La Quân cắn một miếng nhỏ Quả Nhi: "Tôi coi thường con người, coi thường máy móc, coi thường vũ khí, coi thường luật lệ thế gian, thậm chí coi thường cả những đồng loại Tỉnh Quái thỉnh thoảng bắt gặp. Đôi khi nhìn thấy những Tinh Quái yếu ớt nơm nớp lo sợ đóng giả làm người để trà trộn vào đám đông, tận đáy lòng tôi vô cùng khinh bi.”
"Lúc đó tôi căn bản không hiểu, cũng không muốn hiểu tại sao loại Thảo Mộc Tinh Quái như Trần Huệ Hồng lại phải hồ đồ nhập thế độ kiếp. Chẳng được dạy dỗ gì, chẳng được học hỏi gì, đến một cách khó hiểu, sống nơm nớp lo sợ, rồi lại ra đi một cách hồ đồ, kiểu độ kiếp cho qua ngày thế này thì có ý nghĩa gì chứ."
"Bây giờ tôi mới ngộ ra, có lẽ làm vậy chính là để phòng ngừa xuất hiện trường hợp như tôi."
"Ngày nào tôi cũng chê Thảo Mộc Tinh Quái là đồ hồ đồ, nhưng thực ra chính tôi mới là kẻ hồ đồ nhất. Tôi sống ở nhân gian bao nhiêu năm, xem bao nhiêu tiểu thuyết, bao nhiêu phim ảnh, bao nhiêu vở kịch, tự huyễn hoặc rằng mình đã nắm rõ mọi quy luật của thế gian, vậy mà đến cả quy luật sinh tử cơ bản nhất cũng chẳng hiểu nổi."
"Tôi cao cao tại thượng coi khinh mọi thứ, mà chẳng hay biết chính mình mới là kẻ nực cười nhất."
"Thực ra tôi còn chăng bằng Trần Huệ Hồng. Tuy kiếp đầu tiên bà ấy hồ đồ đến lúc chết mới biết mình độ kiếp thất bại, nhưng ít nhất bà ấy còn đám nhắc lại, đám đối mặt với sự thất bại của chính mình."
"Không giống như tôi, ngay cả dáng vẻ của Liễu Đào cũng chẳng còn nhớ rõ nữa."
Tần Hoài thật sự không biết nên nói gì.
Tình huống của La Quân không giống Trần Huệ Hồng. Trần Huệ Hồng đã đến lần cuối cùng quên đi tất cả, điều bà ấy cần làm là nhớ lại, ở kiếp đầu tiên mãi cho đến trước khi chết bà ấy mới biết mình độ kiếp thất bại.
Cho nên sau khi xem xong đoạn mộng cảnh cuối cùng của Trần Huệ Hồng, phần gợi ý món Mì Trường Thọ mới yêu cầu hắn làm một bát Mì Trường Thọ cho bà ấy ăn.
Nhưng La Quân hiện tại mới là kiếp thứ nhất. Ông ta biết rõ nguyên nhân mình độ kiếp thất bại, có lẽ không phải ông ta không thể thành công, mà là ông ta không muốn thành công.
Thứ La Quân cần chính là sự lãng quên.
Ông ta đang chờ đợi cái chết trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, để trả giá cho sự ngạo mạn của chính mình.
Tần Hoài thậm chí không biết nên đánh giá những việc La Quân làm như thế nào. Ông ta giống như một đứa trẻ sở hữu sức mạnh to lớn, phạm sai lầm mà không tự biết, đợi đến khi ông ta thực sự phải đối mặt với hậu quả do sai lầm của mình gây ra thì mọi thứ đã quá muộn màng.
"Ông quá ngạo mạn." Tần Hoài chỉ có thể nói vậy.
La Quân gật đầu: "Đúng, tôi quá ngạo mạn."
"Thế nên tôi mới bảo cậu đừng lãng phí thời gian vào ký ức của tôi. Tôi đã ở đây chờ chết 60 năm rồi, cậu chỉ cần đợi tôi chết rồi kế thừa di sản của tôi là được."
Tần Hoài chỉ đành thở dài, hắn biết La Quân nói đúng.
"Còn nhớ trước đây trong phòng sưu tầm của tôi có rất nhiều bươm bướm vàng không?" La Quân hỏi.
"Nhiều lúc tôi thật sự rất ghét cái loại người có hệ thống như cậu, lại còn cực kỳ vô phép vô tắc có thể xem trộm ký ức của người khác." La Quân bực bội cắn một miếng Quả Nhi, "Làm tôi muốn trốn tránh hiện thực cũng không xong."
"Ngày đầu tiên vừa đến nhân gian, tôi đã xem vở Lương Chúc do Liễu Đào diễn trước sân khấu kịch ở nông thôn.”
"Gánh hát của họ trang phục đơn sơ, bối cảnh thô kệch nhưng bù lại rất mới mẻ. Đến phân cảnh hóa bướm cuối cùng, Liễu Ban Chủ sẽ nấp sau cánh gà lén thả hai con bươm bướm vàng ra."
"Trong đó có một con đậu xuống tay tôi, từ đó trở đi tôi rất thích câu chuyện này."
"Dù sau này tôi biết người chết không thể sống lại, những người có tình cũng chẳng thể hóa bướm giống như trong chuyện Lương Chúc. Nhưng thẳm sâu trong lòng tôi vẫn nuôi một tia hy vọng xa vời, nghĩ rằng chỉ cần tôi túc trực bên mộ Liễu Đào, một ngày nào đó sẽ lại có một con bươm bướm vàng đậu lên mu bàn tay tôi, cho dù con bướm đó không phải là Liễu Đào đi chăng nữa."
"Nhưng 60 năm sau đó, chưa từng có một con bươm bướm vàng nào chịu dừng lại vì tôi."
"Trước kia trong phòng trưng bày của tôi có rất nhiều tiêu bản bươm bướm vàng. Tự lừa mình dối người thôi, không có bươm bướm vàng dừng lại vì mình thì bày thêm vài cái tiêu bản trong phòng vậy."
"Thế nhưng đợi đến khi cậu xem xong đoạn ký ức thứ nhất, tìm họa sĩ vẽ lại chân dung Liễu Đào thì tôi mới bàng hoàng nhận ra, tôi thế mà lại chẳng còn nhớ nổi dáng vẻ của cô ấy nữa."
"Phòng trưng bày có nhiều tiêu bản bươm bướm vàng đến mấy đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thể gặp được con bướm mà mình muốn gặp. Người chết không thể sống lại, trên đời không có hai người hoàn toàn giống nhau, con người cũng chẳng thể chuyển thế đầu thai. Những lời này lúc tôi nói với Trần Huệ Hồng thì dõng dạc lắm, nhưng chính bản thân tôi vẫn ôm một tia ảo tưởng và ăn may."
Tần Hoài nói: "Thế nên ông mới thay hết đống tiêu bản trong phòng trưng bày."
"Thay hết rồi." La Quân đáp, "Chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Tôi biết hỏi vậy có hơi đường đột, nhưng... Liễu Đào bây giờ được an táng ở đâu..."
La Quân chỉ tay ra ngoài cửa sổ.
"Chính là chỗ đó."
Nhìn theo hướng La Quân chỉ, Tần Hoài thấy được khu cây xanh bên ngoài. Hắn vô cùng quen thuộc với khu vực ấy, bởi vì hắn và La Quân từng ngồi trò chuyện ở đó, ngay chỗ thảm thực vật mọc um tùm nhất.
Tần Hoài kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
LVQ8371