Danh sư kim bài như ông dạy cả buổi chiều, thế quái nào lại dạy y chang kiểu của Trịnh Đạt rồi?
Không ổn, về nhà phải nghiên cứu kỹ lại mới được, ngày mai nhất định phải cho Tần Hoài diện kiến phong thái của danh sư kim bài!
Tần Hoài không nghĩ nhiều, bàn bạc giờ giấc đi làm ngày mai với Trịnh Tư Nguyên xong xuôi, vui vẻ đánh chén bữa cơm nhân viên rồi về nghỉ ngơi.
Quần quật với cường độ cao từ sáng đến trưa, nghỉ ngơi được hơn tiếng đồng hồ lại lao vào học canh lửa, cày nát hai thùng rau xanh to đùng, Tần Hoài sớm đã mệt rã rời, chẳng còn tí tâm trí lẫn sức lực nào để bận tâm chuyện khác.
Về đến nhà là Tần Hoài lăn ra ngủ như chết, sau đó đúng 6 giờ sáng hôm sau lại mở mắt dậy.
Ôi, cái đồng hồ sinh học chết tiệt này.
Đã mệt rã rượi thế này rồi, không thể cho ngủ nướng đến 8 giờ được sao?
Tỉnh thì cũng tỉnh rồi, Tần Hoài đành ngậm ngùi lết dậy. Đầu tiên là lướt vòng bạn bè một chút, ngó qua số lượt thả tim ở bài đăng check-in Cô Tô hôm kia, dài đến mức lướt mãi không hết.
Bình luận cũng dài lê thê.
Hứa đại gia ân cần hỏi thăm xem đồ ăn ở Cô Tô có ăn quen không, nếu không quen thì cứ về sớm.
Bà Đinh thì bảo phong cảnh Cô Tô rất đẹp, cứ thong thả chơi dăm ba bữa cho đã rồi hằng về.
Ông Tiền thì thả ba cái sticker giơ ngón cái.
Bình luận của Vương đại gia là đi vào trọng tâm nhất, ông đề cử vài món đặc sản Cô Tô trong ký ức, tiện thể ôn lại chút chuyện xưa.
Tần Hoài chợt nhớ ra, lúc trước là nhờ Vương đại gia tìm đồng nghiệp cũ ở Cô Tô để liên lạc với Trịnh Đạt. Hắn vì muốn cảm ơn Vương đại gia nên đã cất công làm món Giải Xác Hoàng mà ông thích nhất suốt mấy ngày liền, nhưng lại quên khuấy mất việc cảm ơn người đồng nghiệp cũ đã trực tiếp liên lạc với Trịnh Đạt.
Vị đồng nghiệp cũ này cũng là một nhân vật mấu chốt, không có sự kết nối của ông ấy thì Tần Hoài làm gì có cơ hội quen biết Trịnh Đạt, cũng chẳng thể nào gặp được Trịnh Tư Nguyên, càng không có chuyện hôm nay đến Hoàng Ký Tửu Lâu để giao lưu học hỏi.
Giờ hắn đã đến tận Cô Tô rồi, phải cảm ơn vị trung gian này một tiếng mới được!
Tần Hoài bắt đầu nhắn tin cho Vương đại gia.
Tần Hoài: Vương đại gia, ông có đó không ạ?
Vương đại gia rep tin nhắn chỉ trong nháy mắt.
Vương Căn Sinh (Thích ăn Giải Xác Hoàng): Có!
Tần Hoài trực tiếp gọi điện thoại qua, bên phía Vương đại gia cũng bắt máy trong một nốt nhạc.
Sau khi nghe giải thích tình hình, Vương đại gia sảng khoái gửi WeChat của người đồng nghiệp cho Tần Hoài, thuận tiện giới thiệu sơ qua về vị đồng nghiệp cũ này cho hắn.
"Trước đây Lão Tiền cũng là kế toán của xưởng ông, sau này xưởng làm ăn bết bát, ông ấy mới tìm cách nhờ vả quan hệ để xin chuyển sang xưởng dệt bông."
