Nhân viên kiểm định Tiểu Tần tiên sinh chính thức cộp dấu đạt chuẩn cho chiếc Giải Hoàng Thiêu Mạch trước mặt.
Đạt chuẩn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đạt chuẩn mà thôi.
Mọi mặt đều không có vấn đề gì, hương vị cũng tàm tạm, chưa đến mức bùng nổ vị giác, chỉ có thể coi là một chiếc Giải Hoàng Thiêu Mạch bình thường, không có gì phá cách.
Nếu dựa theo hệ thống đánh giá cấp bậc của trò chơi để chấm điểm, Tần Hoài đoán chừng nó nằm ở mức C-.
Hắn có thể vỗ ngực tự xưng với bên ngoài là mình biết làm Giải Hoàng Thiêu Mạch rồi, nhưng bình thường chắc chắn sẽ chẳng bao giờ thèm làm.
Rất tốt, luyện tập kỹ năng cơ bản quả nhiên có tác dụng.
Mọi người nhao nhao ăn thử Giải Hoàng Thiêu Mạch do Tần Hoài làm.
Ở cửa bếp, Cung Lương mang vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt như đi vào chỗ chết cắn thử nửa cái Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Hửm?!
"Vãi chưởng, Giải Hoàng Thiêu Mạch do Tiểu Tần sư phụ làm thế mà lại ngon nhường này!" Cung Lương buột miệng thốt lên.
Đổng Sĩ vì không chen vào được nên đành phải bưng đĩa ra cửa bếp ăn, cậu ta liếc nhìn Cung Lương một cái, thầm cảm thán trong lòng: Quả không hổ là Cung tiên sinh, lời xạo lồng cỡ nào cũng khen ra miệng được.
Một cái Giải Hoàng Thiêu Mạch bình thường đến mức không thể bình thường hơn thế này, mà ông ấy lại có thể khen bằng vẻ mặt chân thành đến vậy.
Đúng là fan cuồng số một của Tần Hoài được mọi người công nhận có khác.
Đổng Sĩ nuốt tọt miếng Giải Hoàng Thiêu Mạch, giải phóng cái miệng rồi lanh chanh hóng hớt vào cuộc thảo luận bên cạnh.
"Tôi cũng thấy Giải Hoàng Thiêu Mạch lần này của Tần Hoài tiến bộ vượt bậc so với lần trước luôn, ăn vào đích thị là một cái Giải Hoàng Thiêu Mạch bình thường. Có phải tối nào cậu ấy cũng về nhà lén luyện tập không thế? Trời đất, thế thì cực quá, phải thức đến mấy giờ mới được ngủ đây?"
"Thảo nào trình độ của cậu ấy lại lên tay nhanh đến vậy!”
"Tuần này Tần Hoài có được nghỉ không?"
"Không nghỉ á? Cậu ấy bảo muốn dồn ngày phép của tháng này với tháng sau lại để về Sơn Thị thăm em gái. Uầy, vậy chẳng phải cậu ấy sẽ cày liên tục bốn, năm mươi ngày liền sao, thế thì có khác gì Trịnh Tư Nguyên đâu, mấy thợ làm Điểm Tâm các người đều ghét nghỉ ngơi thế à?"
"Ước gì được ở sát vách nhà Tần Hoài ghê, thế thì tối tan làm khéo còn sang nhà cậu ấy ăn ké Điểm Tâm được."
Người nói vô tâm, nhưng người nghe lại để bụng.
Cung Lương lập tức nhắn tin cho trợ lý.
Cung Lương: Trong tuần này giải quyết xong chủ nhà sát vách Tần Hoài, trước tuần sau giải quyết luôn chủ nhà nơi Tần Hoài đang thuê, tôi muốn mua đứt cả hai căn đó.
Trợ lý Tiểu Uông: Đã rõ, thưa Cung tổng!
Cuối cùng cũng làm ra được mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch bình thường, Tần Hoài lập tức quyết định thừa thắng xông lên, làm thêm một mẻ nữa.
Mẻ xíu mại mới ra lò hương vị cũng rất bình thường.
