Tần Hoài tự đặt ra mục tiêu thời gian trong lòng là một tuần. Hắn cảm thấy nhiều nhất là một tuần lễ, bản thân có thể hoàn toàn thoát khỏi cái mác "người cua”, tìm một đầu bếp giỏi xử lý tôm cua ở Hoàng Kí đến phụ việc cho mình.
Đợi đến lúc đó thì không thể nhàn nhã làm Giải Hoàng Thiêu Mạch như bây giờ nữa, kiểu một buổi chiều cứ thong thả tà tà chỉ làm hai mẻ, rồi còn tinh tế nhấm nháp từng chút một.
Những chuỗi ngày tươi đẹp như vậy sắp một đi không trở lại rồi.
Khi việc học làm Điểm Tâm bằng bột mì bước vào giai đoạn cần luyện tập với cường độ cao, chất lượng sẽ không còn là yếu tố quan trọng nhất nữa, thay vào đó là số lượng sản xuất nhiều ngang ngửa dây chuyền công nghiệp.
Điều Tần Hoài cần làm là giống như lúc làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng, làm hết mẻ này đến mẻ khác không ngừng nghỉ, tính toán thời gian chuẩn xác giữa từng công đoạn, cố gắng làm sao cho các bước đan xen khít khao nhất, hoàn toàn không có thời gian trống để nghỉ ngơi.
Hy vọng đến lúc đó mọi người ở Hoàng Kí sẽ không ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch đến mức phát ói.
Được ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch cấp A thậm chí cấp S ròng rã một tháng trời là tận hưởng, nhưng ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch cấp C liên tục một tháng thì đúng là một sự tra tấn.
Tần Hoài tự nhủ hắn sẽ cố gắng, nỗ lực hết sức trong vòng một tháng để cày cấp cho Giải Hoàng Thiêu Mạch từ cấp C lên cấp B, cho dù chỉ là B- cũng được.
Như vậy sau khi mọi người ăn ròng rã một tháng Giải Hoàng Thiêu Mạch cấp C xong, là có thể tiếp tục ăn thêm nửa tháng Giải Hoàng Thiêu Mạch cấp B nữa.
Đúng vậy, Tần Hoài định cày Giải Hoàng Thiêu Mạch liên tục một tháng rưỡi. Cụ thể cày lên được cấp bậc nào, còn phải xem khi nào cua hết mùa.
Trọng điểm của Giải Hoàng Thiêu Mạch là phải có gạch cua ngon, món Điểm Tâm này là món ăn theo mùa.
Sau khi Tần Hoài nhận ra Giải Hoàng Thiêu Mạch thực chất là món ăn giới hạn theo mùa, hắn có cơ sở để nghi ngờ rằng năm xưa Cung Lương sở dĩ chỉ có thể ăn món này ròng rã một tháng, là vì một tháng sau cua đã hết mùa, chẳng còn gạch cua để làm xíu mại cho ông ấy nữa.
Bây giờ đang là giữa tháng 11, là thời điểm cua béo ngậy và ngon nhất, đợi đến hết tháng 12 là cua sẽ hoàn toàn hết mùa, Tần Hoài cũng phải nói lời tạm biệt với Giải Hoàng Thiêu Mạch thôi.
Thời gian dành cho Tần Hoài đã không còn nhiều nữa.
Nếu hắn không thể hoàn thành nhiệm vụ của Cung Lương trước khi cua hết mùa, nhiệm vụ này e là phải đợi thêm một năm nữa, đợi đến tháng 9 năm sau khi cua vào mùa lại mới có thể tiếp tục luyện làm Giải Hoàng Thiêu Mạch.
^z ^ la. 3 E4 N ^ é + ^. ` ~ lộ ¬¬-‹ Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy may mắn vì mình không mắc chứng bệnh trì hoãn. Trước khi hắn thực sự tìm hiểu về hai loại nguyên liệu tôm và cua này, hắn chưa bao giờ ý thức được cua lại có tính mùa vụ. Nhà hắn rất hiếm khi ăn cua, nếu có ăn thì chủ yếu cũng là ăn hải sản.
