"Nhìn không ra đúng không? Hơn 60 năm vật đổi sao dời, tôi cũng không ngờ cái huyệt vị tốt phong thủy hữu tình hồi đó tôi tìm được, bây giờ giá nhà đất lại bị xào chẻ lên cao như vậy."
"Cho nên..." Tần Hoài cảm thấy giọng nói của mình xen lẫn chút hụt hẫng vì quá sốc, "Nguyên nhân ban đầu ông tham gia góp vốn phát triển khu chung cư này... là vì Liễu Đào được chôn cất ở đây, thế nên ông mới giành lấy quyền phụ trách thiết kế cảnh quan xanh cho toàn khu?!"
"Chuẩn." La Quân gật đầu.
Tần Hoài còn định nói thêm gì đó thì ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa của Trần Huệ Hồng.
"Tôi mang nước giặt tới rồi đây, bây giờ vào được chưa? Chưa được thì tôi lại đi lấy thêm hai chai nữa nhé." Trần Huệ Hồng gọi vói vào từ ngoài cửa.
La Quân cạn lời đứng dậy ra mở cửa: "Đến Trương Thục Mai còn biết tôi bảo cô ấy ra ngoài mua cây nhện thực chất không phải để mua cây nhện, sao bà lại xách nước giặt sang đây thật thế?”
Trần Huệ Hồng xách hai chai nước giặt bước vào, tỏ vẻ vô cùng hiển nhiên: "Thì tại nhà tôi có nhiều thật mà, đang sầu không biết dùng kiểu gì đây. Đều tại em trai tôi, trước bày đặt tổ chức cái trò đóng phí dịch vụ tặng nước giặt, kết quả mua lố tay lại tiếc không phát cho nhân viên công ty nên tống hết cho tôi. Tôi có mở tiệm giặt ủi đâu, cần nhiều nước giặt thế để làm gì cơ chứ."
Trần Huệ Hồng thuần thục cầm một quả chuối từ đĩa trái cây trên bàn lên bóc vỏ: "Hai người nói chuyện xong chưa? Sao rồi? Có phần nào kể cho tôi nghe được không?"
Tần Hoài ngẫm nghĩ hai giây rồi đáp: "Bọn em đều nhất trí rằng lần độ kiếp này của ông ấy coi như bỏ, em sẽ trở thành người thừa kế toàn bộ di sản của ông ấy."
"Chà." Trần Huệ Hồng đã xơi xong nửa quả chuối, "Ngon lành đấy, thế có yêu cầu gì về phần mộ không? Có cần chúng ta lo liệu trước luôn không?"
La Quân bèn kể tóm tắt lại những phần mà ông ta sẵn lòng kể.
Trần Huệ Hồng nghe xong liền đưa ra lời nhận xét cực kỳ sắc sảo: "Ông còn đáng đời hơn tôi nhiều."
"Tất Phương các ông cũng chẳng giỏi giang hơn Thảo Mộc Tinh Quái chúng tôi là bao."
"Tôi tốt xấu gì cũng nỗ lực học cách làm người, còn ông thì từ đầu chí cuối chẳng thèm học chữ nào."
"Ông mà là Thảo Mộc Tinh Quái thì đã bị đem đi chẻ củi đốt từ đời tám hoảnh rồi."
Vòng này, Thảo Mộc Tính Quái đại thắng toàn tập.
Cà khịa La Quân một tràng đã đời xong, Trần Huệ Hồng quay sang hỏi Tần Hoài: "Tiểu Tần này, em vẫn chưa nói xem lần này nhận được công thức món gì đấy?"
Tần Hoài lúc này mới sực nhớ ra nãy giờ mải nói chuyện mà quên khuấy mất vụ công thức món ăn. Hắn mở bảng điều khiển trò chơi lên, đọc lại chi tiết món ăn một lượt, khiến Trần Huệ Hồng nghe xong mà hai mắt sáng rực.
