Tần Hoài tiếp tục chuyên tâm hoàn thành Diện Quả Nhi.
11 giờ 22 phút, 6 cái Bình Quả Diện Quả Nhi hoàn mỹ ra đời.
Nếu nói một cái Bình Quả Diện Quả Nhi sống động như thật đã rất thu hút, thì sáu cái Bình Quả Diện Quả Nhi xếp thành một hàng, trong phòng bếp căn bản không có đầu bếp nào không nhìn nó.
Mỗi cái Diện Quả Nhi đều không giống nhau.
Dù đầu bếp có thể làm kích thước khối bột giống nhau, hình dáng nặn gần như không khác, nhưng trong quá trình hấp rất khó kiểm soát để nở giống hệt nhau, nhất là loại làm hoàn toàn thủ công còn phải gói nhân.
Sáu cái không hoàn toàn giống nhau, Bình Quả Diện Quả Nhi đặt vào trong một cái đĩa, thoạt nhìn giống như một đĩa táo.
Lúc này nếu có người không rõ tình huống vào bếp, muốn ăn táo, có thể thật sự sẽ đi qua lấy một quả muốn cắn một miếng.
Tần Hoài ra hiệu cho Diện Quả Nhi xuất món.
Nhân viên phục vụ bưng Diện Quả Nhi đi về phía bàn số 6.
Rất nhiều khách đều thấy được, nhưng không ai quan tâm, nhiều nhất chỉ liếc mắt trong lòng nói thầm khách bàn nào nhàm chán vậy gọi 6 quả táo, cũng không bảo phòng bếp cắt một chút, cắt thành đĩa trái cây.
Trên thực đơn của Hoàng Ký có táo không?
Thôi không quan trọng, ăn Bánh Bao trước quan trọng hơn.
Nhà Tiền Trung Hằng cũng nhìn thấy, cũng không để ý, con trai còn vì bù đắp oán giận lúc vừa đến rất dí dỏm nói một câu: "Bố nhìn này, có người đến Hoàng Ký gọi táo!"
Sau đó con trai liền nhìn thấy nhân viên phục vụ đi về phía bàn mình, dừng trước mặt mình, mang đồ ăn lên.
Con trai:?
"Cô gái, đây không phải chúng tôi gọi chứ? Hay trưa nay tiệm các cô ăn cơm tặng táo?” Con trai có chút bối rối.
"Đây là Bình Quả Diện Quả Nhi do Tần sư phụ làm, mời dùng từ từ." Nhân viên phục vụ cười rời đi.
Con trai căn bản không hiểu Diện Quả Nhi là gì, dùng ánh mắt vô cùng trong sáng nhìn quả táo trong đĩa, trực tiếp đưa tay cầm lấy.
"Diện Quả Nhi gì chứ, đây không phải là tá... Hả?!"
Con trai sợ ngây người.
Có người không dám tin vào mắt mình, chớp mắt vài cái, sau đó không tin vào tay mình, liền bóp mạnh một cái.
Bình Quả Diện Quả Nhi trong nháy mắt bị bóp đến biến dạng.
Con trai sợ tới mức vội vàng buông tay ra.
Không ai nói chuyện, người trên bàn đều sợ ngây người.
Phản ứng đầu tiên của Mã Viện là lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Mộng Mộng càng sửng sốt vài giây, vô cùng cổ vũ khen ngợi bố ruột: "Bóp nát quả táo! Lực thật lớn!"
Sau khi Mã Viện chụp ảnh xong, tìm kiếm Diện Quả Nhi một chút xem là gì, đọc cho cả nhà nghe, Tiền Trung Hằng nghe xong chậc chậc lấy làm kỳ lạ, tự mình cầm lấy một cái đặt trong tay.
Giờ khắc này Diện Quả Nhi vẫn còn ấm.
"Nếu không phải dùng tay sờ, ai dám tin đây là bột làm chứ." Tiền Trung Hằng cảm thán nói, "Tôi sống hơn 60 năm, cũng coi như mở mang tầm mắt."
