Mặc dù Tần Hoài hơi nhìn không thấu, hắn chả hiểu tại sao Trịnh Đạt cứ nằng nặc đòi rút xương con bồ câu làm gì, bồ câu hầm thiên ma đâu có cần phải rút xương.
Cái trò rút xương gà hầm Đức Châu này chỉ xuất hiện trong mấy bộ tiểu thuyết ẩm thực của mấy tác giả tay ngang thôi. Đó là do tác giả chưa thèm tra cứu tài liệu đã cắm cúi viết xong chương truyện, đến lúc phát hiện ra gà Đức Châu không cần rút xương thì đành nhắm mắt nhắm mũi đăng bừa lên.
Dùng bồ câu đã rút xương để làm bồ câu hầm thiên ma, món này liệu có hơi cao cấp quá không?
Tần Hoài nhìn Trịnh Đạt, ngẫm nghĩ một lát rồi sắp xếp lại từ ngữ trong đầu.
"Trịnh... sư phụ, cháu có một vấn đề muốn thỉnh giáo bác."
"Bác có biết làm Xíu Mại Gạch Cua không? Gần đây cháu rất hứng thú với món này, muốn học thử."
Trịnh Đạt:!
Đồ đệ ngoan của ta, con muốn học cái gì sư phụ cũng sẽ dạy hết cho con!
Hốc mắt Trịnh Đạt rưng rưng, đồng thời cất giọng vô cùng kiên định: "Đương nhiên là biết!"
"Thú thật với con, món ta rành nhất chính là Xíu Mại Gạch Cua!"
Mặc dù Trịnh Đạt rất muốn lập tức dừng ngay việc mổ bồ câu, trổ tài làm luôn một phần Xíu Mại Gạch Cua cho Tần Hoài xem tận mắt, nhưng ông vẫn cố nhịn.
Công đoạn chuẩn bị làm Xíu Mại Gạch Cua cực kỳ phức tạp, nếu bây giờ Trịnh Đạt bắt tay vào làm thì không có gì bất ngờ, phải đợi đến tận tối Tần Hoài mới được chiêm ngưỡng thành phẩm của ông.
Tần Hoài đã đi đường xa mệt mỏi cả ngày trời, Trịnh Đạt đâu nỡ để đứa đệ tử ruột bảo bối tương lai của mình phải thức cùng ông đến tận tối mịt chứ.
Trịnh Đạt tiếp tục làm thịt bồ câu.
Có sao nói vậy, Trịnh Đạt dù sao cũng được coi là một thợ làm bánh hàng top, kỹ năng dùng dao của ông trong giới thợ làm bánh cũng thuộc hàng đỉnh của chóp. Ở một góc độ nào đó, ông thậm chí còn được coi là một chiến binh toàn năng, các kỹ năng cơ bản đều không hề tụt hậu, chỉ số lại còn cao chót vót.
Lại thêm việc số năm hành nghề đầu bếp thực sự của ông không nhiều, thậm chí có thể nói là đã dũng cảm rút lui khỏi giới ẩm thực vào đúng thời kỳ đỉnh cao để chuyển hướng sang kinh doanh, gọi Trịnh Đạt là thiên tài cũng chăng ngoa.
Mặc dù hiện tại thiên tài này trông hơi mất hình tượng, đang phải khổ sở vặt lông bồ câu vì một đứa đệ tử ruột còn chưa biết có lừa được vào tròng hay không.
Bồ câu quả thực phải sơ chế vô cùng tỉ mỉ, độ khó cao hơn làm gà làm vịt rất nhiều.
Đó là chưa kể Trịnh Đạt chả biết lên cơn dở hơi gì, cứ một mực đòi phô diễn kỹ năng dùng dao, nằng nặc đòi rút xương nguyên con. Lúc lóc xương con đầu tiên còn bị lật xe, lỡ tay rạch rách cả da bồ câu, thế là để gỡ gạc thể diện, ông lại tiếp tục đè con thứ hai ra lóc xương tiếp.
