"Vậy thì trùng hợp quá, Cung tiên sinh đọn sang bên này ở liệu có ảnh hưởng đến công việc thường ngày của ông không?" Tần Hoài ân cần hỏi han.
"Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng chút nào, thú thực với cậu là công ty tôi cũng khá gần đây. Hơn nữa ở bên này thoải mái tự tại hơn hẳn, hồi trẻ tôi cũng từng sống quanh khu này đấy. Đấy, chính là hướng kia kìa, tiếc là khu bên đó đã bị dỡ bỏ từ lâu rồi, nếu không tôi chắc chắn đã dọn qua đó ở."
"Tiểu Tần sư phụ, cậu tan làm về rồi thì mau vào nghỉ ngơi đi, tôi sẽ dặn dò bọn họ làm việc nhẹ tay một chút, tránh làm ồn đến giấc ngủ của cậu."
"À đúng rồi, sáng mai ăn gì thế?" Cung Lương hỏi.
"Giải Hoàng Thiêu Mạch ạ." Tần Hoài đáp, "Tôi dự định sau này sáng nào cũng làm Giải Hoàng Thiêu Mạch để luyện tập thêm."
"Nhân tiện đây Cung tiên sinh, không biết trong hơn một tháng tới, vào buổi chiều ông có rảnh rỗi không. Nếu rảnh, tôi muốn nhờ ông thường xuyên ghé nhà hàng nếm thử Giải Hoàng Thiêu Mạch do tôi làm, tiện thể đánh giá hương vị giúp tôi với."
"Tôi tin chắc rằng ông là một chuyên gia cực kỳ sành sỏi trong khoản thẩm định Giải Hoàng Thiêu Mạch."
Câu nói này quả thực đã gãi đúng chỗ ngứa trong lòng Cung Lương.
"Nhưng nếu ông bận thì cũng không sao, nếu ông không ngại, lúc tan ca tôi sẽ mang vài cái về. Vừa hay ông dọn đến ở ngay sát vách, cũng rất tiện cho việc ăn thử."
Cung Lương cảm thấy việc mình hối hả mua đứt căn hộ này quả là một quyết định sáng suốt.
Lục tung cả cái nhà hàng Hoàng Kí này lên cũng chắng tìm ra được người đầu bếp thứ hai nào tận tâm mở bếp nấu riêng cho ông như Tần Hoài.
"Ngại ngùng cái gì chứ, có đồ ăn là tốt lắm rồi, tôi đây chỉ chực chờ được ăn thôi. Cậu cứ yên tâm, về khoản nếm Giải Hoàng Thiêu Mạch thì tôi tuyệt đối là dân chuyên nghiệp!" Cung Lương vỗ ngực cam đoan.
Ngày mai ông sẽ sai trợ lý gom bằng sạch mấy cuốn tạp chí Tri Vị của mấy năm trước về, điên cuồng cày cuốc học lỏm kiến thức mới được.
Tần Hoài đưa mắt nhìn Cung Lương rời đi.
Tần Hoài không thể nào cày đủ hơn 9 vạn điểm kinh nghiệm Trộn Nhân trong vòng một tháng rưỡi, cũng chẳng đời nào nâng độ hảo cảm của Cung Lương lên mức cao chót vót như Tần Lạc được. Hắn chỉ đành dùng bài cũ, để ông ấy tham gia nếm thử mỗi ngày.
Việc nếm thử liên tực sẽ giúp Cung Lương cảm nhận được cả một quá trình nỗ lực và tiến bộ của hắn.
Chỉ mong Cung Lương nể tình Tiểu Tần sư phụ đã thực sự nỗ lực hết mình, mà nương tay hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút.
Xin ông đấy.
Tần Hoài hồi tưởng lại hương vị Giải Hoàng Thiêu Mạch do Trịnh Đạt làm, mở cửa, bước vào nhà.
Thôi bỏ đi, nằm mơ vẫn là cách nhanh nhất.
Đêm nay ngủ mơ luôn cho lành, để cái Chỉ Tuyến Nhậm Vụ này tự hoàn thành trong mộng luôn đi.
