Dọc đường đi cảnh tượng có phần hơi lộn xộn, La Quân vốn ghét đám đông ồn ào, cũng chả tra cảnh chen chúc nhốn nháo, nên lúc cuốc bộ toàn cố tình né người, lại còn tiện tay tấn cho ba thằng ranh con định đực nước béo cò trấn lột mình một trận nhừ tử, thành ra mới bị trễ nải chút đỉnh.
Nếu là ngày thường, tầm giờ này Liễu Đào kiểu gì cũng đang chực sẵn ở cửa nhà rồi.
Cơ mà hôm nay, trước cửa nhà La Quân lại đông vui nhộn nhịp lạ thường.
Tụ tập đông nghẹt người.
Nào là Bộ trưởng Tào mặt mày căng thẳng, con hầu nhà bà Tào thì luống ca luống cuống, cô vợ bé của lão Tào thì lấy khăn tay bụm mũi lầm bầm cái quái gì không rõ, cô vợ bé thứ ba của lão Cát mặt cắt không còn giọt máu, lại thêm lão Cát đang gào khóc thảm thiết như thể đang diễn tuồng...
Đám người này Tần Hoài đều nhẫn mặt, ngoài ra còn có mớ ông bà lớn với đám người làm nhà gần đó mà hắn từng chạm trán dưới hầm trú ẩn, cũng đang bu lại đây hóng hớt, kẻ thì nháo nhác tò mò, kẻ thì mang vẻ mặt hả hê như bắt được vàng.
Điều khiến Tần Hoài thấy lạnh gáy là, hình như hắn còn thấy lấp ló bóng dáng bác sĩ mặc áo blouse trắng.
Có người phát hiện ra La Quân.
"La tiên sinh về rồi!"
"La tiên sinh tới rồi!"
“La tiên sinh..."
Đám đông nhao nhao lên, như thể vừa ấn trúng cái công tắc nào đó. Lão Cát vốn đang lấp lửng diễn tuồng bỗng òa khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem, hoảng loạn tột độ, lộn nhào lết bò, vừa tự vả sấp mặt vừa lao đến trước mặt La Quân, chỉ thiếu điều quỳ rạp xuống đất lạy sống hắn.
"La tiên sinh, tôi có tội với ông! Tất cả là tại tôi, là tôi đã hại La phu nhân!" Lão Cát nước mắt nước mũi giàn giụa, tự vả đôm đốp vào mặt mình, vả mạnh đến mức cái mặt sưng vù đỏ ửng lên trong tíc tắc.
"Ông nói cái quái gì cơ?" La Quân mặt lạnh tanh vặn lại.
Lão Cát không đáp, chỉ cắm đầu cắm cổ tự vả mồm mình chan chát, như thể hận không thể tự vả cho ngất xỉu luôn tại trận, miệng cứ lải nhải gào khóc nhận lỗi về mình.
Tần Hoài chẳng chút chần chừ, ba chân bốn căng lao tọt vào trong nhà.
Bên ngoài đông nghẹt người, nhưng trong nhà thì vắng hoe.
Bà Tào khóc đến mức trôi cả lớp makeup, túm chặt lấy ống tay áo bác sĩ gào thét không ngừng: "Vừa nãy cô ấy vẫn còn thở mà, vừa nãy cô ấy vẫn còn nói chuyện với tôi cơ mà. Trông cô ấy vẫn khỏe re mà, chỉ bị xước chút xíu ở chân cũng chả chảy máu mấy, cớ sao bây giờ người lại đi rồi, ông kiểm tra lại đi, mau đưa cô ấy vào bệnh viện kiểm tra lại đi chứ!"
Ông bác sĩ đeo khẩu trang, chỉ đành bất lực giải thích đi giải thích lại: "Tào phu nhân, tim và nhịp thở của La phu nhân đã ngừng hẳn rồi. Nội tạng của cô ấy đã bị sóng xung kích của bom làm dập nát, dẫu có đưa đến bệnh viện ngay từ đầu e là cũng hết phương cứu chữa."
