Trình độ làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Trịnh Tư Nguyên thực chất cũng ổn, phong độ luôn giữ vững ở cấp C, thi thoảng còn có thể bứt phá lên cấp B-, nhưng Cưng Lương vẫn phán là không ngon.
Trong từ điển của Cung Lương, rõ ràng có thứ ngon hơn mà cậu lại không làm ra được, vậy tức là kém cỏi.
Chính vì thế Tần Hoài rất hiểu rõ, nếu hắn muốn làm ra món Giải Hoàng Thiêu Mạch khiến Cung Lương hài lòng, thì nhất định tay nghề phải vượt mặt Trịnh Đạt.
Mà tay nghề làm Giải Hoàng Thiêu Mạch của Trịnh Đạt đang ở trình độ nào cơ chứ?
Tần Hoài đoán chừng chắc phải đạt cấp A.
Tần Hoài không thể làm ra được món Điểm Tâm cấp A nào, dù chỉ một món cũng không, điểm này trong lòng hắn rõ như ban ngày.
Điểm Tâm không vươn lên nổi cấp A chắc chắn thuần túy là do chỉ số kỹ năng chưa đủ. Kỹ năng Phát Diện và Trộn Nhân (Điều Hãm) của Tần Hoài đều đang ở mức Cấp Cao, Giải Hoàng Thiêu Mạch chỉ cần dùng đến hai kỹ năng này, mà kỹ năng Nêm Nếm (Điều Vị) của hắn lại là kỹ năng có chỉ số cao nhất trên bảng thông số.
Xét theo một khía cạnh nào đó, Giải Hoàng Thiêu Mạch hoàn toàn có thể trở thành món Điểm Tâm ngon nhất vô nhị do Tần Hoài làm ra.
Tần Hoài suy đoán kỹ năng Cấp Cao không thể làm ra Điểm Tâm cấp A, chí ít cũng phải đạt tới Cấp Đại Sư mới đủ tầm.
Suốt thời gian qua Tần Hoài luôn tập trung luyện tập kỹ năng Trộn Nhân, độ thành thạo của kỹ năng này tăng lên chóng mặt, hiện tại đã đạt mức (7666/100000).
Thanh tiến độ thậm chí còn chưa lết qua nổi mốc 1/10.
Nghĩ đến đây, Tần Hoài buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Đúng là nghĩ thế nào cũng thấy việc hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ (Nhiệm vụ phụ tuyến) của Cung Lương trong năm nay là điều bất khả thi.
Quả nhiên, hệ thống trò chơi chẳng bao giờ đẻ ra cái nhiệm vụ nào dễ xơi cả, cái nhiệm vụ thoạt nhìn có vẻ đơn giản rành rành này, thực chất lại có độ khó hoàn thành cao ngất ngưởng.
Tần Hoài bắt đầu cân nhắc xem khả năng hắn cày cuốc được hơn 93.000 điểm kinh nghiệm Trộn Nhân trong vòng một tháng rưỡi cao hơn, hay là khả năng cày độ hảo cảm của Cung Lương lên mức ngang ngửa Lạc Lạc trong vòng một tháng rưỡi cao hơn. Để rồi ông ấy cũng u mê tín nhiệm Điểm Tâm của hắn một cách vô điều kiện như Lạc Lạc, tự động thần thánh hóa, tự động bật "bộ lọc" cho đồ ăn.
Tần Hoài vừa đi vừa mải mê suy nghĩ suốt dọc đường.
Về đến trước cửa tòa nhà, Tần Hoài cảm thấy việc nằm mơ giữa ban ngày có vẻ thực tế hơn với hắn.
Trong mơ thì cái gì mà chẳng có.
Bước tới sát cửa tòa nhà, Tần Hoài mới phát hiện hôm nay cửa lớn đang mở toang, bên cạnh đậu một chiếc xe tải nhỏ. Trên xe chất mấy thùng carton to sụ trông giống như tủ lạnh, tivi, có vẻ như đang có người chuyển nhà đến đây ở.
