Tần Hoài cũng nhận thức sâu sắc được vì sao Trịnh Đạt lại bảo hắn nhất định phải sở hữu một chiếc lưỡi cực kỳ nhạy bén.
Lưỡi nhạy bén thật đấy.
Cắn một miếng mà nếm ra được bét nhất là mười lỗi nhỏ, tám lỗi lớn.
Thế thì đâu phải là ăn xíu mại nữa, căn bản là đang ăn một rổ lỗi sai thì có.
Ăn hẳn một cuốn vở ghi chú lỗi sai luôn.
Tần Hoài lặng lẽ liếc nhìn đổi tượng nhiệm vụ đang ngồi chồm hỗm ở cửa bếp.
Sao Cung Lương lại mò tới đây rồi?
Sao ông ta lại chọn đúng cái thời khắc mấu chốt này mà đến cơ chứ.
Lát nữa làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhỡ lại lật xe thảm hại như hôm qua, Cung Lương mà cắn một miếng khéo độ hảo cảm tụt thẳng về không mất.
Sự lụi tàn của Tiểu Tần sư phụ.
Tần Hoài hít sâu một hơi.
Hôm nay nhất định phải dốc toàn lực ứng phó.
Đặt ra một mục tiêu nhỏ nhoi thôi.
Lần này chỉ được phép nếm ra sáu lỗi nhỏ, năm lỗi lớn thôi có được không.
Hôm qua sau cú lật xe, Tần Hoài trở về đã nghiêm túc tự kiểm điểm lại một lượt.
Hắn cảm thấy nguyên nhân chủ yếu vẫn là do bản thân chưa quen tay.
Hắn không quen xử lý nguyên liệu, không rành về Giải Hoàng Thiêu Mạch, thậm chí cũng chẳng thạo cái kiểu nêm nếm gia vị tối giản này.
Hắn bê y nguyên kinh nghiệm làm Điểm Tâm trước kia để nêm nếm cho Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhưng quá trình và các bước thực hiện lại bắt chước theo Trịnh Đạt. Hai bên kết hợp với nhau, giữ lại toàn cặn bã vứt đi hết tinh hoa, cuối cùng cho ra lò món xíu mại dở tệ nuốt không trôi.
Tần Hoài tự kiểm điểm suốt cả đêm, quyết định dùng đại pháp lãng quên, gạt phăng hết mớ kinh nghiệm trước kia của mình, hoàn toàn làm theo phong cách của Trịnh Đạt hệt như một người mới bắt đầu.
Ý tưởng thì rất tuyệt vời.
Khốn nỗi lý tưởng thì màu hồng mà hiện thực thì phũ phàng.
Không làm được, hoàn toàn không thể làm được.
Sau một hồi nêm nếm say sưa quên lối về, Tần Hoài lại thu về một cú lật xe thảm hại chẳng kém gì hôm qua.
Tin tốt là, lần này chỉ mắc chín lỗi nhỏ và sáu lỗi lớn.
Tin xấu là, có vài lỗi lại khác hôm qua.
Hơn nữa bớt đi một lỗi nhỏ thì cũng chẳng vớt vát lại được bao nhiêu hương vị.
Gần như chẳng còn cửa nào để tệ hơn được nữa, bảng chỉ số cơ bản của Tần Hoài rành rành ra đó, hắn có lật xe thì cũng không thể chạm đáy kỹ năng như Trần Huệ Hồng được.
Siêu phẩm lật xe mới nhất của Tần Hoài lại được bưng đến trước mặt từng nhân viên nếm thử của Hoàng Kí.
Đa phần thì việc nếm thử món ăn chẳng phải là chuyện béo bở gì.
Một món ăn nếu đã phải nếm thử, chứng tỏ nó chưa phải là thành phẩm hoàn chỉnh, vẫn còn khuyết điểm cần khắc phục. Mà quá trình cải tiến lại là một chuỗi thử sai dai dẳng, một người nếm thử chuyên nghiệp phải nhấm nháp thật cẩn thận từng món một, đưa ra những góp ý sửa đổi theo góc nhìn cá nhân. Không chỉ ăn, mà còn phải ăn thật nghiêm túc, thưởng thức thật kỹ càng.
