Thế nên trong tiềm thức của Cung Lương, tay nghề của Tần Hoài và Trịnh Đạt vốn dĩ là kẻ tám lạng người nửa cân.
Cùng lắm thì kém hơn một tẹo tèo teo, dù sao thì ngày nào Trịnh Đạt chẳng gào thét đòi nhận Tần Hoài làm đệ tử chân truyền.
Trịnh Đạt tuy hơi lười, không mặn mà lắm với chuyện vào bếp làm Điểm Tâm, nhưng tính tình cũng khá đáng tin, không đến mức ép uổng một người thợ làm bánh trẻ tuổi có trình độ ngang ngửa mình làm đồ đệ.
Kết quả là, đĩa Giải Hoàng Thiêu Mạch trước mặt đã đập nát lớp filter 18 tầng mà Cung Lương tự đắp lên cho Tần Hoài.
Tiểu Tần sư phụ với đôi bàn tay ma thuật làm Điểm Tâm hóa ra cũng có lúc phải nếm mùi thất bại thảm hại.
Cung Lương sụt sịt mũi, nước mắt chực trào ra.
Cảm giác hình tượng thần tượng sụp đổ là đây sao.
Cung Lương nhìn đám người bếp sau Hoàng Kí đang nếm thử món ăn, thấy ai nấy đều tỏ ra cực kỳ bình thản.
Bọn họ cứ thế bình thản nhai nuốt hết chỗ Giải Hoàng Thiêu Mạch, rồi lại túm năm tụm ba thảo luận xem mẻ hôm nay của Tần Hoài khác hôm qua ở điểm nào, rốt cuộc là sai ở tỷ lệ nêm nếm hay là do sự kết hợp giữa thịt tôm và thịt cua có vấn đề.
Thậm chí có người còn lạc quan nhận xét là tiến bộ rõ rệt, cái lỗi rành rành của hôm qua nay đã bay biến mất tăm.
Cung Lương ngơ ngác luôn.
Cung Lương nghĩ ngợi một hồi, đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu, tóm lấy Đổng Sĩ - người đang chém gió hăng say nhất, lôi tuột cậu ta ra góc khuất bên ngoài rồi hỏi:
"Tiểu Tần sư phụ làm Giải Hoàng Thiêu Mạch ra cái thể thống này là chuyện bình thường hả?"
"Bình thường mà." Đổng Sĩ đáp, thấy vẻ mặt Cung Lương càng thêm ngơ ngác liền giải thích: "Hôm qua hắn làm còn khó nuốt hơn cơ."
Cung Lương: ?
"Cung tiên sinh, ông cũng đừng sốt ruột, bọn cháu đều biết là do ông muốn ăn nên Tần Hoài mới cất công học làm Giải Hoàng Thiêu Mạch. Nhưng trước đây hắn chưa từng động tay vào thịt cua hay các loại Điểm Tâm liên quan đến gạch cua bao giờ, đến cả Điểm Tâm nhân tôm tươi hắn cũng ít khi làm.”
"Nói thế này cho dễ hiểu nhé, Tần Hoài là người Việt Tỉnh, ông biết đúng không? Bây giờ hắn chẳng khác nào một đầu bếp xuất thân từ hệ ẩm thực Quảng Đông nhưng lại làm món Lỗ cực kỳ xuất sắc, để cháu nghĩ xem ví von thế này có chuẩn không... Đúng rồi, Điểm Tâm Cung Đình của hắn làm rất đỉnh."
"Hiện tại hắn đang am hiểu hai hệ ẩm thực Nam - Bắc, nhưng khi đến chỗ chúng ta, món chủ đạo lại là ẩm thực Hoài Dương. Ông bắt một đầu bếp chuyên làm món Bắc bao năm nay, đùng một cái rẽ ngang sang làm món Hoài Dương mà chẳng có tí kinh nghiệm giắt lưng nào, thì chắc chắn sẽ bị dội nước lạnh thôi, lúc mới học kiểu gì chẳng toang."
