"Mặc dù tôi không quan tâm lắm, nhưng cũng biết việc làm ăn của Hoàng Ký đang ngày một đi xuống."
"Cho nên tôi hy vọng nếu được, cậu có thể ở lại Hoàng Ký thêm một thời gian, ít nhất là đợi đến khi sư bá dưỡng khỏi hẳn cái eo, có thể tiếp tục xuống bếp cho đến lúc về hưu mà không bị tái phát giữa chừng."
"Có cậu ở đây, sư bá sẽ không phải lo lắng chuyện làm ăn của Hoàng Ký nữa, ông ấy sẽ không thỉnh thoảng lại làm liều, nằng nặc đòi xuống bếp xào nấu vài món."
Tần Hoài vẫn đang lùa cơm, nhai nhai rồi nuốt xuống, hỏi: "Nhất định phải là tôi sao? Tôi thấy anh về Hoàng Ký làm một thời gian chắc cũng được mà, doanh số bánh trung thu cũng đang rất tốt."
"Cậu có biết trưa hôm nay thực khách đều đồn đoán thế nào không?" Trịnh Tư Nguyên hỏi một đằng trả lời một nẻo.
"Đồn đoán thế nào?”
"Họ tưởng bố tôi được sư bá mời về cứu cánh, nên mới điên cuồng tranh nhau mua Điểm Tâm như vậy."
"Hả?" Tần Hoài ngơ ngác, Trịnh Đạt cũng đâu đến mức sa sút như thế, tay nghề của Trịnh Đạt giỏi hơn hắn nhiều mà.
"Có lẽ trong lòng thực khách, tay nghề của cậu giỏi hơn tôi."
"Tôi thậm chí còn không muốn làm việc bên cạnh một đầu bếp món mặn giỏi hơn mình, huống hồ là một đầu bếp làm bánh chắc chắn sẽ giỏi hơn tôi?"
"Chăng phải cậu vừa nói rồi sao? Vô địch thiên hạ rồi cũng có thể đựng độ Vực Ngoại Thiên Ma, tôi nghĩ bây giờ trong lòng những thực khách kia, cậu chính là cái Vực Ngoại Thiên Ma đó đấy."
"Hả?" Vực Ngoại Thiên Ma ngơ ngác há hốc miệng, chẳng biết nói gì cho ngầu, ngẫm nghĩ một lúc, lại cắm cúi ăn cơm tiếp.
Cơm chiên Dương Châu ngon thật đấy.
Trải qua giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, 2 rưỡi chiều, Vực Ngoại Thiên Ma bắt đầu buổi học chính thức đầu tiên.
Hoàng Thắng Lợi vừa đi vật lý trị liệu về trông vô cùng rạng rỡ.
Hoàng Thắng Lợi đã soạn xong một bộ giáo án chỉ tiết từ A đến Z, là thức trắng đêm qua để làm.
Là một bậc thầy bếp món mặn có đam mê nhận đồ đệ, Hoàng Thắng Lợi sở hữu kinh nghiệm giảng dạy vô cùng phong phú.
Bất kể là dân được đào tạo bài bản hay tay ngang học lỏm, nền tảng vững vàng hay mù tịt, Hoàng Thắng Lợi đều có phương pháp truyền đạt tương ứng.
Ngay cả với thiên tài, Hoàng Thắng Lợi cũng có giáo án riêng.
Hồi nhỏ Trịnh Tư Nguyên cũng từng được Hoàng Thắng Lợi dạy dỗ một thời gian.
Hoàng Thắng Lợi cảm thấy đã đến lúc cho Tần Hoài biết thế nào là danh sư thực thụ. Ông đâu phải kiểu danh sư rởm đời ăn nói lấp lửng như Trịnh Đạt, ông là danh sư kim bài khét tiếng đất Cô Tô, sở hữu kinh nghiệm giảng dạy đầy mình, dưới trướng có tới chín tên đồ đệ và một sư điệt cơ mà.
Trước kia học online khiến ông không có đất dụng võ, bây giờ học thực hành, phải cho Tần Hoài thấy rõ giá trị thực sự của một danh sư mới được.
