Lúc La Quân mò về đến nhà thì trời đã sập tối đen như mực, Liễu Đào đứng chực sẵn ngay ngoài cửa đợi hắn.
Thấy Liễu Đào đứng chôn chân ngoài cửa, La Quân cất giọng hỏi: "Sao em không ngồi trong nhà mà đợi."
"Trời tối thui rồi mà anh vẫn chưa về, lòng em cứ như lửa đốt ở nhà không yên tâm nổi." Liễu Đào tủm tỉm cười gượng: "Chiều nay bà Tào có giải thích cho em rồi, thì ra tối qua do em hiểu sai ý bà ấy."
"Anh nói chí phải, thời buổi này ở đâu cũng nguy hiểm, dưới quê cũng chẳng khá khẩm hơn."
"Nãy bà Tào sai con hầu bưng sang một thố bồ câu hầm thiên ma, nghe bảo thiên ma bổ mắt lắm. Anh không khoái ăn bồ câu, nhưng cái nước dùng em nếm thử rồi vị ngọt lắm, lát nữa anh ráng húp nhiều nhiều một tí nhé."
La Quân gật gù: 'Lần sau em đừng chực sẵn ngoài cửa thế này nữa, anh sẽ cố gắng thu xếp công việc để lượn về trước khi trời tối. Gió đêm buốt lắm, hóng gió nhiều khéo lại lăn ra ốm."
Hai người cùng nhau rảo bước vào nhà, mâm cơm đã được ủ ấm sẵn trong bếp. Liễu Đào lật đật bưng đồ ăn ra, múc cho La Quân một bát canh bồ câu đầy ắp. Tần Hoài liếc mắt dòm đồ ăn thừa trong bếp, đâu chỉ là ráng húp nhiều nhiều một tí, cơ bản là toàn bộ nước dùng đã nằm gọn lỏn trong cái bát kia rồi.
Mâm cơm toàn mấy món đạm bạc, nhưng soi vào cái thời buổi loạn lạc này thì cũng được coi là một bữa tiệc thịnh soạn rồi.
Đậu phụ chiên giòn, rau xanh xào tỏi, cá sốt chua ngọt và sườn xào chua ngọt, combo thêm một bát canh bồ câu bốc khói nghi ngút và cơm trắng, chuẩn bài đại tiệc.
Cơm nước êm xuôi, La Quân và Liễu Đào kéo nhau lên lầu, hắn lôi tiểu thuyết ra đọc cho cô ấy nghe ròng rã hơn một tiếng đồng hồ rồi hai người mới chịu đi ngủ.
Rõ ràng là thời cuộc đang loạn cào cào, đến mức La Quân có vưng tiền cũng chả mướn nổi em nữ sinh nào để đọc tiểu thuyết cho Liễu Đào nghe, đành phải tự thân vận động.
Sáng bảnh mắt ngày hôm sau, La Quân đã hì hục gấp một lèo hơn 30 tờ báo cộng thêm một cuốn tiểu thuyết nhét túi. Tu xong bát Trần Bì Trà, hắn tót ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ, lượn lờ tìm được một cái bãi đáp view xịn hơn hôm qua đôi chút, rồi cứ thế chôn chân đứng cày tiểu thuyết nguyên một ngày trời.
Ngay cả cơm trưa cũng chả thèm đớp.
Đúng là cái thể loại cày truyện phế tẩm vong thực hàng real.
Hai ngày tiếp theo cũng y xì đúc như thế.
Giả sử cái thời đó mà có smartphone, thì chắc kèo cái app đếm bước chân của La Quân kiểu gì cũng nổ rank ầm âm, bởi vì ngày nào hắn cũng lượn lờ city walk rã cả giò rồi lại đứng chôn chân đọc sách. Tần Hoài thậm chí còn nghỉ ngờ mấy cái chân già khú đế của hắn đạo này hay đở chứng đau nhức, không phải vì bản thể Tất Phương của hắn chỉ có một chân, mà do hồi trẻ rửng mỡ đi bộ lắm quá.
