"Sau đó... Cưng tiên sinh đã kéo về cho xưởng đệt một đơn hàng siêu to khổng lồ, từ đó một bước lên mây, thăng chức tăng lương, leo lên ghế Trưởng phòng kinh doanh luôn hả?" Tần Hoài bắt đầu trổ tài suy đoán diễn biến tiếp theo.
"Đại loại thế." Trịnh Tư Nguyên gật gù, "Cung bác không chỉ chốt được đơn hàng lớn, mà còn là đơn hàng ngoại tệ cơ, trở thành sale vàng không thể bàn cãi của xưởng dệt. Xưởng đặc cách thưởng cho bác ấy một khoản tiền kếch xù, thế là bác ấy ôm trọn cục tiền đó ra cửa hàng ăn uống quốc doanh xơi Giải Hoàng Thiêu Mạch ròng rã suốt một tháng trời."
Tần Hoài: ... Đỉnh.
Khớp rồi, logic khớp lại hết với nhau rồi, hóa ra đây là một bộ phim truyền hình dài tập.
Hóa ra nam chính vượt khó vươn lên trong mấy bộ truyện thời bao cấp ngoài đời thực, việc đầu tiên làm sau khi nhận được khoản tiền thưởng tự tay mình kiếm được, chính là đi ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch suốt một tháng liền.
Tần Hoài đầu tiên là tặc lưỡi cảm thán độ ly kỳ của câu chuyện, sau đó ngẫm nghĩ lại một chút, bỗng thấy có gì đó sai sai, bèn hỏi: "Tôi công nhận câu chuyện này truyền cảm hứng thật đấy, nhưng lôi nó ra để khích lệ một đứa trẻ mới học nấu ăn chưa chịu được khổ thì có hợp lý không?"
Chuyên môn hình như hơi bị lệch pha thì phải?
Mang cái câu chuyện kiểu này ra để khích lệ trẻ nhỏ, tụi nó nghe có hiểu cái mô tê gì không?
Cái kịch bản này đối với trẻ con mà nói có phải hơi quá tầm hiểu biết rồi không?
"Trọng tâm của câu chuyện mà sư bá kể cho tôi nghe là: Khi gặp khó khăn chỉ cần chịu khó nỗ lực vươn lên, thì sẽ được ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch ròng rã suốt một tháng trời." Trịnh Tư Nguyên mặt không biến sắc đáp.
Không ngờ Hoàng sư phụ trông mặt mũi tử tế thế kia, mà năm xưa cũng đi lừa gạt trẻ con cơ đấy.
"Rồi sau đó cậu có được ăn không?" Tần Hoài hỏi.
Tần Hoài nhìn ra được một tia sượng trân trên khuôn mặt vốn dĩ đã vô cảm của Trịnh Tư Nguyên.
"Không." Trịnh Tư Nguyên đáp, "Hồi đó bố tôi bận làm ăn, lấy đâu ra thời gian làm Điểm Tâm cho tôi ăn, làm được đúng 5 ngày là ông ấy đã chán chẳng thèm làm nữa."
"Bố bảo tôi ráng mà học cho giỏi, lớn lên tự làm cho mình ăn, lúc đấy thì muốn ăn bao lâu thì ăn."
"Đến khi tay nghề của tôi đủ trình độ để học làm Giải Hoàng Thiêu Mạch rồi, thì tôi mới phát hiện ra mình căn bản chắng khoái cái thể loại Điểm Tâm này, thế nên cũng chắng mặn mà học nữa.”
Tần Hoài chẳng biết nói gì cho ngầu, hắn rất muốn vỗ vai an ủi Trịnh Tư Nguyên một cái, ngặt nỗi trên tay hắn giờ toàn là mùi tanh của tôm cua nên đành chịu, chỉ có thể vỗ vai Trịnh Tư Nguyên về mặt tinh thần.
"Quen rồi là ổn thôi, người lớn ai chả thích cho ăn bánh vẽ." Tần Hoài an ủi, "Lạc Lạc nhà tôi cũng xơi bánh vẽ của tôi từ bé đến lớn đấy."