"Bây giờ chắc ông ấy vẫn sống ở khu cũ, nghe nói Hoàng Ký mở ngay gần đó. Ông với Lão Tiền cũng nhiều năm không gặp rồi, lần cuối là hồi con trai ông ấy cưới cách đây bảy tám năm. Nhưng nghe đồn ông ấy là khách ruột của Hoàng Ký, mỗi tháng được tí lương hưu cơ bản là nướng sạch vào đường ăn uống hết."
"Tiểu Tần, nếu cháu để tâm chăm sóc Lão Tiền được thì tốt quá, chuyện này ông kể ra ngoài cũng nở mày nở mặt. Để ông nhắn cho Lão Tiền một tiếng trước, lát nữa cháu hẵng kết bạn với ông ấy nhé."
Tần Hoài hỏi: "Vậy Vương đại gia, ông có biết khẩu vị của Tiền đại gia thế nào không ạ?”
"Ông ấy thích mấy món màu mè hoa lá cành đắt tiền ấy." Vương đại gia không chút do dự đáp: "Lúc còn trẻ ông ấy thích chạy theo mốt lắm, thắt lưng buộc bụng gom lương hơn nửa năm trời chỉ để mua một đôi giày da cơ mà. Nếu cháu muốn cảm ơn ông ấy, cứ làm mấy món màu mè hoa lá hẹ là chuẩn bài."
Tần Hoài nghe Vương đại gia nói vậy thì trong lòng đã tính toán đâu ra đấy, tỏ vẻ đã hiểu rồi đứng dậy đi tới Hoàng Ký.
Trên đường đến Hoàng Ký, Tần Hoài đã gửi lời mời kết bạn WeChat với Tiền đại gia, tên WeChat vô cùng chân chất mộc mạc, dùng luôn tên thật.
Tiền Trung Hằng, thậm chí ảnh đại diện WeChat còn là ảnh selfie của ông ấy.
Tần Hoài liếc nhìn bức ảnh, cảm giác hơi quen mắt, hình như hai ngày nay từng gặp ở đâu rồi thì phải.
Tần Hoài đi đến cửa Hoàng Ký, cửa chưa mở, cũng là chuyện bình thường. Bây giờ mới 7 giờ 28 phút, cho dù là Trịnh Tư Nguyên cũng không thể đến Hoàng Ký sớm như vậy được, anh ấy ở cách Hoàng Ký hơi xa.
Tần Hoài lấy chìa khóa mở cửa, khép cửa lại, đi vào bếp nhào bột.
Hôm qua trước khi về, Tần Hoài đã chốt xong thực đơn cho hôm nay.
Chỉ đúng hai món: Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Viên Mộng Thiêu Bính, không có thêm gì khác.
Hôm qua Tần Hoài về sớm, không biết buổi tối số Điểm Tâm còn lại bán buôn thế nào. Nhưng đợt cháy hàng hôm qua đã dạy cho hắn một bài học, ở Hoàng Ký, một đầu bếp làm Điểm Tâm có trình độ trên mức trung bình của ngành thì một ngày tuyệt đối không được làm quá nhiều loại Điểm Tâm.
Thực khách của Hoàng Ký hễ thấy Điểm Tâm là vung tiền mua thật.
Tranh giành đến mức mất cả lý trí.
Mua Điểm Tâm mà cứ như nắng hạn lâu ngày gặp mưa rào vậy.
Phải làm ít đi như Trịnh Tư Nguyên ấy, một ngày chỉ bán hai món mới là sự lựa chọn sáng suốt.
Tần Hoài chọn hai món Điểm Tâm này là có tính toán cả rồi.
Đầu tiên, hắn vô cùng tự tin vào Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Viên Mộng Thiêu Bính của mình. Bánh Bao Tửu Nhưỡng là món có buff, nhưng cũng chỉ giới hạn trong 3 xửng đầu tiên. Bỏ qua cái buff này, Bánh Bao Tửu Nhưỡng cũng là món Điểm Tâm tủ số một không có số hai của Tần Hoài.
LVQ8371