Tần Hoài không hiểu nổi, hắn chọn cách lẳng lặng đứng nấu canh.
Vì video hướng dẫn chắng có chút giá trị tham khảo học hỏi nào, nên Tần Hoài làm món bồ câu hầm thiên ma chủ yếu dựa vào khả năng tự biên tự diễn của bản thân.
Đương nhiên, bồ câu đã có người làm sạch sẽ rồi, món bồ câu hầm thiên ma cũng chẳng có nhiều đất để trổ tài, chỉ cần canh lửa cẩn thận, hầm bình thường đừng để lật xe là được.
Món bồ câu hầm thiên ma được bán theo từng suất, phải dùng thố nhỏ đặt làm riêng. Trong kho của Hoàng Kí tình cờ có sẵn một lô thố với kích cỡ cực kỳ vừa vặn, thế là tất cả đều được lôi ra cho Tần Hoài dùng làm thố hầm.
Chẳng mấy chốc, cả khu bếp đã ngập tràn mùi thơm nức mũi của canh bồ câu.
Cung Lương ngồi ngoài sảnh chính đã giành được suất nếm thử, ông ta chuyển hẳn từ sảnh ra chầu chực trước cửa bếp, ló đầu vào trong hóng hớt.
Dù cho rất nhiều người trong khu bếp Hoàng Kí đều mang một lớp fÑilter thần tượng mù quáng với Tần Hoài ở mảng làm bánh, nhưng mọi người cũng đành phải thừa nhận, nồi bồ câu hầm thiên ma chiều nay ngửi mùi thực sự rất bình thường.
Cảm giác chẳng khác gì bát canh bồ câu thiên ma giá 28 tệ bán ngoài mấy quán ăn nhỏ.
Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là Tần Hoài nêm nếm nguyên liệu khá hào phóng. Một phần bồ câu hầm thiên ma có hẳn nguyên một con bồ câu, thiên ma cũng cho rất nhiều, ngay cả kỷ tử các loại cũng không phải kiểu rắc vài hạt cho có lệ.
Đồ bỏ vào nhiều đến mức khiến không ít đầu bếp có chút hiểu biết về thực dưỡng phải thầm lầm bầm trong bụng, liệu có phải món bồ câu hầm thiên ma này cho hơi quá tay rồi không. Dù là thiên ma, kỷ tử, táo đỏ hay vài lát gừng thì đều chẳng phải là nguyên liệu giúp tăng độ ngọt thanh, cho nhiều quá khéo mùi vị lại chả ra sao.
Nếu Tần Hoài nghe được tiếng lòng của đám đầu bếp này, chắc chắn hắn sẽ bảo: Đây đâu phải chuyện tôi có quyền quyết định, Liễu Đào vốn cho chừng ấy nguyên liệu cơ mà.
Món bồ câu hầm thiên ma cấp E nó ngang ngược thế đấy.
Hai tiếng sau, bồ câu hầm thiên ma ra lò.
Đồng loạt đều là cấp D+, không có phần nào lết lên nổi cấp C, có thể thấy kỹ năng canh lửa của Tần Hoài hiện tại vẫn còn cách cấp C một đoạn khá xa.
Tần Hoài hầm theo số lượng người, nhân viên bếp sau cộng thêm Cung Lương và quản lý sảnh mỗi người một phần. Buổi chiều Hoàng Thắng Lợi đến bệnh viện tái khám, Hoàng An Nghiêu đi cùng, hai người họ đều không có mặt nên không có phần.
Cung Lương được chia cho một phần trông rất bắt mắt, ông ta kích động cầm thìa lên, múc một muỗng canh thổi phù phù rồi trở thành người nếm thử đầu tiên.
Rất đối bình thường.
Đó là phản ứng đầu tiên của Cung Lương khi húp ngụm canh bồ câu.
LVQ8371