“Hả?” Tần Hoài sững sờ. “Trưa nay ăn thịt đầu heo à? Tôi rất thích ăn. Có tai heo không? Tôi thích nhất là tai heo.”
"Đợi đến trưa cậu sẽ không thích như vậy." Trịnh Tư Nguyên nói: "Có tai heo, nhưng có thể không phải loại cậu hiểu."
"À đúng rồi." Trịnh Tư Nguyên chỉ số lượng Tiên Nhục Nguyệt Bính: "Nếu cậu đồng ý làm thêm mấy cái, tốt nhất làm hai cái cho Hoàng Gia."
"Cũng đúng." Tần Hoài cảm thấy có lý, "Trưa hôm qua anh ấy mở bếp nhỏ cho hai chúng ta, đặc biệt nấu bữa ăn nhân viên phong phú như vậy, nên cảm ơn anh ấy thật tốt."
Trịnh Tư Nguyên liếc qua cái nồi áp suất cỡ đặc biệt mà Hoàng Ký đặt làm riêng.
Phong phú còn ở phía sau.
Trịnh Tư Nguyên nghĩ.
Đúng 11 giờ, Hoàng Ký Tửu Lâu khai trương tiếp đãi khách.
Đương nhiên, nếu ngày thường không có tình trạng chật kín phải xếp hàng, 10 giờ rưỡi bạn muốn vào ngồi cũng không sao.
Dù sao bất kể mấy giờ vào, đều phải đợi đến 11 giờ 10 phút mới có thể gọi món.
11 giờ 08 phút, gia đình Tiền Trung Hằng đã đặt trước bàn số 6 đến Hoàng Ký Tửu Lâu trung thành của ông.
Con trai con dâu của Tiền Trung Hằng vẫn xin nghỉ phép qua đây ăn cơm.
Con trai vẫn có chút bất mãn và không hiểu.
"Bố, tại sao trưa nay bố lại bắt con và Viện Viện xin nghỉ phép đến ăn cơm chứ. Lý do xin nghỉ của con hôm qua chính là bố nằm viện, trưa phải đưa cơm cho bố, hôm nay lại xin, lãnh đạo hỏi con sao bệnh của bố còn chưa khỏi. Ngày mai thật sự không thể để con xin nghỉ nữa, còn nữa sẽ bị phát hiện mất." Con trai bất mãn càu nhàu.
"Bố mời con ăn cơm con còn không vui à, một giờ của con mới trừ bao nhiêu tiền, con có biết một bàn cơm hôm qua bao nhiêu tiền không?" Tiền Trung Hằng ngay cả một ánh mắt cũng không ném cho con trai, cúi đầu gửi tin nhắn cho Tần Hoài báo cả nhà đã đến rồi.
Con trai không nói.
"Đây là bố con có đồ ăn ngon không quên các con." Vợ ông Bạch Tú Quyên lên tiếng, "Vương Thúc các con còn nhớ không?"
Con trai lắc đầu: "Vương Thúc nào?"
"Đồng nghiệp cũ của bố con, năm đó còn đến tham gia hôn lễ của con, đã nhiều năm không liên lạc, đoạn thời gian trước đột nhiên tìm WeChat của bố con xin WeChat Trịnh Đạt."
Lúc này con trai mới gật đầu: "À, biết chứ, Vương Thúc đến Cô Tô rồi? Vậy cũng không cần phải buổi trưa mời ông ấy ăn cơm, buổi tối mời không phải giống nhau sao."
Bạch Tú Quyên có chút không chịu nổi suy nghĩ kỳ lạ này của con trai, bất lực nói: Tà bạn của Vương Thúc con đến Cô Tô, người ta mời chúng ta ăn cơm.”
Con trai có chút hiểu ra: "Vậy cũng không cần phải gọi con và Viện Viện, mẹ và bố ăn không được sao, dẫn Mộng Mộng theo."
Bạch Tú Quyên: "... Sao con tiếp lời nhanh như vậy? Nghe mẹ nói hết đã! Bạn của Vương Thúc con chính là sư phụ làm bánh mới đến Hoàng Ký hôm qua."
