Tần Hoài gắp một miếng nếm thử, y như ban trưa, ngon tuyệt cú mèo.
Hoàng Gia lùi xuống, Tề Thiên bước lên.
Tề Thiên giữ nguyên khuôn mặt lạnh te bắt đầu xào rau.
Động tác xào rau của anh ta không hoa mỹ bằng Hoàng Gia, nhưng lại dứt khoát gọn gàng hơn. So với Hoàng Gia, Tề Thiên thuộc tuýp đầu bếp chuộng tính thực tế hơn.
Rất nhiều đầu bếp thích học dăm ba mánh lới biểu diễn múa may quay cuồng, chưa chắc đã dùng đến, nhưng hễ có dịp là lôi ra khè thiên hạ.
Nhưng Tề Thiên rõ ràng không thuộc thể loại đó. Khi trình diễn tay nghề cho người khác xem, đa phần các đầu bếp sẽ cố gắng làm cho động tác của mình trông thật ngầu lòi, phóng khoáng mà không làm ảnh hưởng đến chất lượng món ăn. Tề Thiên thì ngược lại hoàn toàn, động tác của anh ta chăng có tí chất nghệ nào, mang lại cho người xem cái cảm giác hối hả y như đằng sau đang còn tận 100 đĩa rau chờ xào, nên phải vắt chân lên cổ mà làm cho lẹ.
Loáng cái, đĩa rau xào của Tề Thiên đã ra lò.
Cũng là một đĩa rau xanh mơn mởn, xét về ngoại hình thậm chí còn nhỉnh hơn đĩa của Hoàng Gia đôi chút.
Hóa ra trong lúc vội vàng xào nấu, Tề Thiên còn tranh thủ thời gian nắn nót bày biện ra đĩa cho đẹp mắt nữa.
"Nếm thử xem." Hoàng Thắng Lợi hất hàm.
Tần Hoài gắp một miếng.
Hương vị hoàn toàn khác đĩa rau của Hoàng Gia, nhưng vẫn ngon xuất sắc.
Xét về kết cấu, rau xào của Tề Thiên giòn hơn một bậc, độ giòn được canh cực chuẩn. Đây là cái kiểu giòn sần sật mà nếu tay nghề không vững là rất dễ thành món rau sống sượng.
Tề Thiên thản nhiên lùi bước, nhường chỗ cho Vương Tuấn xào rau.
Mang danh là đệ tử có tay nghề í ẹ nhất của Hoàng Thắng Lợi, đĩa rau xào của Vương Tuấn quả thực không hề hổ thẹn với cái danh hiệu đó.
Với cái trình độ múa chảo này thì anh ta đúng là không gánh nổi vị trí đầu bếp đứng lò của Hoàng Ký.
Nếu đĩa rau xào của Hoàng Gia và Tề Thiên mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, ngon nức nở chẳng bới ra được lỗi nào, thì đĩa rau của Vương Tuấn lại đầy rẫy sạn.
Thời gian bật lửa to không được kiểm soát tốt, động tác xóc chảo lóng ngóng khiến rau chín không đều, lúc thu xốt trước khi ra đĩa hình như cũng hơi bị hụt hơi...
Nếu cố tình vạch lá tìm sâu, thì đĩa rau này bèo nhất cũng nhặt ra được chục cái lỗi.
Nói tóm lại bằng ngôn ngữ bình dân cho dễ hiểu, thì đĩa rau này xào ra còn thua xa Trịnh Tư Nguyên.
Dù Trịnh Tư Nguyên mang tiếng là thợ làm bánh (bạch án), nhưng kỹ năng canh lửa của anh ấy cũng khá khẩm lắm, đặc biệt là với món yêu cầu kỹ năng canh lửa cơ bản như xào rau xanh.
Ngày bé lúc Trịnh Tư Nguyên luyện tay nghề, số lượng rau xanh xào mỗi ngày đều phải tính bằng rổ.
