Ở một diễn biến khác, Tần Hoài chán chường ngồi trên máy bay bèn mở bảng điều khiển trò chơi lên xem video hướng dẫn làm Quả Nhi.
Một người ngồi trên máy bay mà cứ chọc chọc vào khoảng không trông khá kỳ quặc, nhưng vé của Tần Hoài là khoang hạng nhất, ghế bên cạnh lại trống. Tiếp viên hàng không có nhìn thấy cũng chẳng thể chạy tới hỏi thẳng mặt hắn là, thưa quý khách, ngài có đang lên cơn bệnh gì không, có cần chúng tôi gọi bác sĩ trên máy bay không.
Thế nên hắn cứ ngồi xem một cách xấc xược không kiêng dè gì ai.
Xem xong video hướng dẫn Bình Quả Diện Quả Nhi, hắn lại xem tiếp video của Bánh Bao Hòe Hoa, cuối cùng lướt nhanh qua video Mì Trường Thọ.
Tần Hoài cảm thấy tuy Bánh Bao Hòe Hoa có cấp độ rất cao, nhưng video hướng dẫn thì quả thực chẳng có gì đáng xem.
Thủ pháp quá điêu luyện, hoàn toàn không có giá trị học hỏi đối với hắn.
Hướng dẫn dành cho bậc thầy thì chỉ để bậc thầy xem, hắn vẫn chưa chạm tới ngưỡng đó, xem mấy cái này chẳng khác nào đọc thiên thư.
Ngược lại, video của Bình Quả Diện Quả Nhi mới thực sự phù hợp với trình độ hiện tại của Tần Hoài. Phần món mặn tuy không học theo được nhưng xem vẫn hiểu, phần bánh trái thì vừa hiểu vừa học được, thậm chí còn có thể làm xuất sắc hơn, có rất nhiều điểm đáng để tiếp thu.
Tần Hoài cảm nhận sâu sắc rằng hướng dẫn của Bình Quả Diện Quả Nhi đúng là càng xem càng vỡ ra nhiều cái mới.
Còn về video bồ câu hầm thiên ma.
Tốt nhất là đừng có xem, xem nhiều khéo lại làm ô nhiễm luôn cả cơ sở dữ liệu.
Trải qua một chuyến bay vui vẻ ngồi cày video, Tần Hoài vừa hạ cánh đã vội chuyển sang đi tàu cao tốc. Cung Lương không biết moi đâu ra tin Tần Hoài hôm nay lên máy bay về, gửi cho hắn một đống tin nhắn WeChat.
Bình thường Tần Hoài chỉ xem chứ không thèm rep, hết cách rồi, trả lời tin nhắn của Cung Lương rủi ro rất cao, rep một cái là dễ bị bám đuôi, mà bị bám riết thì lại rất dễ xiêu lòng.
Tần Hoài cảm thấy may mà Cung Lương là Tinh Quái trong Sơn Hải Kinh, chứ nếu là Tinh Quái trong Liêu Trai thì đảm bảo trăm phần trăm là loại yêu tinh phản diện chuyên đi mê hoặc lòng người, dùng đủ mọi vinh hoa phú quý để dụ dỗ con người.
Tình huống hôm nay hơi khác một chút, Tần Hoài ngồi trên tàu cao tốc chán quá nên cũng tán gẫu với Cung Lương vài câu.
Bên kia, Cưng Lương thực sự đang lùng sục giáo viên giỏi cho Tần Lạc.
Cung Lương phân tích, Tần Lạc tuy hổng một loạt môn như Toán, Lý, Hóa, Địa, Tin học... trông chẳng có vẻ gì là hợp với chuyện sách vở, nhưng điểm tiếng Anh lại cực kỳ xuất sắc, đem so với mấy môn kia thì đúng là vượt trội hẳn, điều này chứng tỏ con bé có thể có năng khiếu về ngôn ngữ.
