Thực ra từ mô tả này đã được Cung Lương lén lút tô hồng trong lòng rồi. Cung Lương là ai cơ chứ? Ông ta là bạn nối khố của Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi, từng là Trưởng phòng Kinh doanh, tuổi trẻ tài cao đã sớm đạt được tự do tài chính, lại còn lập kỷ lực mang tầm sử thi là ăn ròng rã Xíu Mại Gạch Cua do đích thân Tỉnh sư phụ làm suốt một tháng trời.
Đừng nói là bồ câu hầm thiên ma cấp D+, ngay cả món thủ lợn hầm nguyên chiếc do Hoàng Gia làm, nếu được quyền kén chọn thì Cung Lương cũng chẳng thèm để vào mắt.
Cung Lương cảm thấy đã lâu lắm rồi ông ta mới uống một bát canh bình thường đến mức này.
Quá sức bình thường.
Ngày thường Cung Lương ra ngoài ăn cơm, nhà hàng nào dám bưng bát canh kiểu này lên trước mặt ông ta, Cung Lương nhất định sẽ trở mặt chửi ầm lên.
Nhưng nghĩ lại thì đây là tác phẩm mới nhất của Tần Hoài, nghề chính của hắn là thợ làm bánh, không giỏi nấu canh cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa Cung Lương cũng từng nghe kể về tiến độ luyện canh lửa của Tần Hoài, biết trình độ của hắn vẫn còn khá đáng lo ngại.
Cung Lương đắn đo mãi, cuối cùng vẫn cắn răng xơi sạch bách phần bồ câu hầm thiên ma.
Không chỉ húp sạch nước canh, ngay cả thịt bồ câu và thiên ma cũng bị tiêu diệt gọn, chỉ chừa lại đúng táo đỏ và kỷ tử.
Hai thứ này Cung Lương quả thực nuốt không trôi.
Ăn xong, Cung Lương tự an ủi bản thân, tất cả đều là để khích lệ Tiểu Tần sư phụ, để sau này được ăn Điểm Tâm ngon hơn. Bây giờ hy sinh vị giác một chút coi như là đầu tư, không lỗ.
Haizz, biết thế cứ dò la cho kỹ rồi hãng vác xác tới.
Cung Lương buồn bã lê bước lên phòng bao trên lầu, nhắn tin cho Hoàng Thắng Lợi. Ông ta kể lể chiều nay mình đã phải hy sinh nhường nào để không làm tổn thương lòng tự trọng của Tần Hoài, đồng thời kịch liệt yêu cầu Hoàng Thắng Lợi tối nay phải xào cho mình hai đĩa thức ăn để bù đắp.
Ở diễn biến khác, Hoàng Gia và quản lý sảnh sau khi ăn xong cũng nhất trí cho rằng món này quá sức bình thường, bình thường đến mức có phần chưa đủ tầm để lên thực đơn của Hoàng Kí.
Nhưng xét thấy người nấu là Tần Hoài, hơn nữa hắn đã rào trước là hương vị món này không được ngon cho lắm, nó thiên về tẩm bổ, tính là dược thiện. Nếu nhìn từ góc độ thực dưỡng thì món này cũng không hẳn là không thể đưa vào thực đơn.
Cuối cùng, Hoàng Gia và quản lý sảnh thống nhất quyết định: Có thể cho lên thực đơn, nhưng giá cả phải để thật bèo, cứ báo là món mới ưu đãi đặc biệt, bán với giá gốc không lấy lãi.
Hơn nữa, món bồ câu hầm thiên ma này nhất định phải gắn thêm tiền tố phía trước — —
Dược thiện tẩm bổ!
Trong khi có người đang vắt óc lo lắng cho món bồ câu hầm thiên ma của Tần Hoài, thì bản thân hắn lại chẳng bận tâm cho lắm.