"Tào phu nhân... xin nén bi thương."
Tần Hoài nhìn thấy Liễu Đào đang nằm sõng soài trên mặt đất, trên người phủ một tấm vải trắng.
Đôi mắt cô ấy nhắm nghiền, khuôn mặt đã được lau chùi sạch sẽ, đôi môi nhợt nhạt không còn giọt máu, thoạt nhìn cứ như cô ấy đang chìm vào giấc ngủ yên bình.
Bà Tào suy sụp ngã bệt xuống đất òa khóc nức nở.
La Quân bước vào, theo sau hắn là lão Cát với khuôn mặt sưng vù, khóe miệng rỉ máu, và Bộ trưởng Tào với vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi. Đứng trước cảnh vợ mình ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết chẳng màng hình tượng, Bộ trưởng Tào không lên tiếng cản lại, chỉ lấy mắt ra hiệu cho con hầu đỡ bà Tào dậy.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?" La Quân lạnh nhạt cất tiếng hỏi.
Tần Hoài nhìn vẻ mặt La Quân, phát hiện ông ấy vẫn vô cảm y như trước, ngữ điệu cũng chẳng dao động là bao, bình tĩnh đến đáng sợ. Cứ như thể thứ xuất hiện trước mặt ông ấy không phải là thi thể của Liễu Đào, mà là Liễu Đào mắc bệnh lạ nên rơi vào trạng thái hôn mê vậy.
Lão Cát tự vả miệng càng ác hơn, nửa lời cũng chẳng dám ho he.
"Lão La, nén bi thương nhé." Bộ trưởng Tào thở dài một hơi, vỗ vai La Quân, đứng chắn trước mặt lão Cát giải thích thay gã.
"Hôm nay bọn giặc chẳng phải nổi điên oanh tạc hai nháy sao? Đợt buổi sáng không kéo dài bao lâu, lão Cát xui xẻo, lúc chui vào hầm trú ẩn bị vấp ngã đập đầu. Người ở truyền tin về nhà, lại tam sao thất bản thành lão Cát bị trúng bom thương nặng phải đi viện."
"Vợ anh tưởng anh đang ở cùng lão Cát, lo cho sự an toàn của anh nên cũng cuống cuồng chạy đến bệnh viện. Lão Cát quýnh lên, bèn bịa bừa cái cớ bảo anh đi nhà sách mua sách, vợ anh lật đật chạy ra nhà sách tìm anh, đúng lúc đó máy bay ném bom của bọn giặc lao tới."
"Hai người làm nhà anh cũng ởi cả rồi, thi thể tôi đã sai người dọn đẹp tử tế.”
Nói tới đây, Bộ trưởng Tào chỉ đành thở dài: "Mỗi người một số mạng, lúc vợ anh mới được khiêng về vẫn còn thoi thóp. Chúng tôi cứ tưởng trộm vía chỉ bị thương nhẹ, bèn gọi điện thoại mời bác sĩ tới, ai dè bác sĩ còn chưa kịp tới nơi thì người đã..."
Lão Cát lớn tiếng gào khóc: "La tiên sinh, tôi có tội với ông! Đều tại tôi hại chết La phu nhân, nếu không phải tôi bảo ông đi nhà sách thì La phu nhân cũng chẳng chạy ra con đường đó, tôi có tội với ông!"
Nói xong, lão Cát hít một hơi rõ mạnh rồi lăn đùng ra ngất xỉu.
Bộ trưởng Tào vội vàng đưa mắt ra hiệu cho người làm khiêng gã ra ngoài.
La Quân lặng lẽ nhìn Liễu Đào đang nằm sõng soài trên mặt đất được bọc bằng vải trắng, không nói năng gì, cũng chắng biểu lộ cảm xúc gì, thoạt nhìn cứ như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó.
LVQ8371