Trịnh Đạt mang đến cho Tần Hoài một tin tốt.
Kết quả tái khám hôm qua của Hoàng Thắng Lợi vô cùng lý tưởng, bác sĩ đã sắp xếp cho ông một phác đồ vật lý trị liệu toàn diện. Hai ngày tới, Hoàng Thắng Lợi đều phải nằm viện để làm vật lý trị liệu, hơn nữa còn bị cấm bén mảng tới phòng bếp. Nhiệm vụ trọng đại là chỉ đạo Tần Hoài sẽ do Trịnh Đạt tạm thời tiếp quản.
Còn bản thân Trịnh Đạt thì luôn tự nhận mình là một vị danh sư ẩn dật.
Trịnh Đạt tuyên bố mấy buổi dạy trước chỉ là hiểu lầm, ông chỉ dạy đại khái cho qua chuyện thôi chứ căn bản chưa hề phô diễn trình độ thực sự của mình. Bây giờ ông sẽ bỏ ra 120% nỗ lực và sự nhiệt huyết, để Tần Hoài được mở mang tầm mắt xem thế nào mới là kim bài danh sư đích thực.
Hoàng Thắng Lợi thì biết cái thá gì về chuyện dạy đồ đệ chứ.
Đám đệ tử của Hoàng Thắng Lợi, không phải Trịnh Đạt muốn dìm hàng đâu, thu nhận đồ đệ rõ là lắm, chẵn tròn 9 mống, nhưng chắng có mống nào ra hồn cả.
Tay nghề đỉnh nhất là đại đệ tử Hoàng Gia, nhưng xét về thiên phú thì cũng chỉ nhỉnh hơn đầu bếp bình thường một chút, chẳng thể gọi là thiên tài. Tiểu đồ đệ Đổng Sĩ thì thiên phú cũng tàm tạm, ngặt nỗi Đổng Sĩ không hiểu chuyện, lúc nào cũng khăng khăng giữ ý kiến riêng, nên cũng chẳng được tính là đồ đệ tốt.
Đâu như ông, dù bao năm qua chỉ dạy dỗ đúng một mống đồ đệ lại còn là con ruột mình, nhưng con trai ông nó làm rạng danh gia môn nha!
Con trai ông là Trịnh Tư Nguyên, đó chính là một thiên tài tiếng tăm lừng lẫy trong giới thợ làm bánh đấy.
Gì cơ? Các người bảo có rất nhiều thợ làm bánh còn chẳng biết Trịnh Tư Nguyên là ai á?
Đó là do Tư Nguyên sống quá kín tiếng, bình thường không tham gia mấy buổi giao lưu ẩm thực, cũng chẳng thèm đến các nhà hàng lớn bái sư học hỏi. Ngày nào cũng ru rú trước cổng khu chưng cư thì đào đâu ra danh tiếng được chứ.
Gì cơ? Các người lại hỏi thế sao Trịnh Tư Nguyên lại được công nhận là thiên tài tiếng tăm lừng lẫy trong giới làm bánh á?
Trời ạ, Trịnh Đạt ông vốn dĩ đã là thiên tài tiếng tăm lừng lẫy trong giới làm bánh rồi, ông đã đích thân thừa nhận con trai mình là thiên tài, thì con trai ông có thể không phải là thiên tài sao?
Gì cơ? Các người bảo Trịnh Đạt tôi trong giới đầu bếp cũng chẳng nổi danh cho lắm, có đầy người còn chẳng biết tôi là ai á? Tưởng tôi chỉ là một lão thương nhân bán Điểm Tâm thôi á?
Nói bậy, hoang đường, toàn là tin đồn nhảm! Bọn họ thì biết cái quái gì về đầu bếp chứ!
Lần này, vị kim bài danh sư tự phong Trịnh Đạt đã mang đến bài giảng về món Xíu Mại Gạch Cua.
"Tiểu Tần, con muốn học món Xíu Mại Gạch Cua, bác thực sự rất tán thưởng. Bây giờ người trẻ tuổi chịu học món này chẳng còn nhiều đâu. Con tìm bác để học là chuẩn bài rồi. Thú thực với con, trong số những món Điểm Tâm làm nên tên tuổi của sư phụ bác năm xưa, Xíu Mại Gạch Cua chính là một cực phẩm. Không tin con cứ đi hỏi Cung Lương mà xem, cái năm ông ta lên làm Trưởng phòng Kinh doanh, ông ta đã cắm chốt ở tiệm cơm quốc doanh ăn ròng rã món Xíu Mại Gạch Cua suốt cả tháng trời, ông ta là người rõ nhất đấy!"
"Món Xíu Mại Gạch Cua này có hai loại nhân, để bác giới thiệu sơ qua cho con nắm được nhé."
Tần Hoài nhanh nhảu đáp: "Cái này trước đây Tư Nguyên từng nhắc với con rồi. Một loại là thịt tôm tươi trộn với gạch cua làm thành Xíu Mại Gạch Cua hàng thật giá thật, loại còn lại là bản dupe dùng thịt tôm tươi trộn với lòng đỏ trứng muối."
Trịnh Đạt lắc đầu.
"Cái Tư Nguyên nói là loại Xíu Mại Gạch Cua đang bán trên thị trường hiện nay. Nhưng năm đó lúc sư phụ bác làm Xíu Mại Gạch Cua ở tiệm cơm quốc doanh, hoàn toàn không có cái gọi là bản dupe lòng đỏ trứng muối đâu. Thời đó lòng đỏ trứng còn đắt hơn cả cua, làm gì có chuyện lấy trứng muối ra làm bản đupe thay cho cua chứ?” Trịnh Đạt giải thích.
"Hai loại nhân bác nói, loại thứ nhất là dùng thịt tôm làm nền, trộn thêm thịt cua và gạch cua, nêm nếm gia vị rồi đem hấp luôn. Loại nhân Xíu Mại Gạch Cua này công đoạn chuẩn bị ban đầu khá đơn giản, nhưng độ khó trong việc nêm nếm lại cực kỳ cao, rất khó để cân bằng tỷ lệ giữa thịt cua và thịt tôm. Nếu làm không khéo, dùng theo cách nói của tụi trẻ các con thì chính là lật xe nghiêm trọng. Ăn vào một là tanh rình, hai là bị lấn át hết mùi vị của tôm và cua, chỉ nếm ra toàn mùi gia vị nồng nặc."
"Loại thứ hai thì độ khó khi nêm nếm tương đối thấp hơn nhiều, bù lại công đoạn chế biến lại cực kỳ phức tạp. Nhân bánh phải được ninh trước, cua đem hấp chín rồi gỡ thịt, chưng lấy mỡ cua, sau đó cho thịt cua, gạch cua đun cùng thịt nạc, nước dùng gà, thạch da heo và nước hầm xương, ninh như kiểu hầm nước dùng thượng hạng vậy. Xíu Mại Gạch Cua làm theo cách này tuy công đoạn rườm rà nhưng lại đảm bảo được chất lượng thành phẩm, rất khó bị lật xe."
"Tất nhiên, nếu xét theo giá cả thời đó thì chi phí của loại thứ hai sẽ cao hơn loại thứ nhất rất nhiều."
"Thế món Xíu Mại Gạch Cua mà Cung Tiên Sinh ăn ròng rã suốt một tháng ở tiệm cơm quốc doanh năm xưa là làm theo phương pháp nào vậy ạ?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371