"Đây mới là lần thứ hai hắn làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, dở tệ là chuyện đương nhiên. Cho nên Cung tiên sinh đừng có vội, ông cứ cho Tần Hoài thời gian tầm một hai tháng, cháu tin với trình độ của hắn thì chắc chắn sẽ thành công."
"Ông đừng nghĩ hai tháng là dài, đầu bếp bình thường, nhất là thợ làm bánh, đổi trường phái mà học được món có độ khó ngang ngửa Giải Hoàng Thiêu Mạch trong vòng hai tháng đã là khủng khiếp lắm rồi. Kể cả Tần Hoài có mất hai tháng mà vẫn chưa thạo thì cũng là chuyện thường tình. Ông phải tin tưởng hắn, chỉ cần hắn đã hứa với ông, thì kiểu gì hắn cũng sẽ làm ra được món Giải Hoàng Thiêu Mạch cho ông nếm thử."
Cung Lương lại càng thêm ngơ ngác.
Đổng Sĩ thấy Cung Lương vẫn mang vẻ mặt đó, tưởng ông chưa hiểu, đang vắt óc nghĩ xem nên lấy ví dụ gì để ông hình dung được độ khó của việc chuyển hướng sang làm Giải Hoàng Thiêu Mạch khủng khiếp đến nhường nào.
Ngay lúc Đổng Sĩ đang não nhảy số liên tục, hé miệng định tuôn vài câu bông đùa để xoa dịu bầu không khí, thì Cung Lương lên tiếng.
"Tôi nhờ Tần Hoài làm Giải Hoàng Thiêu Mạch hồi nào thế?" Cung Lương hỏi.
Hiện giờ ông đã chẳng còn bận tâm đến chuyện thần tượng Tần sư phụ của mình lật xe nữa rồi.
Cưng Lương cảm thấy nhất định là có kẻ đang muốn chơi xỏ mình.
Trời đất chứng giám, Cung Lương ông từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ có bao giờ là kẻ không biết tự lượng sức mình đâu.
Tuy ông thích được nước lấn tới, mặt dày bám đuôi, nhưng cũng phải tùy người tùy thời điểm chứ. Hiện tại quan hệ giữa ông và Tần Hoài vẫn đang trong giai đoạn công lược, là ông đang đi công lược hắn, dùng sức mạnh vật chất để kéo gần khoảng cách với cậu thanh niên đầy tiềm năng này cơ mà.
Bây giờ ông đóng vai trò là nhà đầu tư thiên thần, vốn liếng vòng đầu tiên còn chưa kịp rót xuống nữa là.
Kẻ nào ở ngoài tung tin đồn ông muốn mổ gà lấy trứng thế.
Nếu những lời này lọt vào tai Tiểu Tần sư phụ, sau này ông còn mặt mũi nào đi ăn chực Diện Quả Nhi nữal
Cung Lương chỉ hận không thể lao ngay ra cửa bếp nhét vội một cái Giải Hoàng Thiêu Mạch vào mồm để chứng minh sự trong sạch của mình.
Tuy món bồ câu hầm thiên ma và Giải Hoàng Thiêu Mạch của Tiểu Tần sư phụ đều lật xe, nhưng độ ngon của Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Viên Mộng Thiêu Bính, Diện Quả Nhi, Quả Nhi, Bánh Cua Vàng, Kê Thang Diện và cả Bánh Bao Hòe Hoa thì ai nấy đều phải công nhận đấy nhé!
Lật xe một hai món thì lật, cùng lắm thì Cung Lương ông không ăn mấy món đấy, nhưng những món khác thì vẫn phải đớp chứ.
"Không phải do ông nhờ hắn sao?" Đổng Sĩ cũng sốc ngang.
"Ai nói là tôi nhờ? Hà, ai nói?" Cung Lương nghiến răng nghiến lợi gần từng chữ.
LVQ8371