Với món ăn này, những gì cần nhấn mạnh hắn đã nhấn mạnh, chỗ nào cần rào trước đón sau hắn cũng đã rào rồi, Tần Hoài cảm thấy chẳng còn gì để nói nữa.
Bồ câu hầm thiên ma chỉ cần nấu ra cấp E đã coi như đạt chuẩn, cấp D+ chắc chắn là có buff. Chẳng qua buff của món này kích hoạt theo xác suất, cấp bậc món ăn càng cao thì xác suất kích hoạt càng lớn. Với cấp D+ thì tỷ lệ kích hoạt chắc cũng chẳng cao, Tần Hoài đoán khéo còn chưa tới 50%.
Vì thế, Tần Hoài không hề ôm ảo vọng rằng món này sẽ bán đắt như tôm tươi. Hắn thấy chỉ cần món ăn không quá tệ, có thực khách chịu ăn, rồi tình cờ kích hoạt được buff và thấy nó hữu dụng là ổn rồi.
Sáng mắt an thần, tốt cho sức khỏe.
Đúng là phúc âm cho dân văn phòng và hội học sinh.
Trọng tâm hiện tại của Tần Hoài là Xíu Mại Gạch Cua.
Sau khi mở khóa toàn bộ ký ức của La Quân, đối tượng Tần Hoài cần công lược bây giờ chỉ còn lại Cung Lương và Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh đang ở Sơn Thị, cô lại là bác sĩ khoa thần kinh của một bệnh viện tư nhân, có công việc ổn định. Tần Hoài thì ở Cô Tô, hai người cách nhau xa như vậy, trong thời gian ngắn hắn chắc chắn không thể nào hoàn thành nhiệm vụ phụ của Khuất Tĩnh được.
Đó là chưa kể nhiệm vụ phụ của Khuất Tĩnh tới giờ vẫn khiến Tần Hoài thấy mông lung, quá sức trừu tượng, chẳng có lấy một chút gợi ý nào.
Trước đó, Tần Hoài tập trung lân la làm quen với Khuất Tĩnh là vì Trần Huệ Hồng và La Quân đều từng nhấn mạnh với hắn rằng trạng thái của Khuất Tĩnh rất nguy hiểm, càng cư xử cổ quái thì càng gần đến ngày đầu thất.
Hiện tại, bí mật tự hành xác lớn nhất của Khuất Tĩnh đã bị Tần Hoài phát hiện, Trần Huệ Hồng cũng cho biết với trạng thái này Khuất Tĩnh ít nhất có thể sống thêm 5 năm nữa, nên nhiệm vụ của cô ấy có vẻ không còn nguy cấp như trước, nhiệm vụ của Cung Lương có thể được đẩy lên làm trước một chút.
Quả thật, chuyện của Cung Lương chẳng hề khẩn cấp chút nào.
Vị sale vàng Cung Tiên Sinh của chúng ta thậm chí còn chưa ở kiếp cuối cùng, ông ấy thậm chí có khả năng rất cao sẽ tự mình độ kiếp thành công mà không cần Tần Hoài can thiệp.
Nhưng chẳng phải Tần Hoài đã tình cờ gặp được rồi sao.
Càng không cần phải nói nhiệm vụ của Cung Lương lại đơn giản như vậy, chỉ định muốn ăn Xíu Mại Gạch Cua, không cố gắng hoàn thành thì đúng là có lỗi với một cái nhiệm vụ thẳng thắn thế này.
Hơn nữa Cung Lương đã tự do tài chính nhiều năm như vậy, Tần Hoài cảm thấy hắn vẫn rất cần phải tranh thủ 10% di sản của Cung Lương.
Ngày đầu tiên Tiểu Tần sư phụ quay lại làm việc, mọi người trong khu bếp sau của Hoàng Kí lại một lần nữa được ăn sáng.
Bữa sáng là Mì Trường Thọ.
Sợi mì nhào nặn thủ công, nấu cùng nước dùng gà, một ngày tốt lành bắt đầu từ một bát mì thơm ngon.
LVQ8371