"Bố cậu không làm thì để tôi làm cho, chẳng phải chỉ là ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch một tháng thôi sao. Chiều cậu không có mặt ở Hoàng Kí cũng chẳng hề hấn gì, bắt đầu từ hôm nay sáng nào tôi cũng sẽ làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, chúng ta cứ chốt đơn ăn ròng rã một tháng trước đã!"
"Ngày nào cậu cũng sẽ là người được ăn đầu tiên!"
Ý tốt của Tần Hoài anh xin ghi nhận, nhưng Trịnh Tư Nguyên cứ có cảm giác hình như Tần Hoài đang tranh thủ lôi mình ra làm chuột bạch thì phải.
Quan trọng nhất là, anh có thích ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch đếch đâu.
Trịnh Tư Nguyên liếc nhìn "người cua" Tần Hoài và đống thịt tôm thịt cua hắn đã gỡ sẵn.
Anh muốn ăn Kê Thang Diện cơ.
Là món Kê Thang Diện mà hai ngày trước Tần Hoài nổi hứng nấu cho nhân viên ăn trưa ấy.
Bát Kê Thang Diện hôm đó thực sự cực kỳ ngon, ăn buổi trưa còn ngon hơn hẳn buổi sáng.
Đã lâu lắm rồi Trịnh Tư Nguyên chưa được ăn bát mì cán tay nào xuất sắc đến thế.
Trịnh Tư Nguyên mím môi câm nín, tiếp tục cắm cúi trộn nhân.
Hay là anh cũng sắm thêm chút đồ cho căn nhà Tần Hoài đang ở nhỉ?
Nhưng mua cái gì mới được? Căn hộ Tần Hoài thuê vốn dĩ đã bé tẹo, dạo này lại bị Cung Lương nhồi nhét đồ đạc chật cứng cả rồi.
Bố anh cũng thật tình, tự dưng đi thuê cái nhà bé tí hon, cứ chốt luôn căn ba phòng ngủ rộng rãi có phải là đỡ đau đầu khoản này rồi không.
8 giờ 37 phút sáng, mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch do Tần Hoài làm đã ra lò.
Giống như mọi ngày, Tần Hoài dựa theo đầu người mà làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, mỗi người hai cái. Cũng không phải Tần Hoài keo kiệt sợ phiền phức nên cố ý làm ít, chủ yếu là Tần Hoài phát hiện Giải Hoàng Thiêu Mạch và Trứu Sa Hoành Thánh (Hoành thánh vỏ nhăn) kết hợp với nhau thực ra lại là một combo bữa sáng cực kỳ hoàn hảo.
Hai cái Giải Hoàng Thiêu Mạch ăn kèm với một bát Trứu Sa Hoành Thánh, lại thêm một quả trứng luộc nước trà hoặc một ly sữa đậu nành, đúng là một bữa sáng hoàn mỹ.
Ăn xong là tinh thần sảng khoái cả ngày.
Đúng vậy, Tần Hoài còn nấu cả sữa đậu nành.
Trứng luộc nước trà là hắn nhờ Cung Lương ra tiệm ăn sáng ở cổng khu chung cư mua giúp. Là một người đam mê trứng luộc nước trà, Tần Hoài cảm thấy một bữa sáng đẳng cấp cỡ này mà không có thêm quả trứng luộc nước trà thì quả thực là mất đi linh hồn.
Sau hơn nửa tháng đi làm ở Hoàng Kí, cuối cùng Tiểu Tần sư phụ cũng tìm lại được cảm giác làm đầu bếp tiệm ăn sáng.
Những ai từng ăn bữa sáng do hắn làm đều phải tấm tắc khen ngon.
Những ngày tiếp theo, Tần Hoài vẫn cứ đều đặn luyện tập làm Giải Hoàng Thiêu Mạch một cách bình dị như thế.
Sáng làm một mẻ, chiều làm vài mẻ, đám đầu bếp ở bếp sau Hoàng Kí đã bắt đầu chuỗi ngày được ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch ngập mặt.
Thậm chí còn ăn đến mức hơi ngán rồi.
LVQ8371