Tần Hoài: Nghỉ lễ lên Cô Tô, anh tìm vài gia sư dạy kèm cho em, ráng mà học hành cho đàng hoàng, không chỉ được ăn Điểm Tâm mà còn được ăn cả mấy món này nữa.
Tần Hoài: Cơm nhân viên của anh sẽ chia cho em một nửa.
Lạc Lạc: !!! Anh hai, yêu anh moah moah ()
Tần Lạc vừa mới ăn bánh vẽ no nóc lập tức quay xe: Thích nhất là ăn bánh vẽ khổng lồ do anh hai nhào nặn luôn!
Người nhà họ Tần chúng ta, chính là có niềm đam mê bất diệt với tinh bột!
Vẽ bánh xong, Tần Hoài lại ngồi nhâm nhỉ đĩa hoa quả thêm một lúc, cảm thấy quýt mật trong đĩa hôm nay ăn khá ngon, liền xin nhân viên cửa hàng hai quả nhét vào túi mang đi.
Tần Hoài đi rồi, nhân viên liền chụp lại đĩa hoa quả hắn ăn dở, cẩn thận ghi chép xem hắn đã ăn mỗi loại bao nhiêu miếng.
Ngày hôm sau, Tần Hoài tiếp tục luyện tập làm nhân Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Hoàng Thắng Lợi không thèm nhường nước, Trịnh Đạt lại thảm bại thêm lần nữa.
Nhưng lần này Trịnh Đạt không hề tỏ ra nhụt chí, chắc hẳn buổi dạy hôm qua đã khiến ông nhận ra, mấy cái video kỹ năng sư phạm mà ông cày ngày cày đêm chẳng đem lại hiệu quả thần thánh như ông vẫn tưởng.
Tần Hoài để ý thấy Trịnh Đạt đã đổi sang xem video sư phạm khác rồi.
Nếu như video trước là một cô giáo đứng lớp, thì giờ đã đổi thành thầy giáo, nội dung bài giảng cũng chuyển từ cách diễn đạt sang cách tương tác với học sinh.
Tần Hoài rất muốn nói với Trịnh Đạt rằng, Trịnh sư phụ à, bác đừng tự làm khó mình nữa, cái miệng vụng về này của bác khả năng cao là vô duyên với bục giảng rồi. Mỗi người đều có phương pháp truyền đạt riêng, có người dựa vào lời nói, có người lại lấy hành động làm mẫu.
Bao năm qua Trịnh Tư Nguyên cũng học theo kiểu đó mà thành tài đấy thôi, chứng tỏ phương pháp dạy của Trịnh Đạt không phải là vô dụng hoàn toàn, cốt lõi nằm ở khả năng lĩnh ngộ của người học.
Tần Hoài tự thấy khả năng lĩnh ngộ của hắn khá ổn, không cần giáo viên phải thao thao bất tuyệt.
Hơn nữa xét về khoản võ mồm, Trịnh Đạt có tu tám kiếp cũng chăng cãi lại được Hoàng Thắng Lợi.
Tần Hoài thực sự rất muốn khuyên can.
Nhưng thấy Trịnh Đạt đang cày video say sưa quá, Tần Hoài há miệng định nói rồi lại thôi.
Trịnh sư phụ vui là được, dẫu sao ông ấy cũng là thầy, thầy làm thế ắt hẳn có cái lý của thầy.
Chuỗi ngày cặm cụi luyện kỹ năng cơ bản cứ thế trôi qua thêm hai ba ngày. Đến ngày thứ 4, Hoàng Thắng Lợi cảm thấy đã đến lúc cho Trịnh Đạt tỏa sáng, nên lúc cãi lộn ông chỉ ậm ờ vài câu lấy lệ, cố tình thua Trịnh Đạt rồi rút lui về hậu trường.
Trong lúc Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi đang đấu võ mồm lấy lệ, Tần Hoài để ý thấy hôm nay Cung Lương không đến.
