"Thế nên Giải Hoàng Thiêu Mạch trên thị trường hiện nay đa phần đều dùng nhân lòng đỏ trứng, thịt heo trộn thịt tôm, giá cả hạt đẻ, hương vị cũng khá ổn, lại hợp khẩu vị đại chúng hơn.”
"Cái loại Giải Hoàng Thiêu Mạch chuẩn vị như cậu tưởng tượng, xác suất cao là chỉ có ở mấy tửu lâu lớn mới bán thôi."
Trịnh Tư Nguyên miêu tả độ khó của Giải Hoàng Thiêu Mạch cao ngất ngưởng, nhưng Tần Hoài càng nghe mắt lại càng sáng rực lên.
Quả thực, Giải Hoàng Thiêu Mạch rất khó làm.
Nhưng quan trọng nhất của Giải Hoàng Thiêu Mạch là gì?
Là nêm nếm
Tần Hoài đỉnh nhất là cái gì?
Đúng tủ rồi người nhà ơi!
Hơn nữa Giải Hoàng Thiêu Mạch nghe là biết chẳng đòi hỏi kỹ năng canh lửa hay nhào nặn cao siêu gì cho cam.
Nghĩ đến đây, Tần Hoài chỉ muốn rớt nước mắt.
Nhận được hệ thống trò chơi lâu như vậy, cuối cùng hắn cũng vớ được một nhiệm vụ trúng tủ.
Lúc này khéo lại có người hỏi, vỏ xíu mại không quan trọng sao?
Vỏ xíu mại cũng căng cực đấy chứ đùa, để cán ra được loại vỏ lá sen chuẩn chỉnh đâu phải dễ ăn.
Về điểm này, Tần Hoài chỉ có đúng một câu muốn nói:
Kỹ năng Nhào Bột của hắn sắp thăng cấp cao cấp rồi.
"Tư Nguyên, anh biết làm Giải Hoàng Thiêu Mạch không?” Tần Hoài nhìn Trịnh Tư Nguyên với ánh mắt rực lửa.
Cậu không phải đang luyện canh lửa sao? Dạo trước cậu không phải còn đang luyện Quả Nhi sao? Cái nết của cậu thấy món nào ưng món đó, nghe một món lại muốn làm một món, tốc độ lật mặt cũng nhanh quá rồi đấy.
"Tôi không thạo lắm." Trịnh Tư Nguyên thẳng thừng lắc đầu, "Nhưng bố tôi thì biết."
"Bao giờ Trịnh bá mới về vậy?"
"Ừm... chắc tuần sau?"
"Khi nào Trịnh bá về anh nhất định phải báo cho tôi biết nhé, tôi phải đến tận nhà bái phỏng để cảm tạ Trịnh bá mới được!”
Hôm đó, toàn bộ nhân viên Hoàng Ký đã được thưởng thức món Dương Nhục Thiêu Mạch bình thường đến mức không thể bình thường hơn do đích thân Tần Hoài làm.
Đứng trước món Dương Nhục Thiêu Mạch rõ ràng dưới mức tiêu chuẩn này, mọi người chẳng những không hề vỡ mộng thần tượng, hay cảm thấy một ngôi sao đang lên sắp sửa rớt đài, mà ngược lại còn thấy thế mới đúng điệu.
Tần Hoài cuối cùng cũng có món Điểm Tâm không rành rồi.
Tần sư phụ, người xưng bá giới ăn sáng đánh đâu thắng đó, cuối cùng cũng nếm mùi thất bại ở Waterloo rồi!
Tốt quá rồi, Tần Hoài cũng chỉ là một người bình thường thôi.
Xử lý xong bữa sáng nhạt nhẽo vô vị, mọi người lại bắt đầu chuỗi ngày đi làm tẻ nhạt bình thường.
Cuộc sống đi làm lúc nào cũng khô khan, tẻ nhạt mà lại bận sấp mặt.
Điểm Tâm hôm nay của Tần Hoài là Ngũ Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Trần Bì Trà vẫn mở bán như thường lệ, giới hạn 1314 phần.