Xe sa ^ ÙẠ Ù . lộ ⁄ Tần Hoài cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
Để chia sẻ niềm vui sướng này, Tần Hoài lập tức móc điện thoại ra, bật filter chuyên chụp đồ ăn, tách một cái chụp lại bức ảnh Giải Hoàng Thiêu Mạch ngon lành đẹp mắt, rồi gửi thẳng ảnh gốc cho Tần Lạc.
Căn ke thời gian thì Tần Lạc chắc còn khoảng nửa tiếng nữa là tan học.
Theo như những gì Tần Hoài hiểu về Tần Lạc, con bé vừa bước ra khỏi cổng trường là sẽ lôi ngay điện thoại ra, thậm chí còn chẳng đợi nổi đến lúc leo lên xe buýt về nhà.
Quả nhiên, nửa tiếng sau, Tần Lạc đã gửi lại cho Tần Hoài một tràng dài nhãn dán khóc ròng.
Lạc Lạc: Hu hu hư hu, anh về rồi phải không? Em biết ngay anh thương em nhất mà, anh làm Hàm Đản Hoàng Thiêu Mạch (Xíu mại lòng đỏ trứng muối) cho em phải không? Ô kê ô kê, giờ em lên xe buýt về ăn ngay đây!
Lạc Lạc: Anh đợi em nhé, đừng để anh Dương ăn hết đấy!
Lạc Lạc: Anh ơi, anh còn đó không? Xíu mại còn trong xửng hấp không anh? Chưa nguội đâu nhỉ? Anh ơi em muốn ăn 12 cái xíu mại cơ, bố làm xíu mại dở tệ, lâu lắm rồi em chẳng được ăn xíu mại [Khóc lớn]
Lạc Lạc: Anh ơi, anh về ngủ rồi à? Anh rep tin nhắn của em đi mà, xíu mại còn không vậy?
Lạc Lạc: Anh! Em vừa gọi điện hỏi mẹ, mẹ bảo anh chưa về, anh ơi anh đang ở đâu thế?!!!
Dù cách một cái màn hình điện thoại, Tần Hoài vẫn như nghe thấy được tiếng gào thét xé ruột xé gan của Tần Lạc.
Tần Hoài đã massage xong, đang ngồi chễm chệ trong tiệm nắn xương ăn đĩa hoa quả thập cẩm bình thản rep tin nhắn.
Tần Hoài: Là Giải Hoàng Thiêu Mạch, hôm nay anh vừa làm.
Tần Hoài: Anh không về, anh đang ở Cô Tô. Đợi em kết thúc học kỳ này, nếu thi cuối kỳ điểm cao, nghỉ đông anh sẽ đón em lên Cô Tô, cho em ngồi chực ở cửa bếp sau Hoàng Kí Tửu Lâu mà ăn.
Tần Lạc đang ngồi trên xe buýt, tay cầm điện thoại, nỗi bi thương chảy ngược thành sông: QAQ
Kể từ hồi lên cấp ba, Tần Lạc có thể nói là Điểm Tâm thật thì chăng được ăn mấy miếng, nhưng "bánh vẽ" thì ăn no căng cả bụng. Nào là bài kiểm tra miệng, thi giữa kỳ, thi cuối kỳ, thi hàng tháng, tất cả đều là bánh vẽ. Đương nhiên, Tần Lạc cũng chẳng hề phụ công nhào nặn bánh vẽ của Tần Hoài, cơ bản là lần nào thi cũng bết bát.
May ra có bài thi tháng này là tàm tạm, không lọt top 10 đội sổ từ dưới lên, nhưng ngặt nỗi tháng này Tần Hoài lại không có ở Sơn Thị, Tần Lạc cũng chẳng mò lên Cô Tô được, nên cái bánh vẽ này đành phải cất tạm đó chờ đến kỳ nghỉ rồi ăn.
Tần Lạc sầu não bắt đầu lướt vòng bạn bè, vừa lướt vừa thầm diss ông anh hai chỉ giỏi vẽ bánh.
Ngày qua ngày toàn xơi bánh vẽ, sắp no nóc mất rồi.
Tần Hoài: [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]
Tần Hoài gửi kèm mấy tấm ảnh chụp bữa tiệc tẩy trần và bữa ăn nhân viên nấu riêng.
LVQ8371