Tiền Trung Hằng còn đang cảm thán, con trai đã ăn rồi.
Chỉ thấy hắn cắn một cái, trong nháy mắt trừng to mắt, tròng mắt như muốn từ hốc mắt nhảy ra, cao giọng kinh hô: "Bố, Diện Quả Nhi này là vị táo!”
"Trời ơi, nó ăn giống quả táo vậy!"
Lời này vừa nói ra, con trai trong nháy mắt trở thành tiêu điểm toàn trường, ngay cả bảy tám khách vừa mới đi vào Hoàng Ký cùng shipper mới đến cũng nhìn về phía hắn.
Khách vừa vào là muốn lên phòng riêng tầng hai, dẫn đầu là một người trung niên thoạt nhìn bốn năm mươi tuổi, mặc quần áo logo lớn, chỉ nhìn trang phục là biết rất giàu có.
Khách giàu có đứng bất động, ánh mắt có chút lão hoa gắt gao nhìn chằm chằm con trai Tiền Trung Hằng trên tay đang cắn một cái.
Người bên ngoài thấy hắn đột nhiên bất động, vỗ võ hắn: "Cung Đại Đầu, không phải lên lầu hai sao? Sao vậy, hôm nay ông muốn ngồi đại sảnh?”
Cung Lương Cung Đại Đầu lại nhìn hai giây, không trả lời, giận dữ.
"Bình Quả Diện Quả Nhi!"
"Tôi đã nói Trịnh Đạt này khẳng định đang gạt tôi, thông đồng với lão Hoàng cùng gạt tôi! Cái gì mà sư phụ làm bánh mới đến, rõ ràng là hắn đang tạm thời làm thay ở Hoàng Ký., hôm qua tôi gọi nhiều Điểm Tâm cho hắn sợ một chút, sợ tôi hôm nay cũng gọi nhiều vậy."
"Không được, tôi phải gọi điện thoại cho lão Hoàng."
"Trưa hôm nay cao thấp phải cho tôi hai Bình Quả Diện Quả Nhị.”
"Chuyện này không có hai Bình Quả Diện Quả Nhi không giải quyết được!"
Tốt rồi, đến một chương!
"Đinh, chúc mừng ngài đạt được Chi Tuyến Nhiệm Vụ mới【Hương vị ký ức 3】, mời vào trong nhiệm vụ diện kiểm tra."
Tần Hoài đang ở trước bàn nấu ăn xoa bột, âm thanh nhắc nhở của trò chơi đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
[Hương vị ký ức 3] ?
Chi Tuyến Nhiệm Vụ này cũng quá là một series đi!
Nhiệm vụ 1 và 2 đều chưa hoàn thành, đã làm nhiệm vụ 3 rồi, trò chơi này căn bản không hề suy nghĩ tới việc người chơi có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không đúng không?
Tần Hoài đặt khối bột đã nhào xong sang một bên, phụ bếp nhanh chóng mang khối bột đặt lên chiếc bàn chuyên dụng, rồi để một cái đồng hồ bấm giờ ngay trước mặt nó.
Tần Hoài vẩy vẩy tay, ngẫm nghĩ một lát, ở môi trường xa lạ mà quang minh chính đại mở bảng nhiệm vụ lên xem thì có vẻ hơi phô trương quá, vẫn nên tém tém lại, vào nhà vệ sinh xem thì hơn.
Vì áp lực quá lớn nên hắn thường xuyên hoang tưởng mình có một hệ thống, sẽ ban bố nhiệm vụ và bắt đi hoàn thành. Cái hành vi nghe sặc mùi bệnh nhân tâm thần này chỉ nên đồn đại trong phạm vi nhỏ ở Vân Trung Thực Đường thôi, chứ lan truyền đến tận Hoàng Ký Tửu Lâu thì mất mặt lắm.
"Tôi đi vệ sinh chút." Tần Hoài quăng lại một câu rồi đi thẳng ra cửa bếp.
Hoàng Ký Tửu Lâu có nhà vệ sinh dành riêng cho nhân viên, nằm ngay ở tầng 1.
LVQ8371