Đúng lúc bốn cái Quả Nhi vừa được phết màu xong thì Trần Bì Trà trong nồi cũng ra lò thành công.
La Quân đã ngồi sẵn bên bàn ăn, Tần Hoài múc ba bát Trần Bì Trà bê ra bằng khay, sau đó tự mình cũng kéo ghế ngồi xuống ăn chung.
Trần Huệ Hồng đã vã lắm rồi, chị vội vàng chộp lấy một cái Quả Nhi cắn ngập răng, thỏa mãn híp tịt cả mắt lại, nhai nhóp nhép đầy hạnh phúc.
La Quân vẫn bình chân như vại, thậm chí hắn còn chẳng thèm liếc mắt đến đĩa Quả Nhi lấy một cái, chỉ điềm nhiên cầm thìa chậm rãi múc Trần Bì Trà uống.
Cứ hết thìa này đến thìa khác, cái thần thái và tác phong này Tần Hoài đã nhẵn mặt từ lâu. Giờ chỉ cần nhét thêm tờ báo vào tay nữa thôi là y xì đúc cái dáng vẻ sáng nào ngủ dậy La Quân cũng nhâm nhi Trần Bì Trà trong ký ức.
Phải mất năm sáu phút ông ấy mới xử lý xong bát Trần Bì Trà.
Cái Quả Nhi thứ hai của Trần Huệ Hồng cũng sắp bị gặm sạch, trông chị có vẻ đã hơi no bụng rồi, nửa cái bánh còn lại cầm trên tay nửa ngày trời vẫn chưa thấy cắn thêm miếng nào.
La Quân buông bát xuống, vẫn chưa chịu bốc Quả Nhi lên ăn, thoạt nhìn có vẻ hơi do dự.
"Ui dào, ông đừng có do dự nữa, đằng nào chả chết, để Tiểu Tần soi ký ức một tí thì có thiệt thòi gì đâu. Nhỡ đâu Tiểu Tần xem xong lại nảy ra ý tưởng làm món Điểm Tâm mới giúp ông độ kiếp thành công, thế chẳng phải ông hốt bạc sao, lại còn sống thọ thêm được ối năm nữa ấy chứ!" Trần Huệ Hồng dùng giọng điệu của người từng trải ra sức khuyên nhủ.
La Quân bực bội lườm chị một cái: "Cô tưởng tôi não cá vàng như cô chắc, chả nhớ cái thá gì. Cô nghĩ tôi thèm khát sống thêm mấy năm sất? Giờ có oẳng rồi đi đầu thai thì cũng vẫn là sống tiếp thôi chứ có khác gì đâu?"
Chém gió là thế, nhưng tay La Quân vẫn thành thật bốc một cái Quả Nhi lên đưa đến miệng, do dự một giây rồi cắn một miếng nhỏ.
Gần như ngay khoảnh khắc La Quân bắt đầu nhai, tiếng chuông thông báo của hệ thống trò chơi lập tức vang lên trong đầu Tần Hoài.
"Ting, chúc mừng bạn đã hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ Tuyến 【Hương Vị Ký Ức】, nhận được phần thưởng: 【Một đoạn ký ức của La Quân】."
Đoạn ký ức cuối cùng của La Quân rốt cuộc cũng nằm gọn trong tay hắn.
Tần Hoài nhìn La Quân, dè dặt cất lời hỏi: "Ông... còn gì muốn dặn dò cháu nữa không ạ?"
Tần Hoài thừa biết, La Quân dư sức đoán được đoạn ký ức mà hắn sắp sửa soi trúng là gì.
La Quân im lặng hồi lâu, Tần Hoài cũng kiên nhẫn ngồi bên bàn ăn chờ đợi, chần chừ mãi không chịu mở bảng điều khiển trò chơi lên.
Cuối cùng, La Quân cũng lên tiếng, chất giọng hơi khàn đi: "Nhớ cho kỹ dáng vẻ của cô ấy, đừng có quên đấy."
Tần Hoài gật đầu, mở bảng điều khiển trò chơi lên, bấm chọn 【Một đoạn ký ức của La Quân】.
