Hắn đã biết cách kiểm soát thịt cua, gạch cưa và thịt tôm ra sao, cũng biết cách điều chỉnh tỷ lệ giữa các loại nguyên liệu và gia vị như thế nào cho hợp lý.
Tần Hoài có thể vẫn sẽ lật xe, nhưng tuyệt đối sẽ không lật thê thảm như hai lần trước nữa.
Tiến bộ kiểu này cũng quá nhanh rồi đấy.
Chẳng lẽ mình thực sự là một thiên tài giảng dạy, chỉ dạy bừa vài đường mà đã khiến Tần Hoài học được luôn rồi sao?
Trịnh Đạt thầm nghĩ.
Hoàng Thắng Lợi ở bên cạnh hài lòng quan sát, nói với Hoàng Gia: "Tiểu Tần thật sự là một học trò ngoan khiến bất kỳ người thầy nào cũng không kìm được lòng mà muốn thu nhận làm đệ tử.”
Dạy cái gì học cái đó, chỉ đâu đánh đó.
Hoàng Gia đưa lên một chén trà ấm: "Sư phụ uống ngụm trà cho thấm giọng đi ạ."
"Trịnh sư thúc có thể nhận Tần Hoài làm đệ tử chân truyền không ạ?" Hoàng Gia tò mò hỏi.
"Khó nói lắm." Hoàng Thắng Lợi lắc đầu, "Tiểu Tần chắc chắn là không có ý định bái sư đâu, nhưng cũng chẳng nhất thiết phải làm đệ tử chân truyền, dù Tiểu Tần chỉ làm đệ tử ký danh cho Trịnh Đạt thôi, thầy đoán Trịnh Đạt cũng sướng rơn lên rồi."
"Cứ chờ xem, đợi đến lúc Tiểu Tần học xong Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhỡ đâu lúc vưi vẻ lại thấy trình độ của Trịnh Đạt cũng được phết, khéo lại bái Trịnh Đạt làm sư phụ luôn ấy chứ."
Lời này nghe có vẻ hơi ngược đời thì phải?
Bình thường chẳng phải là sư phụ cao hứng thu nhận xxx làm đồ đệ hay sao?
Nhưng mà Trịnh sư thúc thì...
Đúng là khó nói thật, xét ở một góc độ nào đó, con người Trịnh sư thúc cũng rất dị.
Trong lúc Tần Hoài đang làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, thì mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch của Trịnh Đạt đã ra lò.
Tần Hoài ăn thử một cái, rồi lại tiếp tục gói xíu mại.
Cung Lương ngồi chực ở cửa bếp quất luôn hai cái.
Hôm nay Hoàng An Nghiêu phải đi thương lượng giá cả với nhà cung cấp nên không đến Hoàng Kí, phần xíu mại của Hoàng An Nghiêu bị Cung Lương ăn hộ luôn.
Đồng thời, bát Trường Thọ Diện của Hoàng An Nghiêu cũng được Cung Lương đóng gói nốt, mang về cho vợ con ông ăn. Trợ lý của Cung Lương phải cất công chạy tới một chuyến, hóa thân thành anh shipper giao hàng.
Lúc Cung Lương ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch do Trịnh Đạt làm, ông vẫn luôn tự làm công tác tư tưởng cho bản thân.
Ông biết, mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch của Tần Hoài cũng sắp được cho vào xửng hấp rồi.
Lần trước Cung Lương lỡ dại cảm động một chút, quất luôn ba cái Giải Hoàng Thiêu Mạch do Tần Hoài làm, hậu quả là bữa tối nuốt không trôi.
Cung Lương quyết định hôm nay chỉ ăn hai cái thôi.
Không ăn ba cái là vì hôm nay ông đã ăn hơi nhiều rồi, nhét thêm ba cái nữa thì thật sự nuốt không trôi.
Lần trước Cung Lương xơi ba cái Giải Hoàng Thiêu Mạch xong, câm nín chẳng rặn ra được nửa lời.
