Tần Tòng Văn bèn giao kèo với Tần Lạc, nếu kỳ thi cuối cấp cô bé tăng được 10 hạng trong lớp thì sẽ dẫn đi ăn. Ai ngờ Tần Lạc bung xõa hết nấc, thi cuối kỳ tăng hắn 11 hạng, hoàn thành xuất sắc chỉ tiêu, hớn hở đòi đi ăn chân giò.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung bận không có thời gian, bèn giao cho Tần Hoài dẫn Tần Lạc đi. Kết quả là chọn nhầm quán, cái chân giò ở tiệm Tần Lạc chọn làm hơi bị mỡ màng ngấy mỡ. Tần Hoài gắp đúng hai miếng, còn cái chân giò to chà bá bằng cả cái mặt người thì một mình Tần Lạc đánh chén sạch bách trong một bữa.
Sau đó thì cô bé ngấy đến tận cổ, dạ dày biểu tình, trên nôn dưới tả, viêm ruột cấp tính, ngày nghỉ đầu tiên đã phải vào viện truyền nước biển.
Từ dạo đó trở đi, Tần Lạc cạch đến già, không bao giờ dám nhắc tới hai chữ "chân giò" nữa.
Đó có lẽ là lần duy nhất trong đời Tần Lạc ăn một món đến mức phát ốm.
Từng chứng kiến tấm gương tày liếp ấy, Tần Hoài ăn thịt Đầu Heo Hầm Nguyên Cái trông vô cùng rén, chứ không dám bung xõa như bữa tiệc tẩy trần tối hôm trước, ăn no ứ hự đến mức vừa mở miệng là mùi thức ăn trào ngược lên tận cổ. Hôm nay, ngay cả Bánh Bao hắn cũng chỉ tém tém ăn đúng ba cái.
Tần Hoài cảm thấy mình giờ đã khác xưa thật rồi, va chạm nhiều nên mở mang tầm mắt, đứng trước món ngon cỡ này mà vẫn có thể giữ mình, ăn chút đỉnh rồi thôi.
Phần Đầu Heo Hầm Nguyên Cái còn lại cũng không bị lãng phí, Trịnh Tư Nguyên ăn không hết thì vẫn còn Hoàng An Nghiêu thầu nốt. Thiếu Đông Gia chẳng hề kén cá chọn canh, chỉ cần có đồ đút vào mồm thì Thiếu Đông Gia đâu có ngại việc húp đồ thừa giữa chừng.
Ngay cả chút xốt đặc cặn lại dưới đáy đĩa, Thiếu Đông Gia cũng lấy Bánh Bao quẹt sạch bong kin kít rồi tọng nốt vào bụng.
Lúc Hoàng Thắng Lợi bước vào bếp, đập ngay vào mắt ông là cái bộ dạng thảm hại của thằng con ruột, chỉ thiếu điều bưng luôn cái đĩa lên mà liếm.
Cái thăng cha ất ơ trước mặt này thực sự là con ruột của ông sao?
Năm xưa ở viện không bế nhầm đấy chứ?
Mấy năm nay ông có để nó thiếu ăn thiếu mặc bữa nào đâu, sao bây giờ lại mạt rệp đến cái nông nỗi này?
Hoàng Thắng Lợi tỏ vẻ cạn lời nhưng đành cắn răng chấp nhận, dù sao cũng chỉ đẻ được mỗi mống này, muốn đổi trả cũng chẳng có chỗ nào nhận.
Hoàng Thắng Lợi nở nụ cười thương hiệu của một bậc danh sư, ôn tồn hỏi: "Tiểu Tần, hôm nay thế nào rồi? Đã quen việc chưa?"
"Tôi nghe nói trưa nay Cung Lương kết bạn WeChat với cậu rồi à? Nếu lão ấy spam tin nhắn phiền nhiễu, cậu cứ bơ đi coi như không thấy là xong. Còn nếu lão gửi lì xì thì cứ việc nhận. Có vấn đề gì cứ đến tìm tôi, tôi và Trịnh Đạt sẽ chống lưng cho cậu."