[Đang tải ký ức...]
“Đoàng!”
Ánh lửa, tiếng nổ đinh tai nhức óc, thảm họa giáng xuống.
Khoảnh khắc Tần Hoài bước vào vùng ký ức, đập vào mắt hắn chỉ là một khung cảnh hoang tàn đổ nát.
Rõ ràng đang là đêm đen như mực, nhưng ngọn lửa ngùn ngụt đã soi sáng rực cả một vùng. Khắp nơi toàn là những bức tường đổ nát sau trận oanh tạc, nhà cửa sụp xuống cháy đen thui, thi thoảng lại phát ra mấy tiếng nứt toác rợn người. Chẳng có tiếng gào khóc, cũng chẳng có tiếng kêu cứu, cảm giác như mọi mầm sống đều đã bị vùi lấp hóa thành tro bụi dưới đống hoang tàn này.
Tần Hoài ngẩng đầu lên, đập vào mắt là bầy máy bay chiến đấu đang lượn lờ trên không trung trút bom xuống.
"Đoàng.”
Xa xa, lại có thêm một quả bom nữa phát nổ.
Đây đếch phải là mấy cái cảnh kỹ xảo cháy nổ nửa mùa trên phim ảnh, mà là thảm cảnh đang diễn ra sờ sờ ngay trước mắt, âm thanh oanh tạc chát chúa đến mức dư sức xé toạc màng nhĩ con người.
Đây không phải là phim thảm họa, đây chính là thảm họa hàng real.
La Quân đang đứng giữa đống đổ nát, tựa lưng vào bức tường rách nát hở hoác, mượn nhờ ánh lửa bập bùng để điềm nhiên đọc báo. Cái dáng vẻ dửng dưng như thể mọi thứ xung quanh chả liên quan cái cóc khô gì đến hắn, khuôn mặt nhàn nhã thong dong y hệt như đang đứng chực chờ Liễu Đào xem phim xong ở cửa rạp vậy.
Rất nhanh sau đó, đám máy bay ném bom đã bay đi xa tít tắp. La Quân vẫn chưa đọc xong tờ báo, lật sang trang tiếp theo, rồi ngẩng đầu liếc xéo lên trời một cái.
"Ngày nào cũng như ngày nào, phiền chết đi được."
Lầm bầm xong, La Quân tiện tay phủi mớ bụi bặm dính trên người, mò ra chỗ có ánh lửa sáng hơn để tiếp tục chuyên mục đọc báo.
Cứ đọc xong tờ này lại móc tờ khác ra, lửa chỗ này lụi thì lết sang chỗ khác sáng hơn để đọc tiếp.
Nhất thời Tần Hoài thực sự cạn lời, không biết phải đánh giá sao về cái hành động mượn ánh lửa đọc báo y chang tích cũ đục tường mượn sáng này, cũng chả hiểu có cái quái gì hấp dẫn để mà xem. Dẫu sao xung quanh cũng trống hoác chả có cái vẹo gì, đến một mống người sống cũng chẳng nốt, thế là hắn dứt khoát hùa theo La Quân, sáp lại gần cùng đọc báo với ông ấy luôn.
Hai người cứ thế kề vai sát cánh đọc báo ròng rã đến tận lúc hửng sáng.
Tần Hoài rảnh rỗi sinh nông nổi còn ngồi đếm thử, tổng cộng La Quân đã lôi từ trong túi ra đúng 22 tờ báo được gấp vuông vức như miếng đậu phụ. Rõ rành rành là đã có sự chuẩn bị từ trước, cố tình vác xác ra đường vào cái đêm oanh tạc này chỉ để... đọc báo.
Chứ bình thường La Quân ra khỏi cửa căng lắm cũng chỉ dắt túi ba bốn tờ là cùng.
La Quân đủng đỉnh gấp gọn tờ báo lại thành hình vuông vức, nhét vào túi áo, rồi lững thững bước về phía đông.
Đó là hướng mặt trời mọc.
LVQ8371