Tần Hoài biết bồ câu hầm thiên ma cấp D+ mà đem ra bán ở Hoàng Kí thì chắc chắn là không đủ tầm, nếu khách hàng gọi một đĩa rau xào ở Hoàng Kí mà nhà hàng bưng ra món chỉ đạt cấp D+, gặp khách nóng tính khéo lật bàn tại chỗ luôn.
Nhưng món ăn tẩm bổ lại là chuyện khác, ai cũng biết phàm là đồ tẩm bổ thì hương vị chưa chắc đã ngon.
Tần Hoài hy vọng thực khách của Hoàng Kí có thể nể tình món tẩm bổ này thật sự giúp sáng mắt an thần mà châm chước hạ thấp yêu cầu xuống một chút.
Hắn thực sự rất cần nấu món bồ câu hầm thiên ma này, đây không chỉ là món canh yêu cầu thấp mà buff lại xịn, còn giúp rèn luyện hỏa hầu, làm số lượng lớn cũng được, quả thực không thể bỏ lỡ.
Mười giờ sáng, khu bếp sau của Hoàng Kí đã bắt đầu vào việc.
Ngay khi đọc được tin nhắn, Hoàng Gia liền đưa điện thoại cho Trịnh Đạt - người đang nhăn nhó nhào bột - xem.
Nếu nói hai ngày nay Tần Hoài về Vân Trung Tiểu Khu một chuyến, xem xong một đoạn ký ức dài đằng đẵng, có hơi muốn đấm Tất Phương một trận nhừ tử nhưng cuối cùng vẫn chọn cách an ủi tuổi già, làm một đống Điểm Tâm, chốt hạ việc mình sẽ kế thừa toàn bộ di sản của La Quân trong vài năm tới để đạt được tự do tài chính, thì hai ngày qua của Trịnh Đạt lại chẳng suôn sẻ chút nào.
Trịnh Đạt vốn đã đang bực mình.
Đứa đệ tử ruột tương lai mà ông ngày đêm mong ngóng mãi mới tới Cô Tô, giẫm lên địa bàn của ông. Với tư cách là sư phụ tương lai của Tần Hoài, ông không những chẳng thể tổ chức nổi một bữa tiệc tẩy trần hoành tráng để trổ tài thị uy, mà nhà máy nhà mình lại còn dở chứng bắt ông phải chạy tít sang Hàng Châu, hại ông đến mặt Tần Hoài còn chưa được gặp.
Trời đất chứng giám, Trịnh Đạt chẳng biết than vãn với ai xem dạo này ông lo sốt vó đến mức nào.
Nghe đồn Tần Hoài tỏa sáng rực rỡ ở Hoàng Ký Tửu Lâu, khiến thực khách cũ mới săn đón điên cuồng, biến bữa trưa của Hoàng Kí thành bữa sáng luôn, ngày nào khách khứa cũng rồng rắn xếp hàng mua Bánh Bao, đến Cung Lương cũng nhắm trúng Tần Hoài rồi, Trịnh Đạt nghe vậy mà vừa mừng vừa tủi.
Mừng là vì viên ngọc quý ông nhìn trúng không bị vùi lấp, con mắt của quần chúng đúng là sáng như sao, Tần Hoài chỉ cần đổi môi trường là lập tức phát huy tài năng.
Tủi là vì viên ngọc quý ấy giờ vẫn chưa phải là đồ đệ của ông.
Sư huynh à, tôi hiểu anh muốn cho Tần Hoài mở mang tầm mắt, nhưng anh có thể để cậu ấy bái tôi làm thầy trước rồi hẵng cho đi trải sự đời được không!
Gấp gáp gì một hai ngày chứ?
Nhỡ cậu ấy thấy được biển rộng trời cao, tự nhận thức được thực lực của mình rồi, thì tôi còn thu nhận làm đồ đệ kiểu gì nữa?
Trịnh Đạt khổ tâm hết sức.
Ông sợ Tần Hoài ru rú trong khu bếp Hoàng Kí vui quên lối về, quên luôn cả người Trịnh bá này.
Ông đây là người Trịnh bá đã gửi tận mười mấy thùng Điểm Tâm cho Lạc Lạc đấy nhé!
