La Quân cứ thế im lặng, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay Liễu Đào để trấn an cô ấy. Đợi đến khi giọng cô ấy bớt run rẩy, người cũng không còn co rúm lại vì sợ hãi nữa, hắn mới đưa tay vuốt lại mái tóc rối bời cho cô ấy.
"Vào nhà trước đã, xỏ giày vào đi em, dưới đất rặt đá dăm sắc lẹm, đi chân trần cẩn thận rách nát hết chân bây giờ."
Liễu Đào lầm lũi bám đuôi La Quân đi vào nhà.
So với căn biệt thự ở đất Thục dạo nọ, tổ ấm hiện tại của Liễu Đào và La Quân xịn xò và bề thế hơn hẳn, đồ đạc nội thất cũng chất đống. Ngoài phòng khách chẳng thấy bóng dáng tờ báo nào, chắc mẩm đã được gom hết lên lầu rồi.
La Quân dắt Liễu Đào ngồi xuống sô pha, tự mình chạy đi lấy cho cô ấy một đôi giày khác rồi tự tay xỏ vào cho cô ấy. Xong xuôi, hắn lại lật đật đi giặt ướt một chiếc khăn mặt sạch sẽ, cẩn thận lau mặt, rồi lau tay cho Liễu Đào.
Xuyên suốt quá trình đó Liễu Đào cứ ngồi đực mặt ra đấy như một con búp bê vô hồn, trông vẫn chưa hoàn hồn sau cơn hoảng loạn.
"Em không cần phải lo sốt vó lên vì anh đâu." La Quân ngồi xuống bên cạnh Liễu Đào, "Anh mạng lớn lắm, không chết được đâu."
Công tắc của cô búp bê như được bật lên, Liễu Đào bị giọng nói của La Quân kéo tuột về từ cõi sợ hãi. Cả người cô ấy giật thót, trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm La Quân, như thể muốn xác nhận xem người đang sờ sờ trước mặt mình là ảo giác hay hàng real.
Liễu Đào cứ thế trân trân nhìn La Quân, nước mắt lại lã chã tuôn rơi không sao kìm nén nổi.
"Em lại mít ướt rồi, trước đây em có bao giờ rơi nước mắt đâu. Anh nhớ em từng kể với anh, hồi nhỏ em tập múa trong gánh hát, bị Ban Chủ lấy gậy gỗ vụt cho tơi bời, đánh đến mức gãy cả gậy mà em cũng có thèm rớt giọt nước mắt nào đâu." La Quân thở dài bất đắc dĩ.
"Thế thì sao mà giống nhau được chứ." Liễu Đào lí nhí đáp, chớp chớp mắt, lại để rớt thêm hai giọt nước mắt: "Em cũng đâu có muốn khóc, nhưng nước mắt cứ tự trào ra đấy chứ."
"Chúng ta quay về đi anh, năm ngoái Hồng Tỷ còn biên thư cho em, bảo hiện tại sống trong Tô Giới an toàn lắm. Dù vật giá leo thang, giá gạo nhảy múa từng ngày, nhưng dạo trước em có tìm cho chị ấy được căn nhà miễn phí tiền thuê, thu nhập của chị ấy với ông chồng cũng dư sức nuôi sống cả nhà già trẻ lớn bé rồi."
"Thế còn Liễu Ban Chủ thì sao?" La Quân hỏi vặn lại.
Liễu Đào nín bặt.
"Ban Chủ... đã rất lâu không có tin tức gì rồi." Liễu Đào cúi đầu: "Từ đợt viết thư báo cho em biết gánh hát sắp chuyển xuống phía Nam ba năm trước, em chẳng nhận thêm được bức thư nào của Ban Chủ nữa."
" ` ¬-. h : z lA z Ũ TA {+^ h ý ý ~ ^ : Dọc đường đi có rất nhiều sơn phi, có đám còn có cả súng, Ban Chủ muốn tiết kiệm tiền chắc chăn sẽ không đi tàu hỏa, bọn họ có thể...”
La Quân không cho Liễu Đào cơ hội trốn tránh sự thật: "Chắc là chết cả rồi."
"Hiện tại anh còn có mối làm ăn phải lo, anh cũng đã hứa là sẽ giúp em tìm lại bố mẹ rồi."
"Chỗ này không an toàn, thế bên ngoài thì an toàn chắc?"
"Khu Tô Giới ở Thượng Hải cũng chẳng an toàn đâu, bên ngoài Tô Giới lại càng thường xuyên bị oanh tạc. Phía Bắc đang đánh nhau, Trung Nguyên đang đánh nhau, đến cả phía Nam cũng toàn sơn phỉ hoành hành. Trong thành phố không an toàn, dưới quê cũng chẳng an toàn, thời buổi loạn lạc thế này, đào đâu ra được một chỗ an toàn cơ chứ?"
Liễu Đào mờ mịt nhìn La Quân.
"Chỗ này tốt xấu gì cũng là bồi đô, hầm trú ẩn ở khu này đều được đào xây chuyên dụng. Chỉ cần mỗi ngày em cứ ngoan ngoãn ở nhà giống như bọn bà Tào, thì chẳng có chỗ nào an toàn hơn chỗ này đâu. Đừng có nghe bà Tào xúi bậy, hãy nhìn xem bà ấy làm gì ấy, chỉ cần bà ấy còn chưa cuốn gói khỏi đây ngày nào, thì chỗ này vẫn còn an toàn chán."
"Đừng lo cho anh, dù anh đi bàn chuyện làm ăn với Bộ trưởng Tào hay đi tìm người, anh cũng không sao đâu."
Liễu Đào hiển nhiên là nghe không hiểu hàm ý của câu này, cô ấy cũng chẳng thể nào hiểu nổi, cô ấy chỉ đành ngây ngốc nhìn La Quân.
"Hồi mới cưới, anh đã hứa là sẽ giúp em tìm lại bố mẹ."
"Anh không bao giờ nuốt lời."
Liễu Đào ngồi thẫn thờ trên sô pha mười mấy phút, đợi cảm xúc bình ổn lại đôi chút, cô ấy không khuyên La Quân về Thượng Hải nữa, mà lẳng lặng lên lầu thay một bộ quần áo sạch sẽ, chải lại đầu, rửa lại mặt, rồi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
La Quân ngồi trong phòng khách đọc báo.
Cực kỳ hiếm thấy, thứ La Quân đọc không phải là tiểu thuyết, mà là tin tức thời sự chính trị. Trên mặt báo có những từ khóa quan trọng được khoanh tròn bằng bút máy, cơ bản đều là tình hình chiến sự ở đâu ra sao, chỗ nào bị lũ lụt, chỗ nào bị hạn hán, chỗ nào có dịch bệnh, và cả mấy mẩu tin tìm người thân kẹp tít trong góc.
Tần Hoài đứng bên cạnh La Quân lướt mắt nhìn tờ báo, nhận ra hắn quả thực nói không sai chút nào. Dựa theo tin tức trên báo, ngoại trừ những vùng khỉ ho cò gáy chẳng ai thèm ngó ngàng, thì cái thời buổi này đúng là chẳng có chỗ quái nào an toàn tuyệt đối cả.
Dưới cái thời đại này, những vùng khi ho cò gáy theo một nghĩa nào đó cũng đồng nghĩa với việc không an toàn.
La Quân cau mày nghiên cứu tờ báo, chốc chốc lại cầm bút máy khoanh tròn địa danh, hắn đang mải nghiên cứu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Liễu Đào đang lau tủ vội vàng ra mở cửa, đứng bên ngoài là một đôi vợ chồng trung niên.
LVQ8371