Cưng Lương chỉ mới nhai một miếng đã nhận ra ngay cái nghề nếm đồ ăn này chua chát thế nào.
Rủi ro cao quá.
Cung Lương không phải chưa từng nếm thử món mới, những ký ức của ông về chuyện nếm thử đồ ăn trước kia đều rất tuyệt vời.
Cung Lương nhớ mang máng, ngày ông còn là một thanh niên choai choai cắp sách đến trường, Tỉnh sư phụ hàng xóm thi thoảng vẫn hay làm thử vài món mới ở nhà.
Nói chính xác hơn thì cũng chẳng phải món mới mẻ gì, tay nghề của Tỉnh sư phụ rất đỉnh, có mấy khách nước ngoài chỉ chuộng mỗi đồ ông nấu, cứ đến lúc tiếp đãi là lại chỉ đích danh Tỉnh sư phụ đứng bếp. Khẩu vị mỗi người mỗi khác, món ăn yêu cầu cũng đa dạng, mỗi lúc như vậy, Tỉnh sư phụ lại phải tự mày mò nấu thử ở nhà.
Cưng Lương với tư cách là hàng xóm, lúc đó còn là học sinh cấp ba mười mấy tuổi đầu, hôm nào may mắn thì ~ ^* T `x .. v ^ .^/V ` ^ ^ L ^% ^7 ` ^7 . ^ ^7 cũng được hôi của vài miếng, ăn một miếng mà lâng lâng sưng sướng mất mấy ngày, vương vấn đến tận mấy năm.
Khi đó Cung Lương đã tự nhủ, đợi sau này ông kiếm được nhiều tiền như mấy ông Tây kia, ông cũng phải chỉ đích danh Tỉnh sư phụ nấu ăn cho mình. À không đúng, chẳng cần chỉ định, ngày nào cũng nấu là được, chỉ cần Tỉnh sư phụ chịu nấu, ông sẵn sàng xử đẹp hết!
Thế nhưng bây giờ, lăng kính màu hồng của Cung Lương dành cho việc nếm thử món ăn đã bị món Giải Hoàng Thiêu Mạch trước mặt đập cho nát bét.
Ông không dám tin nổi đây lại là Điểm Tâm do chính tay Tần Hoài làm ra.
Tuy hai ngày trước ông đã nếm thử món bồ câu hầm thiên ma của Tần Hoài, biết Tiểu Tần sư phụ thân yêu của mình không phải là vị thánh sống cái gì cũng giỏi, nhưng bồ câu hầm thiên ma là món canh hầm, còn Giải Hoàng Thiêu Mạch là Điểm Tâm cơ mà!
Đây là Điểm Tâm đấy!
Cung Lương là một kẻ ngoại đạo mù tịt về nấu nướng, so với người có kiến thức lý thuyết phong phú nhưng trình độ thực hành bằng không như Hoàng An Nghiêu, ông lại càng mù mờ hơn. Cho nên, dù ông biết Giải Hoàng Thiêu Mạch làm rất khó, trừ khi Trịnh Đạt chịu xắn tay áo vào bếp, bằng không ông rất khó tìm được bản dupe Giải Hoàng Thiêu Mạch giống của Tỉnh sư phụ ở bất kỳ đâu khác, nhưng ông vẫn chẳng mường tượng được độ khó cụ thể là thế nào.
Trong thâm tâm Cung Lương, làm Giải Hoàng Thiêu Mạch quả thực rất khó, nhưng tay nghề làm Điểm Tâm của Tần Hoài lại cực kỳ đỉnh. Thêm vào đó, Bánh Bao Tửu Nhưỡng do hắn làm gần như một chín một mười với Trịnh Đạt, nhất là mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng đầu tiên mỗi ngày, Cung Lương nhai bánh mà ngỡ như đang sống lại cái cảm giác chen lấn mua Bánh Bao ở tiệm cơm quốc doanh sau giờ tan học năm xưa.
LVQ8371