Bây giờ mới học làm Giải Hoàng Thiêu Mạch thì có vẻ hơi vội vàng, chưa kể Tần Hoài quả thực đã một thời gian đài không làm xíu mại, lóng ngóng tay chân rồi.
Lấy Dương Nhục Thiêu Mạch ra luyện tay nghề một ngày trước đã, ngày mai làm Giải Hoàng Thiêu Mạch sau.
Đối với cái kiểu hứng lên là làm, mỗi sáng làm một món điểm tâm khác nhau của Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên đã sớm quen rồi, anh căn bản không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đặt bát xuống, giúp Tần Hoài nấu một bát nhỏ Trứu Sa Hoành Thánh.
So với khối bột làm bánh bao và Bánh Bao, thì thời gian ủ bột làm vỏ xíu mại rất ngắn. Nếu có người phụ giúp thì việc làm xíu mại sẽ tương đối tiết kiệm thời gian.
Nhưng hiện tại Tần Hoài không có ai phụ giúp cả.
Trịnh Tư Nguyên đứng bên cạnh, vừa ăn Hoành Thánh vừa nhìn Tần Hoài trộn nhân.
Công thức làm xíu mại thịt cừu của Tần Hoài là học trên mạng, cơ bản không hề chỉnh sửa gì.
Thịt cừu băm nhuyễn trộn với hành gừng, cho nước ngâm hạt tiêu vào khuấy đến khi khô lại, thêm xì dầu, tiêu đen nêm nếm, sau đó liên tục châm thêm nước hầm xương vào khuấy đều, cho đến khi nhân thịt cừu đạt trạng thái gần giống nhân nước, như vậy mới là nhân thành phẩm chuẩn chỉnh.
Bản thân Tần Hoài không thích ăn xíu mại thịt cừu do chính tay mình làm, bởi vì hắn luôn cảm thấy cái xíu mại này lúc ăn vẫn có chút mùi gây của thịt cừu, mà Tần Hoài thì không thích mùi gây đó.
Nhưng Tần Lạc lại rất thích, theo như lời Tần Lạc nói, nếu thịt cừu bị khử sạch sành sanh mùi gây thì chẳng còn là thịt cừu nữa, thịt cừu phải có chút mùi gây mới ngon.
Về điểm này Tần Hoài miễn bình luận, hắn biết Tần Lạc nói có lý, nhưng hắn đơn giản là không thích ăn.
Có lẽ Tần Hoài chỉ đơn thuần là không thích ăn thịt cừu.
Đây cũng là lý do tại sao Tần Hoài không thay đổi công thức Dương Nhục Thiêu Mạch. Hắn vốn không thích ăn thịt cừu, nên cảm thấy mình chẳng có tư cách gì để đi sửa lại công thức bài bản trên mạng mà Tần Lạc đã tấm tắc khen ngon.
"Xíu mại của cậu làm rất bình thường." Trịnh Tư Nguyên đánh giá một cách khách quan, "Thảo nào chưa từng thấy cậu làm xíu mại."
"Xíu mại tôi làm quả thực rất bình thường." Tần Hoài gật gù đồng tình, "Anh từng ăn Dương Nhục Thiêu Mạch rồi à?"
"Ăn rồi." Trịnh Tư Nguyên gật đầu, "Ở Trường An có một vị sư phụ bạch án họ Lưu, chuyên làm Dương Nhục Thiêu Mạch, tay nghề gia truyền, phải gọi là tuyệt đỉnh."
"Bảy tám năm trước tôi từng mộ danh đến ăn thử một lần, quả thực danh bất hư truyền. Nhân thịt mỡ nạc vừa vặn, mọng nước, vỏ xíu mại mỏng như tờ giấy, hơi trong suốt. Nghề gia truyền của người ta dùng gia vị gì tôi ăn không nhận ra được, nhưng chắc chắn là không dùng tiêu đen."
Ẩn ý của Trịnh Tư Nguyên chính là, nhân Dương Nhục Thiêu Mạch của vị Lưu sư phụ kia không dùng hạt tiêu đen để lấp liếm mùi vị.