Giả sử Tần Hoài không đợi Trịnh Đạt vừa về đã nhờ vả dạy làm Giải Hoàng Thiêu Mạch ngay, mà nấn ná kéo dài thêm nửa tháng đợi đến tháng 12 mới thỉnh giáo, thì thời gian để hắn học món này sẽ trở nên cực kỳ ít ỏi, khả năng cao là nhiệm vụ này sẽ bị tồn đọng sang tận năm sau.
Giải Hoàng Thiêu Mạch bình thường chắc chắn không thể nào thỏa mãn được vị giác của Cung Lương.
Tiếp xúc với Cung Lương một thời gian, Tần Hoài cũng nhìn ra được, ông ấy tuy rằng ăn nói không giỏi, nhưng trong chuyện ăn uống lại cực kỳ kén chọn, hơn nữa cũng chẳng hề bao dung cho hắn, ông ấy chỉ ăn những món mình thích mà thôi.
Hơn nữa Cung Lương không giống như đa số người bình thường có "bộ lọc" ẩm thực, lớp "bộ lọc" này ý chỉ cảm tình mà đầu bếp mang lại cho món ăn.
Lấy Tần Lạc làm ví dụ, con bé chính là một người rất giỏi tự thêm “bộ lọc” cho đồ ăn. Đối với Tần Lạc, chỉ cần là đồ Tần Hoài làm, đặc biệt là những món hắn cất công đi học để làm riêng cho em gái, thì mặc định đó là món ngon.
Cái sự "ngon" này không phải là ngon theo đúng nghĩa đen, mà là kiểu tẩy não từ trong tiềm thức. Cho dù chất lượng của món Điểm Tâm đó chỉ ở mức tàm tạm hạng C hay hạng D, Tần Lạc cũng sẽ tự động tẩy não bản thân để nâng tầm nó lên một bậc.
Âu Dương cũng làm được điều này, lúc cậu ta giúp Tần Hoài thử canh đã tự tẩy não bản thân không ít lần, hơn nữa còn tẩy cực kỳ thành công.
Trần Huệ Hồng và La Quân ít nhiều cũng có một chút, bởi vì quan hệ của bọn họ với Tần Hoài rất tốt, lại xem hắn như người nhà, nên lúc ăn Điểm Tâm do hắn làm luôn tỏ ra đặc biệt khoan dung.
Đám khách quen của Vân Trung Thực Đường thì càng khỏi phải nói, những ly Thất Vị Khư Thấp Trà bán ra kia, mỗi một ly đều là minh chứng cho tình yêu thương của bọn họ dành cho Tiểu Tần sư phụ.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy Cưng Lương rất khó làm được điều này, hay nói đúng hơn là có rất ít đầu bếp khiến ông ấy chịu khoan dung.
Nói vậy không có nghĩa là Cung Lương không biết khoan dung, sự khoan dung của ông ấy tùy thuộc vào từng hoàn cảnh. Đối với những nhân tố đầy tiềm năng như Giải Hoàng Thiêu Mạch hay món Bồ Câu Hầm Thiên Ma do Tần Hoài làm, ông ấy có thể châm chước, nhưng tuyệt đối không tự tẩy não chính mình.
Ông ấy lại cực kỳ khắt khe với những món ăn đại diện cho những hồi ức tươi đẹp, chẳng hạn như Bánh Bao Tửu Nhưỡng hay món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái (Bát Thiêu Chỉnh Trư Đầu).
Trình độ làm món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái của Hoàng Gia vốn dĩ rất khá, thậm chí mang ra so sánh với mặt bằng chung các đầu bếp trên thị trường cũng chẳng hề kém cạnh, nhưng Cung Lương vẫn thấy không đạt.
LVQ8371