Hai trong số ba món của "Tam Đầu Yến" Tần Hoài đã được thưởng thức trong bữa tiệc tẩy trần rồi, đó là Thịt Viên Gạch Cua (Giải Phấn Sư Tử Đầu) và Đầu Cá Xào Gỡ Xương.
Món còn lại mà Tần Hoài chưa được ăn cũng là một trong những món đinh của Hoàng Ký, hơn nữa hiện tại vẫn nằm chễm chệ trên thực đơn chứ chưa bị gỡ xuống.
Đầu Heo Hầm Nguyên Cái.
Đây là món Hoàng Gia học được tinh túy nhất, làm ngon nhất, và cũng là món tủ tự hào nhất của Hoàng Ký hiện nay trong hoàn cảnh Hoàng Thắng Lợi không thể đích thân xuống bếp.
Đã là món đinh thì Đầu Heo Hầm Nguyên Cái không thể gọi món tại chỗ được, mà bắt buộc phải đặt trước.
Không phải Hoàng Ký chảnh chọce làm giá, mà chủ yếu là món này không thể làm ngay khi khách vừa gọi được, công đoạn chuẩn bị ban đầu quá rườm rà. Hơn nữa giá thành món ăn lại cao, không thể nào làm sẵn rồi để đó chờ khách đến gọi được.
Mà cái món ăn lớn rõ ràng dùng để chiêu đãi khách quý này, thường chỉ có khách đặt phòng VIP buổi tối mới gọi, chứ tầm trưa mấy ngày trong tuần thì hiếm ai đặt, thế nên sáng qua Tần Hoài đâu thấy Hoàng Gia chuẩn bị gì.
Bây giờ thình lình thấy Hoàng Gia cầm súng khò lửa chĩa vào một cái đầu heo to đùng mà khò, thui cái đầu heo đang trắng trẻo thành đen thui, Tần Hoài nhất thời không kìm được, rướn cổ nghía sang chỗ Hoàng Gia, trong mắt chỉ toàn là đầu heo, còn tay nhào bột thì hoàn toàn hành động theo trí nhớ cơ bắp.
Hoàng An Nghiêu vốn dĩ ăn sáng xong là định chuồn luôn, nhưng thấy Hoàng Gia lôi đầu heo ra thì vội vàng rút điện thoại check danh sách đặt món hôm nay. Phát hiện trưa nay chẳng có ai đặt Đầu Heo Hầm Nguyên Cái, anh ta lập tức hiểu ngay cái đầu heo này là làm cho ai, thế là quyết định nán lại thêm một buổi sáng nữa, đợi đến trưa ăn chực bữa cơm nhân viên.
Thấy Tần Hoài cứ rướn cổ lên nhìn, Hoàng An Nghiêu còn rất tâm lý sáp lại gần giải thích cho hắn.
"Hoàng Gia đang làm món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái đấy, món tủ của anh ta, 2888 tệ một phần, phải đặt trước mới có. Cứ dịp cận Tết, đặc biệt là ngày 30 Tết thì món này lúc nào cũng cháy hàng.”
Tần Hoài giật mình: "Đắt thế cơ á!"
"Thế này còn là rẻ đấy, bố tôi cũng biết làm món này. Hơn mười năm trước lúc tay nghề của Hoàng Gia chưa tới đâu, món này do chính tay bố tôi làm đã bán giá đó rồi. Nếu bây giờ để bố tôi ra tay thì chắc chắn không chỉ dừng ở cái giá này đâu."
Trong khoảnh khắc, Tần Hoài bỗng có một cái nhìn rõ nét về mức doanh thu khủng của Hoàng Ký thời kỳ hoàng kim mấy năm trước.
Hái ra tiền thật đấy, mấy cái tửu lâu món mặn đẳng cấp thế này đúng là hái ra tiền.
Thảo nào Trịnh Đạt lại thấy nghề làm bánh không có tương lai, chăng kiếm chác được bao nhiêu nên mới rẽ ngang sang làm kinh doanh.