Đêm hôm đó, Tần Hoài không hề mơ thấy cảnh Cung Lương cảm động rớt nước mắt giúp hắn hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ.
Hắn lại mơ thấy Tần Lạc thi được top 1 toàn lớp.
Giấc mơ này quỷ dị đến mức ngay cả trong lúc ngủ Tần Hoài cũng phải tự hỏi xem có phải mình đang nằm mơ hay không.
Lạc Lạc thi được top 1 xong liền nằng nặc đòi ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch. Tần Hoài sướng quá hóa rồ, vung tay chốt đơn làm cho con bé ăn ròng rã suốt một tháng. Kết quả Tần Lạc ăn ngán đến mức phát ớn, từ đó về sau cứ nhìn thấy xíu mại là buồn nôn, Tiệm Ăn Sáng Tần Gia cũng từ biệt luôn món xíu mại.
Chỉ có thể nói giấc mơ đúng là một thứ viễn tưởng.
Thậm chí sau khi Tần Hoài tỉnh mộng, hắn còn mất vài giây ngẩn ngơ suy nghĩ xem mình đã được thừa kế di sản chưa, hiện tại mình rốt cuộc đang ở Giang Thành, Sơn Thị hay là Cô Tô nữa.
Cuối cùng lúc đang đánh răng, Tần Hoài rút ra được một kết luận.
Phải tranh thủ mấy ngày cuối cùng trước khi cua hết mùa, xin nghỉ phép dài hạn 6 ngày về Sơn Thị làm Giải Hoàng Thiêu Mạch cho Tần Lạc ăn mấy hôm. Tần Lạc từng ăn cua lông hấp nhiều đến mức phát ngán, đợt nghiêm trọng nhất cứ ngửi thấy mùi cua hấp là buồn nôn, nhưng đó đã là chuyện từ hồi con bé còn bé tí rồi.
Kể từ khi Tần Lạc lên cấp hai, cái triệu chứng cứ ngửi thấy mùi cua là buồn nôn này đã thuyên giảm đi rất nhiều. Hồi lớp tám con bé đã có thể đánh chén cua xào cay, đến lớp chín cũng đú đởn theo trend ăn thử Giải Hoàng Thang Bao (Bánh bao súp gạch cua).
Cái món Giải Hoàng Thang Bao đó không biết là do người ta làm đở tệ, hay là do nhồi nguyên liệu thật thà quá, mà lại khiến Tần Lạc ăn xong nôn thốc nôn tháo.
Nhắc mới nhớ, Tần Lạc cũng cả năm trời chưa đụng đến mấy món chế biến từ gạch cua rồi.
Đánh răng xong, Tần Hoài gửi tin nhắn cho Tần Lạc.
Tần Hoài: Lạc Lạc, tháng 12 anh sẽ về Sơn Thị một chuyến, có muốn ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch không? Anh mới học được đấy, ngon lắm.
Tần Lạc rep tin nhắn trong vòng một nốt nhạc.
Lạc Lạc: Ănl!III
Tần Hoài nhướng mày.
Giờ tự học buổi sáng mà dám lướt điện thoại à.
Nghỉ đông cắt khẩu phần Điểm Tâm hai ngày!.
Sau khi Tần Hoài đánh răng rửa mặt xong, hắn lại chậm rãi ăn hai quả quýt mật. Có thể do buổi sáng để bụng rỗng ăn quýt nên hắn cảm thấy hơi chua, thế là ăn thêm một quả chuối rồi mới thong thả ra khỏi nhà.
Lúc Tần Hoài xuống lầu thì đụng phải Cung Lương vừa chạy bộ về.
Tầm giờ này chạy bộ cũng chẳng biết có được tính là chạy bộ buổi sáng hay không, nhưng Tần Hoài cảm thấy cứ trước bữa sáng thì đều tính tất.
Nhờ đám các ông các bà hay chạy bộ buổi sáng ở Vân Trung Thực Đường, nên tuy Tần Hoài chưa từng đi chạy bao giờ, nhưng hắn lại hiểu rất rõ về bộ môn này.
LVQ8371