Sáng nay lúc luộc Trường Thọ Diện, Đổng Sĩ đã buôn đưa lê với hắn xong xuôi cả rồi. Hôm qua Tần Hoài chuồn về trước khi ca tối bắt đầu, nên không được chứng kiến tiếng than khóc của đám khách hàng nghe phong phanh có Điểm Tâm mới mò đến tranh mua.
Buổi trưa mấy ngày trong tuần, khách có thời gian rảnh ghé Hoàng Ký ăn cơm không nhiều, nếu có thì đa phần cũng là mấy người đã nghỉ hưu như Tiền Trung Hằng.
Nhưng lương hưu của các ông cụ có hạn, làm sao mà ngày nào bữa nào cũng ăn được, một tháng thường chỉ dám xa xỉ một hai lần thôi.
Những người có tiền ăn thì lại bận trăm công nghìn việc, làm gì có chuyện vứt bỏ công việc đang dở dang để chạy đến Hoàng Ký giữa trưa nắng chỉ vì muốn ăn Điểm Tâm của Trịnh Đạt.
Tất nhiên, nếu Hoàng Thắng Lợi đột nhiên đánh úp mọi người bằng một cú "surprise", giữa trưa ngày thường bất thình lình tung ra trọn bộ "Tam Đầu Yến", không giới hạn số lượng cứ đến là có ăn, thì vẫn có khối ông chủ bận rộn sẵn sàng gác lại dăm ba công việc không mấy quan trọng để phi đến ăn một bữa ra trò.
Thế nên rất nhiều người đã chọn đến vào buổi tối.
Và rồi họ phải nghe cái hung tin mà mình không muốn nghe nhất.
Buổi tối thợ làm Điểm Tâm không đi làm.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Ngũ Đinh Bao, Giải Xác Hoàng, Tứ Hỉ Giảo, Viên Mộng Thiêu Bính cháy hàng buổi trưa, tối nay đều KHÔNG CÓ.
Ngay cả Trần Bì Trà cũng không có nốt.
1314 phần đã bán sạch sành sanh từ trưa rồi.
Nhưng trong một đống tin tồi tệ ấy vẫn có một tin tốt an ủi phần nào. Dù buổi tối thợ Điểm Tâm không đi làm, nhưng vẫn để lại cho khách vài món Điểm Tâm mới để bán ca tối —— Lục Đậu Cao và Tảo Nê Sơn Dược Cao.
Trịnh sư phụ - Trịnh Tư Nguyên mà mọi người quen thuộc cũng để lại cho khách một chút món Điểm Tâm cũ —— Tiên Nhục Nguyệt Bính.
Để xoa dịu đám khách quen, Hoàng Thắng Lợi còn đích thân ra mặt giải thích. Đầu tiên là đính chính tin đồn thợ làm Điểm Tâm buổi trưa là Trịnh Đạt, sau đó công bố giờ làm việc của Tần Hoài, cuối cùng chốt lại là thời gian này Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên sẽ túc trực cố định ở Hoàng Ký. Mọi người không cần phải lo cảnh ăn được bữa nay mất bữa mai mà đổ xô đi mua tích trữ, trưa nào cũng có bán, tha hồ mà thưởng thức đồ tươi mới ra lò.
Trong lúc Tần Hoài chẳng hay biết gì, tên tuổi của hắn đã lan truyền khắp hội khách quen của Hoàng Ký.
Mặc dù đại đa số khách quen của Hoàng Ký chăng biết Tần Hoài là ai, cũng chưa từng ăn Điểm Tâm hắn làm, nhưng cái tên Tần Hoài lại được đặt ngang hàng với Trịnh Tư Nguyên, thế nên mọi người cũng đã ước lượng được phần nào tay nghề và trình độ của hắn.
Các thực khách vô cùng nhiệt tình.
Phản ứng cực kỳ bùng nổ.