Con trai:!!!
Vương Thúc lại có loại bạn tốt này!
Giờ khắc này con trai chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Thật hổ thẹn, năm đó Vương Thúc đã không ngại đường xa tự mình đến tham gia hôn lễ của hắn, hắn nhiều năm như vậy không liên lạc với Vương Thúc, năm mới không đến nhà Vương Thúc chúc Tết.
Năm nay nhất định hắn sẽ đi tàu cao tốc chuyển máy bay đến chúc Tết Vương Thúc!
"Tần sư phụ người ta có lòng, nói may mà có bố con giúp giới thiệu Trịnh Đạt nên hôm nay ông ấy mới có thể đến Hoàng Ký giao lưu. Hôm nay người ta đặc biệt làm Điểm Tâm không có trong thực đơn cho bố con ăn, bố con nghĩ trong lòng có các con mới đặc biệt gọi các con qua, còn ở đây oán giận, thật sự là uổng công nuôi con lớn như vậy."
"Nếu con không vui thì bây giờ đi làm luôn."
Con trai vội vàng nặn ra nụ cười: “Mẹ, sao có thể chứ? Con làm sao dám oán giận. Con biết bố mẹ đối xử với con tốt nhất, có gì ngon đều nghĩ đến tựi con trước. Tiền bữa trưa hôm nay con trả, lương hưu của bố giữ lại tuần sau lại đến ăn Hoàng Ký!”
Sau đó con trai liền không nói chuyện, vui mừng ngồi ở vị trí, hưng phấn xoa xoa tay.
Bên kia, Hoàng An Nghiêu vốn đang ngồi xổm ở cửa phòng bếp xem khách đại sảnh cũng chạy về trước tiên, báo cho Tần Hoài khách bàn số 6 đã đến.
Tần Hoài đang hoàn thành Bình Quả Diện Quả Nhi thứ ba.
Anh chuẩn bị làm 12 cái Bình Quả Diện Quả Nhi, nhà Tiền Trung Hằng 6 cái, Hoàng An Nghiêu 3 cái, Hoàng Gia 3 cái. Trước tiên làm xong 6 cái cho nhà Tiền Trung Hằng, 6 cái còn lại có thể đợi đến 1 giờ sau làm tiếp, trước 1 giờ là thời gian làm việc không thể thả lỏng quá lâu, trong 3 giờ này Tần Hoài còn phải làm thêm mấy mẻ Bánh Bao và Bánh Nướng.
Lúc hoàn thành Diện Quả Nhị, Tần Hoài tiện thể nhìn thoáng qua món ăn nhà Tiền Trung Hằng gọi.
Không gọi điểm tâm, gọi ba món nóng coi như món đặc trưng, lượng không nhiều, chắc là cố ý để bụng ăn điểm tâm.
Khách trong tửu lâu đặt hàng, trong phòng bếp có thể nghe được tiếng nhắc nhở đơn hàng.
Tiếng “ting” vang lên — chủ yếu để nhắc đầu bếp phụ trách ra món đừng sót đơn.
Đồng thời nhân viên phục vụ cũng sẽ thông qua bộ đàm nhắc nhở.
Từ 11 giờ 10 phút, âm thanh nhắc nhở chưa từng dừng lại.
Tần Hoài từ tốc độ đi lại và tần suất bưng Bánh Bao có thể nhìn ra, nhóm đơn hàng đầu tiên về cơ bản đều là Bánh Bao và Bánh Nướng.
Tần Hoài không nhịn được, đi ra ngoài nhìn thoáng qua.
Khá lắm, shipper đã ngồi ở cửa rồi.
Mấy vị khách này thật sự còn gọi shipper tới lấy đồ ăn.
Nhưng tình huống này cũng không kéo dài quá lâu, âm thanh đính đỉnh định từ 11 giờ 10 phút đến 11 giờ 17 phút không còn vang nữa. Khiến Tần Hoài thoáng thở phào nhẹ nhõm, cũng may, không khoa trương như hôm qua.
Hôm nay dây chuyền có thể nhìn thấy một chút hy vọng.
Chuyện tốt.
LVQ8371