Tần Hoài ghi nhớ trong lòng, quyết định có cơ hội cũng sẽ đến ăn thử.
Người trong nghề đúng là sướng thật, chỗ nào, sư phụ nào, rành món nào đều nắm rõ như lòng bàn tay. Chẳng bù cho hắn, đi du lịch xa cũng mù tịt không biết nên ăn gì. Bấm vào mấy bài review ẩm thực thì sợ dính quảng cáo trá hình, mở app đánh giá xem bảng xếp hạng thì lo bị seeding buff bẩn. Nghiên cứu chán chê mê mỏi, cuối cùng khả năng cao là lại chui vào một cái quán hot rần rần trên mạng nhưng ăn dở tệ.
^* ^ 4 ~ F4 c. ` Z é Thôi không nhắc nữa, nhắc tới toàn là nước mắt.
"Bên các anh có phải món Giải Hoàng Thiêu Mạch cực kỳ nổi tiếng đúng không?" Tần Hoài biết rõ còn cố hỏi.
"Nổi tiếng, nhưng ít người làm." Trịnh Tư Nguyên đáp, "Bây giờ người ta chuộng bán Giải Hoàng Bao hơn, Giải Hoàng Bao dễ kiếm tiền."
Trịnh Tư Nguyên đúng là chỉ toàn nói thật.
"Hôm qua trên đường về tôi có tra thử công thức Giải Hoàng Thiêu Mạch, phát hiện công thức trên mạng vừa hiếm vừa tạp nham. Có công thức dùng lòng đỏ trứng, có công thức lại dùng gạch cua (Giải Hoàng), rốt cuộc loại nào mới là chuẩn vị?" Tần Hoài hỏi.
"Đầu tính là chuẩn cả." Trịnh Tư Nguyên nói, "Dùng gạch cua hay không còn phải xem mùa vụ, và cũng phải xem tay nghề của sư phụ làm Giải Hoàng Thiêu Mạch nữa."
"Vào mùa cua béo ngậy, ví dụ như bây giờ, dùng gạch cua thật đương nhiên là tuyệt nhất. Nhưng nếu dùng gạch cua thật, xíu mại sẽ rất khó khử mùi tanh."
"Bất kể là dùng gạch cua hay lòng đỏ trứng, nhân xíu mại đều là nhân tôm tươi. Cậu biết làm Giải Xác Hoàng nhân tôm tươi chắc hẳn rất rõ, Điểm Tâm nhân tôm vốn đã khó làm, nêm gia vị đậm quá sẽ át mất mùi tôm, ăn không ra vị ngọt tươi của tôm. Nhưng nếu chẳng cho gia vị gì thì lại quá nhạt nhẽo, ăn vào vô vị."
"Điểm Tâm nhân tôm tươi bình thường đã khó nhằn lắm rồi, huống hồ còn trộn thêm gạch cua tươi. Thêm gạch cua vào mà không dùng dầu vừng, rượu Thiệu Hưng, hành gừng tỏi để dung hòa thì cực kỳ khó khử mùi tanh. Tay nghề mà kém một chút, khéo còn phải tống thêm hạt tiêu vào để át mùi. Thế nhưng một khi Điểm Tâm nhân tôm mà bị bỏ hạt tiêu vào, thì tổng thể hương vị coi như đi tong."
"Ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch cốt là thưởng thức cái vị tươi ngon của tôm cua. Hồi xưa tôm cua rẻ bèo, tiệm chịu bán Giải Hoàng Thiêu Mạch cũng không ít. Giờ tôm tươi thì đắt, cua béo ngậy lại càng chát, bản thân công đoạn chế biến lại siêu khó. Làm ngon thì khách cho là lẽ đương nhiên. Làm dở, với cái giá cắt cổ lù lù ra đấy, 10 khách thì 8 người lật mặt chửi cho. Trừ phi sư phụ Điểm Tâm cực kỳ tự tin vào tay nghề của mình, bằng không ai dở hơi rước vào người cái món Điểm Tâm ăn hại đái nát, rước bực vào mình, khéo còn tự đập nát bát cơm của chính mình chứ?"
LVQ8371