Ông rất muốn góp ý vài lời cho Tần Hoài, nhưng ngoài mấy câu kiểu như: Khó ăn! Rất khó ăn! Cực kỳ khó ăn! Quả thực không dành cho người ăn! Sao cậu có thể làm Giải Hoàng Thiêu Mạch ra cái thể loại này chứ? Làm ra cái thứ Giải Hoàng Thiêu Mạch này, cậu có thấy có lỗi với Tỉnh sư phụ không hả? Ngoài mấy lời vô nghĩa đó ra, Cung Lương căn bản chẳng nghĩ ra được câu nào khác.
Ông đâu phải dân chuyên nghiệp.
Thế nên suốt một tuần nay, trong khi Trịnh Đạt cày video kỹ năng sư phạm, thì Cung Lương cũng chẳng hề rảnh rỗi, ông cày tạp chí Tri Vị trọn một tuần.
Xem đến độ nước miếng chảy ròng ròng, chỉ hận không thể mua vé máy bay xuất phát ngay lập tức để ăn sập cả thế giới.
Đáng tiếc là không được.
Tần Hoài vẫn đang nỗ lực phấn đấu vì món Giải Hoàng Thiêu Mạch của hắn, Cung Lương ông không thể đánh bài chuồn trước được, ít nhất cũng phải kiên trì đến khi Tiểu Tần sư phụ làm ra được một mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch đạt chuẩn rồi mới mua vé xuất phát.
Cày Tri Vị suốt một tuần, Cung Lương đã học lỏm được vô số từ ngữ miêu tả và cách diễn đạt về ẩm thực.
Cung Lương không thuộc kiểu ăn nói vụng về như Trịnh Đạt, ngược lại, mép ông cực kỳ dẻo, khua môi múa mép, đen cũng có thể nói thành trắng.
Ngày hôm đó ông câm nín, hoàn toàn là do thiếu vốn từ vựng chuyên ngành mà thôi.
Nhưng bây giờ thì ông có rồi.
Cung Lương đã chuẩn bị sẵn sàng.
3 giờ 30 phút chiều, Giải Hoàng Thiêu Mạch của Tần Hoài ra lò.
Theo lệ thường, đầu bếp nếm thử trước.
Tần Hoài nhìn mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch có vẻ ngoài khá bắt mắt, một mặt cảm thấy hôm nay mình phát huy chắc cũng ổn, mặt khác lại không dám chắc cảm giác của mình có chuẩn hay không.
Cú lật xe thảm hại của hai lần trước vẫn còn sờ sờ ra đó.
Tần Hoài hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng, chuẩn bị sẵn sàng tâm lý rồi mới cắn một miếng.
Ơ, không tanh này.
Hai lần trước Tần Hoài làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, nguyên nhân lật xe lớn nhất là do tỷ lệ phối hợp nguyên liệu có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Gạch cua hấp ra tanh rình, cái mùi tanh ấy có nét tương đồng diệu kỳ với việc ngồi trong chuồng vịt mà húp canh vịt vậy.
Nó tanh đến mức chỉ cần cắn một miếng thôi là người ta muốn nhổ toẹt miếng xíu mại trong miệng ra, rồi chỉ thẳng mặt đầu bếp mà chửi bới.
Nhưng mẻ xíu mại lần này hoàn toàn không gặp phải vấn đề đó.
Tần Hoài bắt đầu nhai kỹ.
Ừm, có mùi vị của thịt tôm, nếm ra được vị tươi ngọt của thịt tôm nhưng không nhiều lắm.
Rất tốt, vị thịt cua cũng nếm được, đậm đà hơn thịt tôm.
Mùi vị của gạch cua là rõ ràng nhất, mạnh mẽ bá đạo, nhanh chóng lan tỏa khắp khoang miệng, chớp mắt đã lấn át cả vị thịt cua và thịt tôm.
Có vị tươi.
Có vị ngọt.
Không hề có mùi tanh.
Đạt chuẩn!
Tần Hoài cảm thấy hắn căn bản chẳng phải đang ăn Điểm Tâm, mà là đang làm nhân viên kiểm định chất lượng thì có.
LVQ8371