Người Lân Cư này Tần Hoài không quen, đây là khách ruột của Hoàng Kí. Bình thường khi Tần Hoài làm Điểm Tâm ở Hoàng Kí, hắn hiếm khi ra ngoài sảnh chính nên cũng chẳng biết mặt khách.
"Tiểu Tần sư phụ, cậu từ quê lên rồi à." Lân Cư nhiệt tình chào hỏi, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt, "Tối nay cậu..."
"Hôm nay tôi nghỉ, ngày mai mới đi làm bình thường." Tần Hoài đáp.
Lân Cư hơi thất vọng nhưng cũng tỏ vẻ thấu hiểu gật đầu. Tiểu Tần sư phụ người ta đi đường xa mệt nhọc mới về, nghỉ ngơi nửa ngày cũng là chuyện bình thường, đâu thể vừa về đã bắt đi làm ngay, thế thì vô nhân đạo quá.
"À đúng rồi, ngày mai tôi có thể sẽ ra mắt một món canh hầm mới là bồ câu hầm thiên ma. Hương vị tương đối bình thường nhưng lại có công dụng sáng mắt an thần, là một món ăn tẩm bổ. Nếu có hứng thú, ngài có thể đến Hoàng Kí nếm thử." Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát, quyết định cứ lăng xê món mới của hắn với vị Lân Cư hàng xóm này trước đã.
Tần Hoài biết món ăn của mình ở Vân Trung Thực Đường chắc chắn không lo ế. Dù là Trà Khử Thấp Thất Vị, chỉ cần đo đích thân hắn nấu thì vẫn có những thực khách trung thành sẵn sàng rưng rưng nước mắt mua một bát, uổng cạn ngay trước mặt hắn rồi tiện tay chốt luôn đơn Thủ Đả Nịnh Mông Trà.
Nhưng Hoàng Kí không phải Vân Trung Thực Đường, ở Hoàng Kí thứ không thiếu nhất chính là những đầu bếp món mặn với tay nghề cao siêu. Trà Trần Bì từng khiến bao người đổ xô săn đón ở Vân Trung Thực Đường, vậy mà khi mang sang Hoàng Kí doanh số cũng chỉ tàng tàng, ngày nào cũng phải chật vật lắm mới bán hết. Với món bồ câu hầm thiên ma cấp D+ chẳng có buff cộng thêm hương vị gì, Tần Hoài hơi lo lắng hắn sẽ gặp phải cú trượt chân lịch sử.
Trở thành món ăn ế ẩm nhất kể từ khi Tiểu Tần sư phụ đặt chân đến Hoàng Kí.
Bởi vậy Tần Hoài mới lỡ miệng nói thêm một câu, tiện thể PR sương sương món mới với vị Lân Cư nhiệt tình nhận ra hắn này.
Nhưng rõ ràng Tần Hoài đã hơi đánh giá thấp sức ảnh hưởng của mình quanh khu vực này.
Đồng thời hắn cũng đánh giá thấp tầm ảnh hưởng của một đầu bếp đắt khách tại Hoàng Kí.
Tần Hoài mới vừa bước chân vào khu bếp sau của Hoàng Kí, tin tức Tiểu Tần sư phụ từ Sơn Thị trở về, ngày mai chuẩn bị ra mắt một món canh tẩm bổ mới đã lan truyền khắp giới thực khách của Hoàng Kí.
Lúc Tần Hoài còn đang bàn bạc với Hoàng Gia xem ngày mai nên để Đổng Sĩ hay Đổng Lễ xử lý bồ câu, thì Cung Lương - người vừa ăn trưa ở Hoàng Kí xong - đã đánh hơi được tin tức mà chạy vội tới.