"Tiểu Tần, trình độ canh lửa của cậu tôi cũng nắm hòm hòm rồi, ngày đầu tiên thực hành cậu cứ thoải mái đi, đừng áp lực, sai đâu sửa đó không phải sợ."
"Tôi nhớ Tư Nguyên có kể dạo này cậu rất muốn luyện xóc chảo, tôi thấy cũng được đấy, nhưng phải đi từ cái cơ bản lên."
"Bây giờ chúng ta xào thử đĩa rau xanh trước nhé?"
"Cậu xào trước một đĩa, rồi tôi xào một đĩa. Tôi sẽ không nói gì cả, cậu cứ quan sát tôi làm rồi tự rút ra xem bản thân có vấn đề ở đâu."
Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt, chính thức bắt đầu buổi dạy.
Tần Hoài trịnh trọng gật đầu, xắn tay áo bắt đầu xào rau.
Xào rau xanh, bước nhập môn mà bất kỳ đầu bếp trường lớp nào cũng phải trải qua.
Tần Hoài thì chưa từng.
F4 ` Hắn thực sự chưa từng xào qua đĩa rau nào.
Lần đầu tiên hắn cầm chảo là làm món trứng xào cà chua hồi cấp ba, xào cho Tần Lạc ăn. Tần Lạc rất nể mặt, gắp một đĩa trứng xào cà chua mà lùa bay ba bát cơm.
Đương nhiên, lý do chính là vì lúc đó Tần Hoài chỉ biết làm mỗi món trứng xào cà chua.
Hôm đó bố Tần Tòng Văn và mẹ Triệu Dung bận việc ra ngoài, quán cơm bình dân 10 tệ bên cạnh lại đóng cửa. Hai anh em bàn nhau "biển thủ" luôn tờ 20 tệ tiền cơm chia đôi, rồi tự mò mẫm nấu ăn.
Tần Lạc cắm cơm, Tần Hoài xào thức ăn.
Tần Hoài làm vô cùng nghiêm túc.
Bật bếp đun nóng dầu.
Đổ rau vào.
Tiếng dầu nổ lách tách.
Lửa lớn đảo đều tay.
Xào bạo lửa.
Hạ lửa nhỏ.
Đảo xẻng thêm vài cái.
Cho ra đĩa!
Thế là một đĩa rau trông có vẻ bỏ bụng được, nhưng ngoại hình hơi "xấu xí" đã ra đời.
Hoàng Thắng Lợi không nói lời nào, bắt đầu màn trình điễn của mình.
Đổ rau!
Đảo tay cực kỳ điệu nghệ.
Xóc chảo!
Một cú xóc chảo đẹp mắt.
Rau xanh trong chảo vẫn giữ được vẻ tươi roi rói.
Một đĩa rau xanh trông cực kỳ ngon miệng, màu sắc bắt mắt đã ra lò.
Đĩa rau của Hoàng Thắng Lợi đặt cạnh đĩa của Tần Hoài, tạo cảm giác đĩa rau của Tần Hoài xứng đáng bị đổ thẳng vào thùng nước gạo.
Bất kể là bếp món mặn hay khu làm bánh, món càng đơn giản càng dễ bộc lộ trình độ của đầu bếp. Bởi vì đơn giản đồng nghĩa với phổ thông, phổ thông tức là ai cũng quen thuộc, đồ ai cũng từng thấy mới dễ dàng nhận ra đẳng cấp chênh lệch.
"Cậu có nhìn ra được gì không?" Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt hỏi.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Canh lửa rất quan trọng, bí quyết xào rau là lửa to đảo nhanh, rau xanh chín rất lẹ nên trong quá trình xào, việc làm cho rau chín đều là mấu chốt. Tôi không biết xóc chảo, nên cứ sợ rau chưa chín mà để trên bếp lâu, kết quả là rau bị xào quá tay, trông mất ngon.”
"Hơn nữa nếu khống chế tốt thời gian lửa to xào bạo, màu sắc món ăn lên đĩa sẽ đẹp hơn nhiều."
"Còn nữa..."
Cậu giành nói hết phần của tôi rồi thì tôi biết nói gì nữa?
Hoàng Thắng Lợi chỉ đành gật đầu: "Thử xem sao."
Tần Hoài bắt tay vào làm thử.
LVQ8371