Tần Hoài lẽo đẽo bám gót La Quân ròng rã mấy ngày trời, vẫn đéo sao ngộ ra nổi cái lý do vì sao La Quân không chịu nằm ườn ở nhà cày truyện cho sướng thây, cứ phải tự hành xác mỗi ngày lội bộ cả vạn bước đi săn view để đọc. Cơ mà bù lại thì Tần Hoài cũng được hưởng sái cày ké được kha khá tiểu thuyết, khéo còn nhiều hơn cả tổng số chữ trong hai đoạn ký ức trước cộng lại.
Theo dõi đến ngày thứ ba, Tần Hoài bỗng cảm thấy cái nết cày tiểu thuyết này của La Quân xem ra cũng lành mạnh phết.
Vừa được vận động vừa được đọc sách, giờ giấc sinh hoạt lại còn điều độ, ngoại trừ việc mỗi ngày bỏ bữa trưa ra thì đúng là chẳng tìm được khuyết điểm nào.
Thậm chí Tần Hoài còn cảm thấy La Quân hoàn toàn có thể nói toẹt sự thật cho Liễu Đào biết. Với mức độ tin tưởng và bao dung của Liễu Đào dành cho hắn, thì dù hắn chẳng buồn bịa lý do, chỉ bảo là muốn ra ngoài lượn lờ tiện thể đọc tiểu thuyết, khả năng cao là cô ấy cũng sẽ chấp nhận.
À mà khoan, Liễu Đào luôn nơm nớp lo bên ngoài quá nguy hiểm, chắc kèo là cô ấy sẽ không đồng ý đâu.
Khoan đã, khéo đây chính là lý do khiến La Quân phải xạo sự với Liễu Đào đấy chứ.
Nhưng cớ gì hắn cứ nằng nặc đòi ra ngoài đọc cơ chứ?
Tối ngày thứ ba, mọi thắc mắc dường như đã có lời giải đáp.
La Quân vẫn như thường lệ đọc tiểu thuyết cho Liễu Đào nghe, Liễu Đào đang say sưa thưởng thức thì đột nhiên, còi báo động phòng không rú lên ầm ĩ.
Liễu Đào vẫn đang mặc đồ ngủ, vừa nghe thấy tiếng còi hú vội vã bật dậy khoác thêm chiếc áo khoác kín mít, lôi từ trong tủ ra một ấm nước và mớ bánh quy được bọc giấy dầu cẩn thận, rồi kéo tuột La Quân - người vừa mới chọn xong cuốn tiểu thuyết - chạy rầm rập xuống lầu.
Dưới nhà, chú Trương và Trần Bình ở tầng một cũng đã tay xách nách mang mấy cái túi nhỏ, chỉ chực chờ Liễu Đào và La Quân chạy xuống là kẻ trước người sau hộ tống hai người chuồn thẳng ra hầm trú ẩn.
Cái hầm trú ẩn ở khu này chắc chắn là được đào riêng cho đám nhà giàu, tuy không rộng rãi lắm nhưng cơ sở vật chất thì đủ cả.
Tần Hoài để ý thấy trong hầm trú ẩn có cả đài phát thanh, máy đánh chữ, đèn dầu, bàn ghế, lại còn chất mấy cái thùng gỗ, chắc mẩm bên trong toàn là lương thực với nước uống các kiểu.
Liễu Đào và La Quân không xách theo nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh là vì đã có người vác hộ rồi. Người làm nhà bà Tào không những xách theo nước nóng, bộ ấm chén, trà ngon, mà còn khuân luôn cả ghế tựa với đệm lót.
Mấy nhà khác xách đồ theo còn ảo ma hơn, người thì vác mạt chược, kẻ thì bê bàn cờ tướng, người cầm tẩu hút thuốc phiện, kẻ xách lồng chim, người lại ôm theo cả chó mèo.
LVQ8371