Tần Hoài nghe Hoàng Thắng Lợi phán vậy là hiểu ngay, ông và Cung Lương đúng chuẩn bạn nối khố chí cốt.
Tiền thì cứ nhận, việc thì khỏi làm. Nước đi này quá chuẩn, đúng là bạn nối khố hàng real có khác.
"Hôm nay chúng ta sẽ chuyển sang một phương pháp mới để học xào rau xanh." Hoàng Thắng Lợi nói, hất cằm ra hiệu cho đám đệ tử dọn dẹp sạch sẽ mấy cái bếp lò.
Loáng một cái, bếp lò đã được dọn trống, rau xanh cũng được bưng lên, tất cả đều đã sơ chế tươm tất.
“Hôm nay cậu không chỉ xem tôi xào, mà còn phải quan sát cả những người khác nữa. lôi nhớ cậu khá thân với Hoàng Gia, Đổng Sĩ, Đổng Lễ. Chắc cậu cũng quen biết Vương Tuấn rồi, gọi thêm... Lão Tam đi, Tề Thiên chắc cậu cũng nói chuyện qua rồi, chốt lại là mấy đứa này nhé."
Tần Hoài thực sự chẳng thân thiết gì với Tề Thiên - tam đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi. Anh ta vốn là người mang sẵn nghề trong mình mới đến bái sư. Gia đình Tề Thiên là thế gia nghề bếp, từ nhỏ đã khổ luyện căn bản từ các bậc tiền bối, sau đó nhờ vả quan hệ mới bái Hoàng Thắng Lợi làm thầy. Trình độ của anh ta trong đám đệ tử của Hoàng Thắng Lợi chỉ xếp sau mỗi Hoàng Gia.
Với khuôn mặt lạnh như tiền, bình thường lại kiệm lời, Tần Hoài và anh ta cơ bản là chẳng có tương tác gì. Hai ngày lăn lộn trong bếp sau Hoàng Ký, số câu hai người nói chuyện với nhau còn chưa đếm hết một bàn tay.
Hoàng Thắng Lợi không cho Tần Hoài động tay vào, bảo hắn đứng dạt sang một bên quan sát, nhìn từng người bị điểm danh trổ tài xào rau xanh.
Hoàng Gia mở bát trước.
Vốn là đại đệ tử được Hoàng Thắng Lợi gửi gắm kỳ vọng cao nhất, Hoàng Gia cũng được coi là đã đắc đạo tám phần chân truyền của ông. Đến món đinh thử thách kỹ năng canh lửa khắt khe như Đầu Heo Hầm Nguyên Cái anh ta còn cân được, thì ba cái bài huấn luyện cơ bản như xào rau xanh này dĩ nhiên chỉ là muỗi.
Đó là chưa kể trưa nay anh ta vừa mới xào cho Tần Hoài một đĩa rau xanh làm bữa ăn nhân viên xong.
Đĩa rau xanh của Hoàng Gia xào trông rất mướt mắt, đẹp y chang đĩa rau nhân viên trưa nay.
Động tác mượt mà, căn lửa chuẩn xác, xóc chảo điệu nghệ, ra đĩa gọn gàng, thành phẩm trong chảo cũng đẹp nốt.
Nếu cố bới bèo ra bọ, thì có lẽ đĩa rau xanh của anh ta vẫn chưa đạt đến độ hoàn mỹ tuyệt đối.
Nhưng để xào được một đĩa rau hoàn mỹ, đòi hỏi phải kiểm soát ngọn lửa và thời gian chuẩn đến từng li từng tí. Cho dù là Hoàng Thắng Lợi đích thân ra tay cũng chẳng đám vỗ ngực đảm bảo đĩa nào xào ra cũng hoàn hảo 100%.
Xét theo một khía cạnh nào đó, trên đời này làm gì có món ăn nào là hoàn hảo tuyệt đối, chỉ cần muốn soi thì kiểu gì cũng ra lỗi. Bởi vì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được từ xó xỉnh nào lại lòi ra một vị đầu bếp siêu phàm vĩ đại, làm ra một đĩa xào còn hoàn mỹ hơn thế nữa.
"Nếm thử đi." Hoàng Thắng Lợi bảo Tần Hoài.
LVQ8371