Ể, thế mà lại có người chịu dọn đến khu chung cư này ở cơ đấy.
Tần Hoài hơi ngạc nhiên.
Hắn sống ở đây một thời gian rồi nên cũng khá rành về mấy khu chung cư quanh đây.
Đây chỉ là một khu chung cư cũ kỹ bình thường, giá nhà rẻ bèo, lại chẳng nằm trong tuyến trường điểm, ban quản lý cũng tàm tạm. Dân cư ở đây đa phần là người lớn tuổi, có rất nhiều người già phụ trách trông nom cháu chắt. Trong mắt nhiều người, môi trường sống kiểu này đồng nghĩa với việc ồn ào và lắm rắc rối, đám thanh niên chẳng ai muốn chui rúc vào đây.
Gần khu chung cư chẳng có tòa nhà văn phòng hay khu sầm uất nào, lại càng không gần ga tàu điện ngầm. Trạm xe buýt thì có đấy, nhưng thời buổi này làm gì còn mấy ai đi xe buýt nữa.
Nếu không nhờ Hoàng Kí mở ngay đối diện, khéo giá nhà ở khu này còn chạm đáy hơn nữa.
Cái khu chưng cư xập xệ thế này mà lại có người mới dọn đến ở, đúng là chuyện hiếm có khó tìm.
Tần Hoài rảo bước về nhà.
Rồi hắn phát hiện ra, hộ gia đình mới chuyển đến hình như là hàng xóm của mình.
Căn hộ sát vách nhà Tần Hoài bấy lâu nay vẫn luôn bỏ trống.
Cửa nhà hàng xóm đang mở toang, mấy anh thợ chuyển nhà đang hì hục khuân vác, sắp xếp đồ đạc bên trong. Tần Hoài lén ngó vào một cái, trông hơi bừa bộn, trên sàn ngổn ngang vỏ thùng carton và dây nilon, đồ nội thất thì toàn hàng mới cáu cạnh.
Tivi siêu to khổng lồ, bàn ghế gỗ thịt, bình phong tỉnh xảo, đồ gốm sứ hoa mỹ.
Dân nhà giàu đây mà.
"Hình như vẫn còn mấy món chưa bê lên đâu, ai rảnh chạy xuống dưới ngó xem. Tiểu Uông, bên này giao cho cậu phụ trách trước nhé, tôi phải tạt về nhà thuyết phục vợ tôi dọn qua đây ở cùng. Đợi lúc tôi quay lại thì nhà này phải dọn vào ở được luôn, không vấn đề gì chứ?"
"Rõ thưa Cung tổng, sếp cứ yên tâm, tuyệt đối không vấn đề gì ạ."
Cung tổng á?
Tần Hoài đứng lấp ló ngoài cửa thò đầu vào ngó, vừa vặn chạm mặt Cung Lương đang bước ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hai người đều thừa hiểu trong lòng đối phương đang toan tính điều gì.
Cả hai đồng loạt nở một nụ cười khách sáo đầy giả trân.
"Tiểu Tần sư phụ tan làm rồi à, vất vả cho cậu quá. Trùng hợp ghê, tôi thấy ngày nào cũng chạy đến Hoàng Kí ăn cơm thì hơi xa xôi bất tiện, nên chốt luôn một căn hộ ở khu chung cư đối diện nhà hàng, ai dè lại trúng ngay sát vách nhà cậu thế này." Cung Lương tỏ vẻ mừng rỡ ngạc nhiên y như vô tình gặp gỡ thật.
Tần Hoài thầm cạn lời trong bụng, ông nội nó chứ, đến cả cô giúp việc nhà tôi mà ông cũng mua chuộc xong xuôi rồi, ngày nào cũng thay hoa quả, đồ ăn vặt cho tôi, thế mà giờ vẫn có thể tỉnh bơ giả vờ như không biết tôi ở đâu được. Quả không hổ danh là sale vàng trong làng chốt đơn.
LVQ8371