Gom hết đồ đạc của đám người này lại với nhau, chăng những đủ đồ nghề để chọi chim chọi chó, đánh bài chơi cờ, mà còn dư sức lập sòng lắc tài xiu, phì phèo thuốc phiện.
Vòng ngoài cùng lại còn có cả lính gác bồng súng đứng canh.
Tần Hoài cũng phải đứng hình mất năm giây.
Bên ngoài thì nhà tan cửa nát, chốn này lại ăn chơi trác táng ngập ngụa trong vàng son.
Thảo nào La Quân bảo mấy chỗ khác chưa chắc đã an toàn bằng chỗ này, chỗ này đúng là an toàn thật, thậm chí còn an toàn quá mức quy định.
Hiển nhiên là La Quân cực kỳ dị ứng với cái bầu không khí ăn chơi phè phỡn này.
Đám nhà giàu có vác thêm bao nhiêu đồ đạc tới đây đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể thay đổi được cái sự thật nơi này vốn dĩ là hầm trú ẩn.
Ẩm thấp, tối tăm, chật chội, ồn ào, lại còn bốc mùi nấm mốc, rành rành là một cái xó xỉnh dưới lòng đất chả thấy ánh mặt trời.
Liễu Đào bị bà Tào lôi tuột lên sòng mạt chược, nhưng rõ ràng là cô ấy chẳng còn tâm trí nào mà đánh chác. Bởi vì Liễu Đào thừa biết La Quân cực kỳ ghét ru rú trong hầm trú ẩn, cô ấy chỉ muốn đứng cạnh bầu bạn với hắn, dẫu có phải hứng chịu những ánh mắt khinh khỉnh của kẻ khác để hát cho hắn nghe vài đoạn kịch cũng cam lòng.
"La tiên sinh, sòng này đang ba thiếu một, ông có muốn vào góp vui một tay không?" Có người í ới gọi La Quân.
La Quân lắc đầu từ chối.
Người bên cạnh cười bảo: "Tính La tiên sinh không khoái đánh mạt chược ông còn lạ gì nữa, đừng có quấy rầy ông ấy đọc sách. Tôi nhớ tài xế nhà ông cũng biết chơi mà phải không? Kéo hắn lên thế chỗ đi."
"Hắn chỉ là một thằng tài xế..."
"Thời buổi loạn lạc, du di tí đi."
Đám đông cười ồ lên.
Chứng kiến cảnh tượng này, Tần Hoài bất giác hoảng hốt như thể bị kéo tuột về cái Khách sạn Richard trong lần đầu tiên soi ký ức của La Quân, nơi đó cũng đèn đuốc sáng rực, tiếng xoa mạt chược lạch cạch vang lên thâu đêm suốt sáng.
Tần Hoài lờ mờ ngộ ra lý do vì sao ngày nào La Quân cũng phải viện cớ để tót ra ngoài đường đọc báo rồi.
Không phải hắn chán ở nhà, mà là hắn đếch muốn chui rúc ở cái chốn này.
Hắn lười giải thích, mà có giải thích khéo cũng chả xong, thế là dứt khoát ngậm miệng luôn, tự biên ra một cái cớ hợp tình hợp lý để ngày nào cũng được lượn ra đường.
Dẫu sao thì hắn cũng chả ngán gì mấy quả bom.
Tần Hoài chỉ đành cạn lời, Tất Phương thời kỳ hoàng kim quả thực là muốn làm trời làm đất gì cũng được.
Mấy ngày kế tiếp, La Quân vẫn y bài cũ, ban ngày tót ra đường cày báo, tối mịt mới mò về nhà đọc tiểu thuyết, nếp sống cực kỳ chuẩn chỉ.
Đồng thời cũng cực kỳ nguy hiểm.
Tần Hoài cảm nhận rõ mồn một tần suất oanh tạc của phe địch đang tăng vọt, cái lúc hắn vừa chui vào đoạn ký ức này là lúc đợt oanh tạc vừa dứt.
Ba ngày sau, ăn bom đợt hai.
Ngày thứ năm, ăn bom đợt ba.
Đợt thứ tư rơi trúng ngày thứ sáu.
Đợt oanh tạc thứ ba và thứ tư đều giáng xuống giữa ban ngày ban mặt, ăn bom liên tọi hai ngày liền khiến tinh thần dân tình căng như dây đàn. Lúc La Quân lượn lờ qua mấy con hẻm nhỏ để tìm bãi đáp đọc sách, Tần Hoài có thể cảm nhận rõ mồn một sự hoang mang tột độ của đám dân nghèo, đến cả mấy gánh hàng rong bán củi bán rau cũng vắng bóng hẳn.
Nhà nào nhà nấy cửa nẻo chẳng dám đóng chặt, cũng đếch dám mở toang, của nải đồ đạc thì được gói ghém sẵn sàng, còi báo động vừa hú lên là tay xách nách mang, kẹp nách thêm đứa con cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng ra hầm trú ẩn công cộng.
Tần suất ăn bom dày đặc đã triệt để hủy hoại cuộc sống của dân đen, nhưng lại chẳng mảy may gãi ngứa được đến đám ông bà lớn đang sống trong mấy căn biệt thự kiểu Tây.
Một lão trí thức rởm họ Cát thậm chí còn rảnh rỗi sinh nông nổi đến mức, ngay ngày hôm sau khi đợt oanh tạc thứ tư vừa dứt, đã bày vẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật sương sương cho cô vợ bé thứ ba mới rước về cửa.
Bữa tiệc mang đậm phong cách phương Tây, quan khách ai nấy đều xúng xính váy vóc veston lồng lộn, trang sức lấp lánh chói mù mắt. Rượu vang sâm panh chảy tràn trề, đồ ngọt Điểm Tâm không thiếu món gì, cái bánh kem size 16 inch đặt làm riêng lại càng chảnh chọe, vừa cắt được đúng một nhát đã bị bưng tuột xuống, bởi vì tâm điểm của bữa tiệc này vốn dĩ là món quà sinh nhật mà lão Cát tính tặng cho cô vợ bé ——
Một sợi dây chuyền custom nạm trĩu trịt hồng ngọc, ngọc lục bảo, phỉ thúy và kim cương vụn.
Sợi dây chuyền này đã từng nhuốm máu.
Về phần tại sao Tần Hoài lại biết, là do hắn đã tận mắt chứng kiến La Quân, trong khoảng thời gian giãn cách giữa đợt oanh tạc thứ ba và thứ tư, tiện tay dọn dẹp chút rắc rối cỏn con nhăm nhe phá bĩnh cuộc sống thường nhật của ông ấy. Nhằm nhổ cỏ tận gốc, giải quyết triệt để vấn đề từ trong trứng nước, La Quân đã tiện tay nẫng luôn chút thù lao bồi dưỡng trong két sắt nhà gã đó.
Đồ đạc trong két sắt hơi bị nhiều, lúc gom vào rương thì sợi dây chuyền này rớt ra ngoài, vì dính máu nên La Quân chê ỏng chê eo, bèn quăng luôn cho lão Cát coi như tiền cát-xê diễn xuất.
Đúng vậy, lão Cát chính là "đối tác làm ăn" mới toanh mà La Quân vừa chốt đơn.
Dẫu cho Bộ trưởng Tào quanh năm suốt tháng lấy cớ tăng ca để bao nuôi hai cô phòng nhì không rước được vào cửa, chẳng những ban ngày mất hút mà tối đến cũng biệt tăm, quỹ thời gian dư dả vô cùng, quả thực là một bạn diễn hoàn hảo.
LVQ8371