Trái ngược với tình trạng cháy hàng ở Vân Trung Thực Đường, Trần Bì Trà tại Hoàng Ký Tửu Lâu lại chẳng gây được tiếng vang gì lớn, ít nhất thì độ hot còn xách dép cho Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Phần lớn thực khách chỉ coi Trần Bì Trà là món tráng miệng ăn cũng tàm tạm, lúc ăn cơm mỗi người tiện tay gọi một phần, ăn một phần chưa đã thèm thì gọi thêm phần nữa, hai phần vẫn chưa bõ bèn thì đóng hộp mang về.
Buổi trưa bán không hết thì y như rằng sẽ ế lại đến tối.
Tần Hoài ngồi phân tích mất mấy phút, cảm thấy có lẽ vấn đề nằm ở tệp khách hàng.
Quanh khu Vân Trung Thực Đường toàn là dân văn phòng cày bục mặt, ngoài cư dân trong khu thì đám dân công sở bên ngoài đứa nào đứa nấy cũng rặt một phường làm thuê thấp cổ bé họng. Cái buff ấm lòng của Trần Bì Trà đối với đám làm công ăn lương chuẩn bị lao vào cày cuốc đúng là liều thuốc cứu mạng, nhưng đối với đám nhà giàu vốn dĩ sống sung sướng thì nó chỉ là một thứ gia vị cho có mà thôi.
Những người có tiền vào Hoàng Ký Tửu Lâu xài sang thì đào đâu ra mấy mống nhân viên quèn cơ chứ.
Cả nhà Tiền Trung Hằng có ghiền Bánh Bao Tửu Nhưỡng đến mấy cũng chẳng dám bấm bụng ngày nào cũng ăn, mà cho dù có cắn răng chịu đựng thì cái ví tiền cũng gào thét xin tha.
Những khách hàng rảnh rỗi dăm bữa nửa tháng lại ghé Hoàng Ký Tửu Lâu ăn một chầu, đếm tới đếm lưi toàn là mấy tay nhà giàu thứ thiệt.
Cỡ như Cung Lương thì khỏi bàn cãi rồi, chỉ cần ông ấy muốn, năm xưa dư sức thâu tóm thẳng hơn 50% cổ phần của Hoàng Ký Tửu Lâu.
Bây giờ Cung Lương đang hơi hối hận tại sao năm xưa mình không đòi nắm 50% cổ phần Hoàng Ký Tửu Lâu. Nếu thế thì ông đã là Ông Chủ của tửu lâu rồi, có thể danh chính ngôn thuận yêu cầu sư phụ bạch án làm Điểm Tâm mới đến - Tần Hoài làm cho mình mấy cái Diện Quả Nhi mà ông hằng đêm mong nhớ.
Đó là Bình Quả Diện Quả Nhi cơ mà.
Chưa chắc đã ngon xuất sắc, có khi còn thua xa mấy món tủ ông thích như Tam Sáo Áp, Hưởng Du Thiện Hồ, Đậu Hũ Bát Bảo, Đầu Cá Mè Xé Phay, Đầu Sư Tử Gạch Cua, Đầu Heo Hầm Nguyên Cái, Đậu Phụ Sợi Nấu Nước Dùng hay Cá Quế Chua Ngọt, nhưng ông cứ thích ăn đấy.
Cái tên Trịnh Đạt chết đẫm này khó lừa hơn Hoàng Thắng Lợi nhiều.
Hoàng Thắng Lợi đúng là ông bạn vàng, yêu nghề kính nghiệp, chỉ cần sức khỏe không có vấn đề gì thì y như rằng ông ấy là một đầu bếp ưu tú bám trụ ở tuyến đầu nhà bếp, muốn ông ấy mở bếp riêng thì chỉ cần chai mặt nài nỉ là xong.
Trịnh Đạt thì chịu chết, lão này lười chảy thây không chịu động tay vào, nhất là sau khi con trai lão học thành xuất sư, ngày thường chẳng có lễ tết gì thì đừng hòng trông cậy lão đích thân vào bếp nấu món ngon.
Trịnh Tư Nguyên siêng năng hơn bố mình nhiều, nhưng tay nghề lại không bằng, hơn nữa tính tình còn cực kỳ cố chấp, chỉ khoái làm mỗi mấy món Điểm Tâm ấy.
LVQ8371