"Món này ngon nghẻ nha, sáng mắt an thần, quá hợp với con bé Tuệ Tuệ nhà chị. Hai người không biết học sinh tiểu học bây giờ bài vở nhiều đến mức nào đâu, ngày nào cũng cắm mặt vào sách vở viết lách, mắt mũi nào chịu cho thấu? Đôi khi còn phải học trên máy tính bảng nữa, lũ trẻ lớp con bé có hơn phân nửa là bị cận rồi, chị lo cho mắt của Tuệ Tuệ lâu lắm rồi."
"Chọn ngày không bằng chọn giờ, Tiểu Tần ngày mai em lại đi Cô Tô rồi, nhân lúc bây giờ còn thời gian thì hầm trước hai thố đi. Chị nếm thử một thố, thố còn lại đem về cho Tuệ Tuệ."
Trần Huệ Hồng vừa nói vừa rút điện thoại ra, định lên app đi chợ đặt luôn hai phần nguyên liệu làm món bồ câu hầm thiên ma.
Tần Hoài đưa mắt nhìn sang La Quân, ý bảo ông có muốn làm một phần không.
La Quân khẽ chần chừ, không gật đầu mà rút điện thoại ra gọi cho Trương Thục Mai.
"Alo, Tiểu Trương à, không cần mua cây nhện nữa đâu. Giờ cô ra chợ mua ba con chim bồ câu, mua thêm ít thiên ma nữa. Đúng, bồ câu hầm thiên ma, đồ lặt vặt còn lại cô cứ liệu mà mua, không cần cô hầm đâu, đúng rồi, Tiểu Tần sư phụ hầm."
"15 phút nữa Trương Thục Mai sẽ về." La Quân nói.
15 phút sau, Trương Thục Mai xách ba con chim bồ câu sống nhăn về.
Tần Hoài đứng hình cmnl, hắn làm gì có trình độ này chứ. Thú thật là hắn còn chưa thấy bồ câu chết bao giờ, nói gì đến bồ câu sống. Hắn chỉ là một đầu bếp bánh trái bình thường đến không thể bình thường hơn, kỹ năng dùng dao mới ở mức sơ cấp, mà cái sơ cấp đó là giới hạn thấp nhất của hệ thống trò chơi chứ đâu phải của hắn.
Bình thường đến thịt băm hắn còn chẳng thèm băm, gà cũng đã cắt tiết bao giờ đâu.
Giết bồ câu kiểu gì nhỉ? Nhổ lông ra sao? Giờ gọi điện hỏi Hoàng Gia liệu có kịp không?
Trong lúc Tần Hoài đang luống cuống tay chân, cô bảo mẫu vàng trong làng giúp việc Trương Thục Mai đã nhìn thấu sự bối rối của hắn. Cô nhận ra mình đã thất sách, không ngờ Tiểu Tần sư phụ lại chẳng biết làm thịt bồ câu. Thế là cô chủ động ra tay, xách ba con bồ câu đi thẳng vào bếp, vung dao chém gọn.
Ba con bồ câu béo múp míp chỉ kịp "cù cu” lên hai tiếng đã chầu Diêm Vương.
Rất nhanh, Trương Thục Mai đã thoăn thoắt xử lý xong lũ bồ câu, tiện tay còn chu đáo chuẩn bị luôn ba phần nguyên liệu phụ rồi mới lui ra khỏi bếp.
Tần Hoài ngồi xổm trong bếp, bắt đầu mở video hướng dẫn lên xem.
Video hướng dẫn chẳng có gì đáng xem, bởi vì nó hoàn toàn không có chút giá trị học hỏi nào.
Tay nghề nấu ăn của Liễu Đào quả thực chẳng ra sao, điểm này cứ nhìn vào cấp độ của món bồ câu hầm thiên ma là thấy.
Cấp E.
Thảo nào cả món ăn chỉ có mỗi phần nước canh là uống được.
LVQ8371