cô muốn trả người kia tám năm, hắn cho cô tám năm. Tám năm vừa qua, hắn không muốn đợi thêm, dù chỉ là một phút một giây.

Khi đến gần rồi, hắn dừng lại, khoanh tay nhìn cô, khóe miệng cong cong. Cô gái trước mắt, đôi mi dài cong vút, đôi mắt trong veo, khuôn mặt như ngọc, đôi môi như hạt châu, giống như giai nhân chốn bồng lai, thanh nhã tuyệt thế.

Tám năm không gặp, cô vẫn tuyệt sắc khuynh thành như cũ.

Thật may mắn, khuynh thành tuyệt sắc như vậy, sau này chỉ thuộc về hắn.

Thanh Hoàn không biết nước mắt đã rơi đầy mặt.

Hắn mặc bộ áo dài màu xanh đen thêu vân mờ, người gầy hơn, nhưng lại càng anh tuấn phóng khoáng hơn. Chỉ là khóe mắt đã có vài nếp nhăn nhỏ.

Tám năm làm đế vương, rốt cuộc một mình hắn đã làm thế nào sống qua được trong chốn thâm cung đó.

Một khi ánh mắt chạm nhau thì lập tức quấn lấy nhau, như sợi dây quấn chặt, không tách ra nữa.

Triệu Cảnh Diễm cứ như vậy, trên mặt mang theo nụ cười lưu manh, đôi mắt sáng ngời, dịu dàng lưu luyến mà nhìn cô.

Cố Thanh Hoàn cứ như vậy, trong mắt chứa đầu những giọt nước mắt nóng hổi, ánh mắt cũng sáng ngời, dịu dàng lưu luyến mà nhìn hắn.

Giữa bầu trời đầy tuyết, ai cũng không di chuyển, cứ chỉ nhìn nhau như vậy, chờ đợi, mỉm cười, trùng phùng.

Hồi lâu sau, hắn mở miệng, giọng nói mang theo ý cười: "Ơ này, đây là cô nương nhà ai, trời bão tuyết không đi ngủ mà lại lang thang giữa thảo nguyên? Đến đây, cho gia nhìn một cái nào!"

Tim Cố Thanh Hoàn hẫng một nhịp, trong lòng hơi hoảng hốt, trong đôi mắt xinh đẹp lại có nước mắt rơi xuống: "Chẳng lẽ mắt gia không bình thường, không nhìn thấy ta đã gả làm vợ người khác rồi."

"Ồ? Phu quân của cô nương là ai?"

Đôi mắt được nước mắt rửa qua càng thêm trong trẻo, rực rỡ. Thanh Hoàn nhìn hắn, nói rành mạch từng chữ: "Phu quân nhà ta họ Triệu, tên Cảnh Diễm, tự Đình Lâm, mới ba mươi."

Đôi mắt Triệu Cảnh Diễm cũng dâng đầy nước mắt, khàn giọng nói: "Vừa hay, nương tử ta họ Cố, tên Thanh Hoàn, cô có phải không?"

Cô có phải không?

Giữa cô và hắn cách nhau thời gian dài, cách nhau yêu hận tình thù của một người đàn ông, cách nhau trách nhiệm và bá nghiệp của đế vương.

Hắn một lòng một dạ đợi lâu như vậy, nhịn lâu như vậy là muốn sống với cô cả một đời, kiếp này đời này, đời đời kiếp kiếp.

Tiền Tử Kỳ chỉ thuộc về Tô Tử Ngữ, Cố Thanh Hoàn mới là của hắn.

"Là ta!"

Cố Thanh Hoàn đáp lại rất to, ngay sau đó không chút do dự mà nâng váy, chạy thẳng đến chỗ hắn.

Triệu Cảnh Diễm đón lấy cô, dùng sức hít một hơi, một tầng hơi nước phủ kín đôi mắt. Hắn khẽ nói: "Hoàn Hoàn, ta đến rồi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416
Tiến »