Đổng Sĩ biết nghĩ như vậy sẽ có vẻ hơi không biết tốt xấu, dù sao tay nghề của Tần Hoài cũng không hề tệ, Giải Hoàng Thiêu Mạch lại còn miễn phí coi như phúc lợi nhân viên. Phúc lợi xịn sò cỡ này mà đặt ở bất kỳ công ty nào, nhân viên có nằm mơ cũng phải cười tỉnh giấc.
Nhưng ngày nào cũng ăn, sáng một bữa chiều một bữa, ngày nào cũng đều đặn không sót bữa nào, chỉ có lúc nghỉ phép mới thoát được một ngày, thì quả thực là có hơi ngán.
Đổng Sĩ không biết những đầu bếp khác trong bếp sau Hoàng Kí có chung suy nghĩ với mình hay không, nhưng hắn biết chắc chắn có một người ăn mãi cũng không thấy ngán.
Cung Lương.
Cung Lương là người thực sự đam mê Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Ngày nào ông cũng ăn, mặc kệ mưa sa bão táp, sáng chực ở cửa bếp ăn, chiều lại chực ở cửa bếp ăn.
Cung Lương thậm chí ăn Trứu Sa Hoành Thánh đến phát ngán rồi, mà Giải Hoàng Thiêu Mạch thì vẫn chưa thấy ngán.
Có những lúc buổi sáng Cung Lương mò đến cửa bếp Hoàng Kí, ông còn tự mang theo đồ ăn sáng để ăn kèm.
Cháo trắng, cháo thịt nạc trứng bách thảo, mì Dương Xuân, bánh kẹp trứng nướng, bánh xèo chiên giòn, bánh bao chiên, há cảo hấp Sa Huyện, ngô luộc vợ ông nấu, bún trộn, canh thịt cừu...
Chỉ thiếu nước dắt thêm cả đầu bếp theo nữa thôi.
Nhưng bất kể Cung Lương tự mang theo đồ ăn sáng gì, thì Giải Hoàng Thiêu Mạch vẫn là món bắt buộc phải xơi.
Ăn kèm với nhau.
Buổi chiều, thi thoảng Cung Lương cũng bày vẽ ăn kèm như thế.
Kèm thêm chút hoa quả, vài món nhắm nhỏ, có lúc lại nhâm nhi thêm ngụm trà. Ông đổi cái ghế tựa to oạch thành cái ghế đẩu nhỏ rồi nhích dần vào trong bếp, ăn ké cái bàn uống trà của Hoàng Thắng Lợi. Lúc ăn còn phải buôn dưa lê bán táo với Hoàng Thắng Lợi, hóng hớt mấy chuyện hóng hớt của hàng xóm láng giềng năm xưa.
Trực tiếp biến bếp sau Hoàng Kí thành tiệc trà chiều luôn.
Hoàng Thắng Lợi cũng rất tận hưởng chuyện này, hiện tại nhiệm vụ giảng dạy Giải Hoàng Thiêu Mạch về cơ bản đã chẳng còn liên quan gì đến ông nữa. Đương nhiên, Hoàng Thắng Lợi cũng cảm thấy nó chắng còn liên quan gì đến Trịnh Đạt nốt.
Bây giờ Tần Hoài làm Giải Hoàng Thiêu Mạch gần như không cần phải học nữa, chủ yếu là dựa vào luyện tập. Luyện đi luyện lại, luyện hết lần này đến lần khác, tích tiểu thành đại, nâng cao số lượng, tốt nhất là rèn ra được ký ức cơ bắp luôn.
Nếu Trịnh Đạt mà biết ăn nói một chút, lúc đứng xem bên cạnh còn có thể chỉ đạo thêm vài câu, ngặt nỗi miệng mồm ông ấy lại vụng về vô cùng. Nhìn ra vấn đề thì cực chuẩn, nhưng lúc diễn đạt lại trừu tượng thôi rồi. Nếu không phải Tần Hoài có khả năng bắt sóng được cái tần số não trừu tượng của ông ấy để thấu hiểu, thì người ngoài nghe hai người đối thoại đảm bảo sẽ tưởng là ông nói gà bà nói vịt.
Nói tóm lại là, học sinh bây giờ đã không còn cần thầy giáo chỉ điểm nữa rồi.