Cái gì hiếm thì mới quý, Hoàng Ký đã vắng bóng thợ làm bánh suốt ba năm nay rồi. Giờ tự nhiên lòi đâu ra một người được chính Hoàng Thắng Lợi đóng dấu bảo chứng, Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên cũng không còn là hàng hiếm chỉ xuất hiện trong mấy bữa tiệc nữa mà chuyển sang bán hằng ngày. Mọi người đương nhiên phải kéo đến Hoàng Ký ủng hộ và nếm thử Điểm Tâm rồi.
Cái chuỗi ngày khổ ải đi ăn cơm ở Hoàng Ký, muốn ăn Điểm Tâm lại phải thuê shipper chạy sang tiệm bánh ngọt của Trịnh Tư Nguyên mua, rồi bắt shipper chầu chực đợi bánh trung thu ra lò đã một đi không trở lại rồi.
Bây giờ là chuỗi ngày tươi đẹp, thèm lúc nào là có thể gọi lúc đó!
Hoàng Ký bán Điểm Tâm rồi!
Không chỉ có món Tiên Nhục Nguyệt Bính mà mọi người yêu thích, mà còn có rất nhiều món Điểm Tâm mới nữa!
Đổng Sĩ để chứng minh mình không chém gió, liền móc thẳng điện thoại ra, mở cho Tần Hoài xem một loạt bài đăng trên vòng bạn bè tối qua của mấy vị khách quen, toàn là bài PR cho Hoàng Ký mới tuyển được thợ Điểm Tâm xịn.
Tần Hoài đã xem.
Hắn biết trưa nay chắc chắn sẽ là một trận chiến khốc liệt đây.
Nhưng không sao, hắn đã chẳng còn là cái tên lính mới ngơ ngác tung ra tận 6 loại Điểm Tâm trong một buổi trưa như ngày hôm qua nữa rồi.
Hắn bây giờ cũng y chang Trịnh Tư Nguyên, buổi trưa chỉ bán đúng hai món, là một tên cáo già mang tư tưởng "mua thì mua, không mua thì thôi".
Tần Hoài nhìn những xửng Bánh Bao xếp đầy ắp chờ mang đi hấp, cảm thấy trong lòng vô cùng an tâm.
11 giờ, Tần Hoài bắt đầu lên màu cho Diện Quả Nhi.
Phần nhân Trịnh Tư Nguyên đã trộn xong giúp Tần Hoài. Biết Tần Hoài định làm 6 cái Bình Quả Diện Quả Nhị, Trịnh Tư Nguyên vốn định tiện tay làm giúp hai cái, nhưng Tần Hoài nhào bột cả buổi sáng, làm Bánh Bao Bánh Nướng ròng rã suốt mấy tiếng đồng hồ, cảm thấy rất cần nặn 6 cái Diện Quả Nhi này để xả stress, nên đã khéo léo từ chối ý tốt của Trịnh Tư Nguyên.
Nói ra thì nghe có vẻ hơi sai sai, nhưng Tần Hoài lại thấy việc làm Bình Quả Diện Quả Nhi là một quá trình cực kỳ thư giãn.
Rất nhẹ nhàng, rất đơn giản, căn bản là chẳng có áp lực gì sất.
Dạo gần đây, chỉ khi làm Bình Quả Diện Quả Nhi, Tần Hoài mới tìm lại được cái niềm vui tự mày mò học hỏi không cần thầy dạy như mấy năm trước.
Cái gì mà canh lửa, kỹ thuật tay, tất cả đều phải học phải luyện gai cả mắt, nhưng chỉ riêng món Bình Quả Diện Quả Nhi này là giống hệt như nhào bột, Tần Hoài có cảm giác như mình sinh ra đã biết làm vậy.
Có lẽ đây chính là "hệ tâm linh” chăng.
Bản thân Tần Hoài cũng rất khó giải thích tại sao hắn chỉ nặn đẹp mỗi Bình Quả Diện Quả Nhi, còn mấy loại Diện Quả Nhi khác thì làm nát bét, trong khi bản thân hắn cũng đâu có hảo ngọt cái món táo này.
Cái món dứa mà hắn khoái ăn nhất, lúc nặn ra xong, hắn chỉ muốn chắp tay xin lỗi quả dứa luôn cho rồi.
LVQ8371