Lần này chẳng đợi Hoàng Thắng Lợi nhắc, Tần Hoài tự giác gắp thử một miếng.
Không ổn lắm.
Xào ra cái đĩa rau thế này mà dám bưng lên bàn, chém với cái giá cắt cổ trên thực đơn thì khách không chửi ầm lên mới lạ.
Nhưng so với cái tiệm cơm bình dân 10 tệ cạnh Tần Gia Tảo Xan Điếm thì vẫn ăn đứt, dẫu sao thì đăng cấp cơ bản của Hoàng Ký Tửu Lâu vẫn lù lù ra đấy.
Kế tiếp là Đổng Lễ.
Sau đó là Đổng Sĩ.
Tần Hoài kinh ngạc nhận ra Đổng Sĩ vậy mà không hề chém gió. Xét về trình độ xào rau, Đổng Sĩ quả thực nhỉnh hơn Đổng Lễ.
Dù cái mỏ của Đổng Sĩ lúc nào cũng tía lia không ngừng, chém gió tung trời, lời nói ra nghe có vẻ chẳng mấy đáng tin, lại còn đam mê hóng hớt drama, đi làm chỉ khoái tìm người buôn dưa lê, nhưng tay nghề của cậu ta lại thuộc dạng có số có má đàng hoàng.
Cậu có thể lười biếng trốn việc, nhưng trình độ nấu nướng thì không thể phế được.
Cuối cùng, đích thân Hoàng Thắng Lợi ra tay xào cho Tần Hoài một đĩa rau xanh.
Đặt cạnh đĩa rau của Hoàng Gia và Tề Thiên, đĩa rau này dư sức đè bẹp cả hai người kia trên mọi mặt trận.
Một đĩa rau xào mà những đứa trẻ kén ăn nhất thế giới, ghét ăn rau nhất thế giới sau khi ăn xong cũng phải gào lên với mẹ: Mẹ ơi, con muốn ăn rau xào!
Đúng là không có so sánh thì không có đau thương.
Hôm qua Tần Hoài đã biết tài nấu nướng của Hoàng Thắng Lợi rất đỉnh, cũng biết đĩa rau xanh ông xào ra vô cùng xuất sắc, nhưng chưa được chứng kiến trực quan như hôm nay.
Nấu ăn ngon đúng là muốn làm gì thì làm.
Tần Hoài bắt đầu hơi hiểu tại sao Cung Lương lại thích được đằng chân lân đằng đầu như thế, cứ hễ có cơ hội là sấn tới tìm cách vòi vĩnh vài món ngon để ăn.
Bạn nối khố mà có tay nghề cỡ này, không được ăn Tam Đầu Yến thì xơi tạm ba đĩa rau xào cũng bõ công.
"Cậu biết tại sao tôi lại bảo mỗi đứa xào một đĩa cho cậu xem không?" Hoàng Thắng Lợi hỏi.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Có phải vì mỗi người bọn họ đều có phong cách riêng không?”
Hoàng Thắng Lợi khựng lại, thầm nghĩ mình đã chuẩn bị văn mẫu kỹ thế rồi, sao tên này lại cướp mất thoại của mình nhỉ?
Hoàng Thắng Lợi không hỏi nữa, nói thẳng luôn: "Hoàng Gia là đệ tử đầu tiên của tôi, từ nhỏ đã theo tôi luyện tập căn bản. Tay nghề, kỹ thuật, tư duy hay món ăn của nó đều do chính tay tôi uốn nắn, có thể nói nó là đầu bếp có phong cách giống tôi nhất."
"Tề Thiên là mang nghề đến bái sư, phong cách của nó đã hình thành từ trước khi bái tôi làm thầy rồi. Tuy học ở chỗ tôi cũng nhiều năm, nhưng cậu có thể thấy rõ phong cách nấu nướng của nó hoàn toàn khác biệt so với Hoàng Gia."
LVQ8371