Trịnh Đạt vẫn đang cố thể hiện cho Tần Hoài thấy, ông là một thợ làm bánh nhưng thực ra ở mảng món mặn cũng rất có nghề. Ví dụ như ba cái việc xử lý bồ câu này cứ giao cho ông là chuẩn bài. Con người ông không chỉ xuất sắc ở khoản nhào bột, mà canh lửa cũng rất cừ, kỹ năng dùng dao lại càng không phải dạng vừa. Ngay lúc ông chủ động xin làm thịt bồ câu, vác dao chuẩn bị đại khai sát giới với bầy bồ câu béo múp míp thì Cung Lương đã tới nơi.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, Tần Hoài cảm thấy tình huống hắn dự đoán vốn không phải như thế này.
Trịnh Đạt đang làm thịt bồ câu.
Ông vừa làm vừa lải nhải, bảo rằng Hoàng Thắng Lợi tuy trình độ nấu món mặn cao, nhưng khoản dạy dỗ chưa chắc đã giỏi bằng ông. Mấy năm trước do không có đất dụng võ nên ông chưa thèm phô diễn tài năng, giờ thì ông thấy đã đến lúc cho cả thiên hạ biết bản lĩnh thực sự của mình rồi.
Buổi học canh lửa chiều mai, Trịnh Đạt muốn thay thế Hoàng Thắng Lợi đích thân ra trận.
Hoàng Gia thì đang đánh giá chất lượng bồ câu thịt, Tần Hoài không biết bồ câu hầm thiên ma dùng loại bồ câu nào là tốt nhất, béo, gầy, to, nhỏ, xám hay trắng, tóm lại là hắn chẳng nói được nguyên cớ gì.
Hoàng Gia thấy nếu đã không chắc chắn thì chi bằng cứ thử hết một lượt, coi như chiều nay nấu thử nghiệm cho món mới ngày mai lên kệ.
Hoàng Kí có món bồ câu nên trong bếp hiển nhiên lúc nào cũng trữ sẵn. Hoàng Gia vừa thầm nghĩ Trịnh sư thúc chắc phát điên rồi, vừa tiến hành kiểm soát chất lượng nguyên liệu cực kỳ nghiêm ngặt.
Quản lý sảnh của Hoàng Kí và Hoàng An Nghiêu cùng ngồi chồm hổm ở cửa bếp sau, chỉ trỏ bàn tán về mọi chuyện đang diễn ra bên trong, tiện thể định giá luôn cho món bồ câu hầm thiên ma.
Đổng Sĩ thì ngồi chễm chệ hàng đầu hóng hớt.
Vương Tuấn hơi muốn tranh phần làm thịt bồ câu, đằng nào cũng là phụ bếp cho Tần Hoài, cậu ta muốn làm mấy việc phụ đúng với chuyên môn của mình hơn.
Đổng Lễ thì đang cắm mặt tìm kiếm xem bồ câu hầm thiên ma có thực sự giúp sáng mắt an thần hay không? Nhỡ hiệu quả không tốt, nhà hàng của bọn họ khéo lại dính phốt quảng cáo sai sự thật thì toi.
Cung Lương ngồi ngoài sảnh chính, nghe nói Tần Hoài đang nấu thử món mới liền nằng nặc đòi làm giám khảo nếm thử. Ông ta bày tỏ mình từng góp công góp sức, từng đầu tư cho Hoàng Kí, cái lúc thế này được ăn thử miếng đầu tiên thì có gì là quá đáng chứ.
Về phần Tần Hoài.
Thực ra Tần Hoài hơi muốn thỉnh giáo Trịnh Đạt cách làm món Xíu Mại Gạch Cua.
Đúng vậy, trong cái tình cảnh này, trong lòng hắn chỉ có món Xíu Mại Gạch Cua.
Chấp niệm muốn làm nhiệm vụ quả thực khiến người ta phải cảm động.
Nhưng Tần Hoài nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, tự nhủ lúc này mà hỏi về Xíu Mại Gạch Cua thì có vẻ hơi không đúng lúc cho lắm.
Trịnh Đạt vẫn còn đang mải mê phô diễn kỹ năng dùng dao của mình kia kìa.
LVQ8371