Sáng nay Cung Lương có tạt qua ăn sáng, nhưng đến bữa trưa lại lặn mất tăm, phòng bao 888 cũng chẳng lên bill. Giờ Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt sắp cãi xong đến nơi rồi mà vẫn chưa thấy ông ấy vác cái ghế công thái học ra chốt hạ trước cửa bếp, thật sự quá đỗi bất thường.
Chẳng nhẽ vị bá tổng này hôm nay lại bận trăm công nghìn việc rồi?
Cảm động rơi nước mắt, cuối cùng Cung Lương cũng chịu đi làm rồi!
Thấy Trịnh Đạt đang nhìn chằm chằm vào giáo án trong ghi chú điện thoại để tụng hai câu mở màn, Tần Hoài vội thu lại mớ suy nghĩ vẩn vơ, bắt đầu nghiêm túc vào học.
Dù sao thì thầy Trịnh cũng cất công soạn giáo án ròng rã 4 ngày trời, chăng biết có lọt tai hay không, cứ phải nghiêm túc nghe giảng trước đã.
"Tiểu Tần sư phụ, tiệm chúng tôi mới nhập thêm một mẻ quýt mật tươi lắm, tôi thấy cậu cực kỳ khoái món này, túi quýt mật này cậu cứ mang về nhà mà ăn."
Tần Hoài theo lệ cũ ăn xong đĩa hoa quả thập cẩm ở tiệm nắn xương, nhấp ngụm trà rồi đứng dậy chuẩn bị chuồn thì Phó Điếm Trưởng từ bên trong bước ra, trên tay xách theo một túi quýt mật.
Những quả quýt mật vàng ươm, lác đác vài đốm xanh, quả to quả nhỏ không đều nhau, hình dáng cũng chẳng tròn trịa cho cam, nhưng chính cái loại quýt mật có vẻ ngoài xâu xấu này ăn mới ngon ngọt.
Tần Hoài tự nhiên cầm lấy, tiện miệng hỏi: "Ông chủ của các anh... ý tôi là Cung tiên sinh ấy, hôm nay ông ấy có việc phải đi công tác nên không ở Cô Tô đúng không?"
Chiều nay Tần Hoài không chỉ chăng thấy bóng dáng Cung Lương chực ở cửa bếp, mà lúc tan ca hắn còn cố tình hỏi đò quản lý xem Cung Lương có đặt phòng bao buổi tối hay không, kết quả nhận được là không.
Chuyện này đúng là hiếm có khó tìm, Cung Lương trước giờ luôn coi Hoàng Kí như cái nhà ăn của mình, học sinh mà không lượn lờ ở nhà ăn, thì chắc kèo là nghỉ phép về quê rồi.
Phó Điếm Trưởng tỏ vẻ câu hỏi này thực sự hơi làm khó anh ta, đáp: "Chuyện này thì tôi không rõ lắm, quanh năm suốt tháng bọn tôi cũng hiếm khi được diện kiến Cung tiên sinh."
Tần Hoài chỉ thuận miệng hỏi một câu, cũng không trông cậy Phó Điếm Trưởng có thể cho hắn câu trả lời chắc chắn. Hắn định sau khi về nhà sẽ gửi WeChat hỏi thăm Cung Lương một chút.
Việc làm thử Giải Hoàng Thiêu Mạch hôm nay vẫn diễn ra rất thuận lợi, chất lượng không khác mấy so với mấy ngày trước. Tần Hoài biết rõ, việc học làm Giải Hoàng Thiêu Mạch của hắn đã đi vào quỹ đạo, bước sang giai đoạn thăng tiến vững chắc.
Lần này không khác lần trước là bao, nguyên nhân là vì mức độ thăng tiến vẫn chưa đủ nhiều.
Đợi Tần Hoài luyện xong toàn bộ kỹ năng cơ bản liên quan đến Giải Hoàng Thiêu Mạch, Hoàng Thắng Lợi có thể chuyển giao công tác giảng dạy, để Trịnh Đạt toàn quyền phụ trách việc dạy làm Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Khi bước vào giai đoạn này, việc Tần Hoài cần làm chính là luyện tập thật nhiều.
LVQ8371