Là người Trịnh bá lúc nào cũng thả tim vòng bạn bè cực kỳ tích cực, chưa từng bỏ sót một bình luận nào đấy nhé.
Trịnh Đạt cảm thấy thằng con trai trời đánh Trịnh Tư Nguyên của mình cũng chẳng phải đứa con hiếu thảo gì, bình thường không chịu yêu đương, không chịu xem mắt thì thôi đi. Trong cái lúc đầu sôi lửa bỏng thế này, cũng không biết đường nói đỡ cho ông bố này vài câu tốt đẹp trước mặt Tần Hoài, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến mấy cái Quả Nhi với Đại Phiên Chước rách việc. Mày là đầu bếp làm bánh thì học Đại Phiên Chước làm cái quái gì, đến bố mày đây còn chả biết nữa là.
Biết sư huynh và con trai đều không trông cậy được, Trịnh Đạt thừa hiểu muốn nhận Tần Hoài làm đệ tử ruột thì phải tự mình ra tay.
Vì đệ tử ruột, Trịnh Đạt đành phải cày cuốc điên cuồng, vắt chân lên cổ mà chạy, cuối cùng cũng xử lý xong vấn đề ở nhà máy Hàng Châu rồi cấp tốc phi về Cô Tô.
Sau đó ông nhận ra, ông vừa đặt chân tới Cô Tô thì Tần Hoài đã đi mất dạng.
Trịnh Đạt: QAQ
Trịnh Đạt liếc nhìn tin nhắn, tiếp tục mang vẻ mặt khó ở mà nhào bột.
Vì Tần Hoài không có mặt, Vương Tuấn quay lại vị trí thái đồ ăn bỗng nảy sinh chút tò mò, liền hỏi Đổng Sĩ bên cạnh.
"Sao hôm nay Trịnh sư thúc lại đột nhiên chủ động xuống bếp thế, mà trông mặt mũi cứ như bị ép buộc ấy nhỉ?"
Đổng Sĩ vốn thạo tin bèn lập tức hóng hớt: "Nghe bảo tối qua ăn cơm với Cung Tiên Sinh, được Cung Tiên Sinh bợ đỡ vài câu sướng quá nên nhận lời làm Diện Quả Nhi cho ngài ấy rồi."
Vương Tuấn nghe vậy thì sửng sốt thật sự: "Cung Tiên Sinh nói cái gì mà khiến Trịnh sư thúc vui đến mức đồng ý làm Diện Quả Nhi thế?"
Đây đúng là chuyện hiếm có, tình huống này thường chỉ xảy ra với Hoàng Thắng Lợi thôi, chứ Trịnh Đạt thuộc đạng "nước đổ đầu vịt". Nài nỉ ¡ ôi, đeo bám đai đẳng chưa chắc đã xi nhê, nói gì đến đăm ba câu bùi tai.
Đổng Sĩ hạ giọng: "Tôi cũng không chắc lắm đâu, cậu đừng đi kể với ai nhé."
"Hình như Cung Tiên Sinh bảo Trịnh sư thúc rất có mắt nhìn người, liếc mắt cái là chấm ngay được Tiểu Tần sư phụ, kiểu gì cũng thu nhận được Tiểu Tần sư phụ làm đệ tử ruột."
Đổng Sĩ lén nhìn sang phía Trịnh Đạt, thấy ông không nghe thấy bèn thì thầm một câu: "Tôi thấy Trịnh sư thúc hơi bị ảo tưởng sức mạnh rồi."
"Đúng là ai cũng có một yếu huyệt để bị lừa mà."
Những lời Đổng Sĩ nói Trịnh Đạt không nghe thấy, nhưng Trịnh Tư Nguyên đứng gần đó lại nghe rành rọt.
Hắn thấy Đổng Sĩ nói rất có lý, bố hắn ít nhiều cũng bị ảo tưởng rồi, thôi cứ nhào bột nhiều vào cho tỉnh mộng đi.
Trịnh Tư Nguyên tiếp tục nhào bột, vừa nhào vừa nghiền ngẫm kỹ thuật của Đại Phiên Chước.
LVQ8371