Lúc chưa có điều kiện thì chỉ đành nuôi dạy con cái phát triển đồng đều. Nhưng bây giờ chúng ta có điều kiện rồi, thì phải bồi dưỡng theo hướng chuyên sâu.
Trong tay Cung Lương đang có sẵn nguồn giáo viên giỏi về tiếng Tây Ban Nha, tiếng Đức, tiếng Nga, tiếng Ả Rập và tiếng Pháp. Nếu Tần Lạc thực sự có năng khiếu mảng này thì cứ cân nhắc mấy ngôn ngữ hiếm như tiếng Ả Rập xem sao, biết đâu lại giúp ích cho tương lai của con bé.
Tần Hoài bị thuyết phục ngay tắp lự, hắn thấy Cung Lương nói quá chí lý, liền xin luôn WeChat của mấy vị giáo viên kia để tìm hiểu cặn kẽ, chuẩn bị đập một đống tiền cho Tần Lạc trải nghiệm một khóa học kèm 1-1 khắc nghiệt đến vô nhân đạo.
Bình thường đi học chắc chắn không có thời gian, nhưng kỳ nghỉ đông thì có thể tận dụng triệt để. Tần Hoài tính đợi trường cấp 3 Song Hải được nghị, hắn sẽ đón Tần Lạc sang Cô Tô học lớp ngôn ngữ 1 kèm 1 một thời gian, như vậy lúc nghỉ lễ con bé không những có việc để làm mà còn được ăn ngon.
Ôi, hắn đúng là một người anh trai tâm lý hết sảy mà.
Đợi đến khi Tần Hoài vạch xong kế hoạch nghỉ đông rõ ràng rành mạch cho Tần Lạc thì tàu cao tốc cũng vừa đến ga. Lần này Tần Hoài không cần ai đón, tự xách vali về căn nhà Trịnh Đạt thuê giúp.
Căn nhà để không hai ngày vẫn sạch bóng, lúc thuê nhà Trịnh Đạt tính toán rất chu toàn, không chỉ thuê nhà mà còn thuê luôn cả tạp vụ đến dọn dẹp vào mỗi buổi chiều.
Cung Lương sau khi biết nhà của Tần Hoài là do Trịnh Đạt thuê giúp, lại sắm thêm cho hắn một ít đồ gia dụng thông minh, thậm chí còn dúi cho cô tạp vụ một khoản tiền để ngày nào cũng mua trái cây tươi và đồ ăn vặt ngon nghẻ mang tới.
Tần Hoài cất vali vào phòng, ra phòng khách bóc một gói Lạt Điều nhỏ, tiện tay chọn thêm một quả quýt đường vàng óng trông rất ngọt. Hắn cắn một miếng Lạt Điều lại ăn một múi quýt, chua cay mặn ngọt đan xen, hương vị tuy kỳ quặc nhưng lại là một sự tận hưởng tuyệt vời.
Tần Hoài nhắn tin cho La Quân.
Tần Hoài: La tiên sinh, tôi đến Cô Tô rồi. Trên đường đi tôi có tìm hiểu dịch vụ giao hàng chạy vặt từ Cô Tô đến Sơn Thị. Sau này nếu ông muốn uống Trà Trần Bì, có thể thuê người giao hàng chạy tiếp sức bằng máy bay hoặc tàu cao tốc, bồ câu hầm thiên ma cũng giao được.
La Quân: Tôi biết rồi.
Hai người kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, đôi bên đều rất ăn ý không đả động gì đến chuyện bỏ ra 10 vạn tệ thuê Băng Băng Tử vẽ chân dung Liễu Đào.
Tần Hoài biết phòng trưng bày của La Quân sẽ không xuất hiện thêm bức chân dung nào mới nữa.
Ăn lót dạ chút trái cây, Tần Hoài xem giờ thì thấy mới 3 giờ chiều, hắn có thể lượn qua Hoàng Kí một vòng.
Dù sao rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì.
Tần Hoài vừa ra khỏi nhà liền đụng mặt một Lân Cư có quen biết với hắn.
LVQ8371