Trong tình huống này, cái bệnh cũ không thích vào bếp của Trịnh Đạt lại tái phát.
Lúc đầu thì ba ngày cúp cua một lần, sau đó là hai ngày cúp cua một lần, bây giờ thì đổi hắn sang chế độ làm một ngày nghỉ một ngày, khiến Hoàng Thắng Lợi nhìn mà cạn lời chẳng biết nói gì cho cam.
Nếu bảo Trịnh Đạt không muốn nhận Tần Hoài làm đệ tử chân truyền thì hoàn toàn không thể nào. Chỉ cần là người có mắt đều nhìn ra Trịnh Đạt thèm muốn đến mức nào, thèm đến độ hận không thể dốc hết ruột gan ra truyền thụ cho hắn.
Nhưng nếu bảo ông ấy muốn nhận, thì bây giờ ông ấy lại đang làm một ngày nghỉ một ngày.
Chưa nhận được đệ tử mà đã làm một ngày nghỉ một ngày rồi, lỡ mà nhận được thật, đến lúc đó làm một ngày nghỉ mấy ngày thì Hoàng Thắng Lợi cũng chẳng dám tưởng tượng nữa.
Tuy nhiên Hoàng Thắng Lợi cũng biết, đã nhiều năm nay Trịnh Đạt không còn làm một đầu bếp đúng nghĩa nữa. Công việc chính của ông ấy vốn dĩ không phải là cái này, có nhốt ông ấy trong bếp cũng vô ích. Hơn nữa hiện tại Tần Hoài luyện làm Giải Hoàng Thiêu Mạch cũng không nhất thiết phải có Trịnh Đạt đứng kè kè giám sát, chỉ cần ông ấy thi thoảng ngó qua xem giúp là đủ rồi.
Thêm vào đó, Hoàng Thắng Lợi cũng có hơi ngắn món này rồi.
Chỉ là Trịnh Đạt không có ở đây, chẳng có ai để đấu võ mồm buôn dưa lê, một mình ngồi lủi thủi trong bếp cũng hơi buồn chán. Hiện tại eo của Hoàng Thắng Lợi đã hồi phục rất tốt, vật lý trị liệu cũng không cần phải làm mỗi ngày nữa, bước vào giai đoạn phục hồi cuối cùng rồi.
Nếu không có gì bất trắc, cứ tĩnh dưỡng bình thường đến ra Giêng là ông có thể quay lại Hoàng Kí, tiếp tục đảm nhiệm vị trí Bếp Trưởng.
Hiện tại việc kinh doanh của Hoàng Kí cũng không cần Hoàng Thắng Lợi phải bận tâm, biển vàng của bếp món mặn tạm vắng bóng, nhưng biển vàng của bếp bánh (Bạch Án) thì vẫn sờ sờ ra đó. Về mặt doanh thu hoàn toàn không có gì đáng ngại, danh tiếng cũng đang dần hồi phục.
Hoàng Thắng Lợi chỉ đang tạm thời tĩnh dưỡng chứ chưa phải nghỉ hưu vĩnh viễn. Trong việc chờ đợi Bếp Trưởng tái xuất, các thực khách quen đều tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn, trong thời gian chờ đợi đổi khẩu vị sang ăn nhiều Điểm Tâm hơn một chút cũng là chuyện hoàn toàn chấp nhận được.
Có thể nói, lúc này ngoại trừ việc ngồi bồi tiếp Tần Hoài làm Giải Hoàng Thiêu Mạch vào buổi chiều có hơi tẻ nhạt ra, Hoàng Thắng Lợi gần như chăng vướng bận bất kỳ phiền não nào.
Cho nên Hoàng Thắng Lợi cũng nhắm mắt làm ngơ trước hành vi vượt rào nghiêm trọng của Cung Lương khi ông ấy ngang nhiên bê ghế đẩu vào tận bếp sau, ngầm đồng tình với tất cả, để Cung Lương trở thành cạ cứng buôn chuyện của mình, vừa thưởng thức trà chiều và Giải Hoàng Thiêu Mạch vừa chém gió rôm rả.
Ai bảo Cung Lương quá dẻo miệng cơ chứ.
LVQ8371