"Món này làm lằng nhằng lắm à?" Tần Hoài liếc nhìn trạng thái của cục bột, cảm thấy ổn rồi liền dừng tay. Cậu phụ bếp bên cạnh lập tức bưng một chậu bột mới tới, kèm theo vài bát nước sạch.
"Lằng nhằng chứ." Hoàng An Nghiêu chỉ vào Hoàng Gia đang cạo lớp màng đen trên đầu heo, "Giờ mới là bước thứ nhất thôi, lát nữa còn phải cho cả cái mặt heo vào nồi, luộc chung với rượu vàng, hành lá, gừng chừng nửa tiếng để khử mùi tanh."
Hoàng An Nghiêu bẻ ngón tay đếm từng bước: "Bước thứ hai là xào nước hàng, thêm nước gạo đỏ để tạo màu. Bước này cực kỳ quan trọng, bắt buộc phải lên màu kiểu này thì cuối cùng mới hầm ra được một cái mặt heo to đùng, bóng bẩy, đỏ au màu nước tương."
"Sau đó là cho hương liệu vào hầm."
"Đầu tiên đun lửa to chừng 10 phút cho ngấm màu, sau đó hạ lửa nhỏ hầm liu riu tầm 3 đến 4 tiếng, hầm cho thịt đầu heo mềm nhừ như đậu hữ luôn."
"Bình thường là phải hầm tận 6 tiếng cơ, nhưng giờ chẳng phải đã có nồi áp suất rồi sao? Thời gian rút ngắn được khối đấy."
"Bước cuối cùng mới khoai này, đó là rút xương đầu heo. Tôi nhớ bố tôi từng bảo, đầu heo này tốt nhất là phải rút xương ngay lúc vừa vớt ra khỏi nồi còn nóng hổi, chứ để nguội là khó rút lắm. Mặt heo sau khi rút xương xong vẫn phải giữ nguyên được hình dáng ban đầu, rồi rưới nước hầm lên, cho vào xửng hấp thêm một tiếng nữa."
"Cuối cùng là đun cho phần nước hầm keo lại. Đợi mặt heo hấp xong thì rưới nước sốt đó lên, xung quanh xếp một vòng rau xanh, cà rốt luộc các kiểu để trang trí. Nước sốt rưới lên một cái, thề luôn, đến rau xanh ăn cũng ngon nhức nách!"
Hoàng An Nghiêu vừa nói vừa chép miệng thòm thèm.
"Hơn nửa năm rồi tôi chưa được ăn món này, lần gần nhất là đợt Tết bố tôi làm."
Cái ông Thiếu Đông Gia này sao món gì cũng chưa được ăn thế?
Chẳng có chút thể diện của Thiếu Đông Gia nào cả sao?
Tần Hoài vẫn dùng trí nhớ cơ bắp để nhào bột, liếc nhìn cái đầu heo đã được làm sạch sẽ chuẩn bị cho vào nồi, nhẩm tính thời gian một chút, chợt nhận ra hình như có gì đó sai sai.
"Theo như anh vừa nói, một phần Đầu Heo Hầm Nguyên Cái từ lúc sơ chế đến khi ra lò chí ít cũng phải mất năm sáu tiếng. Hoàng Gia bắt đầu làm từ lúc hơn 8 giờ sáng, tính ra phải đến một hai giờ chiều mới xong. Chẳng phải khu bếp sau của Hoàng Ký 1 giờ là tan ca ăn cơm rồi sao?"
Trọng tâm chú ý của cậu sao lại kỳ quặc thế nhỉ?
Soi điểm mù sao mà chuẩn thế không biết?
Hoàng An Nghiêu ấp úng nửa ngày chẳng thốt nên lời, cuối cùng rặn ra được một câu: "Tôi cũng không rõ lắm, tôi ít khi quản chuyện của tửu lâu."
Câu này thành công thuyết phục được Tần Hoài. Đầu heo cũng đã cho vào nồi nên chẳng còn gì để hóng nữa, Hoàng Gia cũng quay sang xử lý nguyên liệu khác, thế là Tần Hoài lại cắm cúi nhào bột.
LVQ8371