Nhưng mà hầm được nồi nước dùng xịn đâu phải dễ ăn, trình độ nấu nướng của Hoàng Gia đã được coi là cực đinh rồi, thế mà nước hầm nấu ra chắc căng lắm cũng chỉ mấp mé hạng A, khéo còn chưa tới. Trong thâm tâm Tần Hoài, nồi nước hầm hạng S chắc chỉ có cỡ đại sư như Hoàng Thắng Lợi mới chưng ra nổi.
Bắt một vị đại sư top 1 sever đi làm chân phụ bếp cho hắn, hắn nghĩ có cửa chắc?
Giúp một hai lần thì còn vớt vát được cái cớ là nâng đỡ hậu bối, cùng nhau nghiên cứu, chứ đòi làm phiền mãi thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Ngay cả mấy món đinh ở Hoàng Ký cần Hoàng Thắng Lợi đích thân chưng nước hầm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống hồ gì là cái bát Trường Thọ Diện cỏn con.
Bát Trường Thọ Diện đó phải tầm cỡ vũ trụ nào mới dám mướn Hoàng Thắng Lợi tự tay chưng nước hầm cơ chứ.
Phen này không thét giá 999 tệ một bát thì hơi phí, đủ sức solo sòng phẳng với bát cơm rang trứng hoàng kim 888 tệ luôn.
Muốn làm ăn lộc lá lâu dài, hay nói toạc ra là muốn xào nấu ổn định ra được mấy món buff cấp cao, Tần Hoài thừa biết là chỉ có thể tự thân vận động mà thôi.
Nhưng nếu chỉ muốn chơi lầy lách luật, nhắm mắt cày cho xong cái nhiệm vụ trước mắt ——
Thì gọi cứu trợ từ ngoại viện quả thực là một nước cờ chí mạng.
Thời gian dành cho La Quân chẳng còn bao nhiêu nữa.
Tất Phương đã là một ông cụ 92 tuổi hàng real rồi, thuộc cái thể loại lười chảy thây đến nỗi chẳng buồn lết xác ra khỏi cửa. Nếu không tọng cho ông ấy ăn được món Quả Nhi hạng B để chốt sổ cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến này, Tần Hoài khéo phải ôm trọn toàn bộ di sản của ông ấy mất.
Đối mặt với lời mời gọi của Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên gật đầu cái rụp không cần suy nghĩ.
Mục đích ban đầu Tần Hoài muốn luyện kỹ thuật Đại Phiên Chước chính là vì Quả Nhi, hiện tại có cơ hội tận mắt nhìn thấy Quả Nhi thành công, đương nhiên hắn không thể bỏ qua, đây chính là mục tiêu phấn đấu của hắn về sau.
Hai giờ chiều, Hoàng Thắng Lợi nhàn nhã đi đến Hoàng Ký.
Từ khi Hoàng Thắng Lợi bắt đầu vật lý trị liệu, đồng thời Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên vào làm với tư cách là sư phụ bạch án, ông ấy chưa từng đến Hoàng Ký vào giờ mở cửa buổi trưa nữa.
Trước đó, ngày nào Hoàng Thắng Lợi cũng kê một chiếc bàn nhỏ ngồi trong bếp là vì không yên tâm.
Quả thực cũng rất khó mà yên tâm cho được.
Hoàng Ký là danh tiếng do một tay Hoàng Thắng Lợi gây dựng nên, cũng là một tay ông ấy tạo ra. Đột nhiên ông ấy phải lui về dưỡng bệnh, trình độ của đám đồ đệ lại chưa tới nơi tới chốn, không thể hoàn toàn tiếp quản vị trí của ông ấy, dẫn đến doanh thu sụt giảm, lượng khách cũng ít đi đôi chút.
Chuyện làm ăn của tửu lâu tàn khốc như vậy đấy, nhất là tửu lâu cao cấp, đại sư phụ mang tính biểu tượng mà vắng mặt là thực khách lập tức quay xe sang quán khác ngay.
Vào cái thời khắc nguy cấp tồn vong này, nếu mỗi ngày Hoàng Thắng Lợi không đích thân đến bếp sau tọa trấn, ông ấy cũng sợ lòng quân tán loạn.
Nhưng giờ thì khác rồi, thực khách của Hoàng Ký Tửu Lâu hiện đã được phân luồng.
Khách tầm trưa cơ bản đều đến để ăn Điểm Tâm, buổi tối mới là khách đến ăn món mặn. Nếu nói ban đầu mọi người vẫn còn chút nghỉ ngờ, lo lắng vị sư phụ Điểm Tâm này chỉ là từ trên trời rơi xuống, phù dưng sớm nở tối tàn, thì sau gần một tuần Điểm Tâm được bán đều đặn, cộng thêm ngày nào cũng có Bánh Bao Tửu Nhưỡng, các thực khách đã an tâm hơn rất nhiều.
Thậm chí có không ít thực khách còn coi Hoàng Ký buổi trưa như tiệm ăn sáng, canh me đúng giờ Bánh Bao Tửu Nhưỡng ra lò là vác mặt đến xếp hàng mua Bánh Bao, mua xong là tút thẳng.
Hoàng Thắng Lợi hoàn toàn tin tưởng vào trình độ của Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên, nên dứt khoát buổi trưa không đến nữa, chỉ tọa trấn vào buổi tối thôi.
Hôm nay Hoàng Thắng Lợi đến mang theo một giáo án mới toanh.
Với tư cách là giáo viên kim bài nức tiếng Cô Tô, Hoàng Thắng Lợi cực kỳ rành rẽ đạo lý tùy tài mà dạy. Xào rau xanh là bài học cơ bản, mức độ thay đổi không lớn, nhưng xào thịt thái chỉ thì lại là chuyện khác.
Xào thịt thái chỉ có thể bày vẽ ra được rất nhiều trò hay ho.
Lúc cần thiết có thể chuyển sang xào nhân thịt (Nhục Hãm).
Hoàng Thắng Lợi chưa từng dạy đồ đệ bạch án, nhưng không có nghĩa là năm xưa ông ấy chưa từng học qua bạch án. Lần này, ông ấy mang đến bộ giáo án xào nhân thịt chuẩn chỉnh của dân bạch án.
Hoàng Thắng Lợi hừng hực tự tin bước vào bếp sau, phát hiện Trịnh Tư Nguyên cũng đang ở đó. Ông ấy nhanh chóng nhận ra ngay, đây là đang chực chờ xem mình trổ tài xào nhân đây mà.
Vừa hay, hai ngày nay bị bác sĩ quản chặt quá nên chỉ được xào đúng hai đĩa rau xanh, lâu lắm rồi không động tay vào món nào có độ khó cao, đã đến lúc phải tung chiêu cho đã cơn ghiền rồi.
Hoàng Thắng Lợi liếc mắt nhìn bàn bếp, phát hiện cục bột đã được ủ sẵn trên đó rồi.
"Cái này là dọn sẵn chờ tôi tới đây mà." Hoàng Thắng Lợi cười nói.
"Chứ còn gì nữa ạ, bọn con chỉ đợi thầy tới thôi. Trình độ xào nhân của con và Trịnh Tư Nguyên có hạn, mấy hôm nay vẫn luôn ngóng trông thầy làm mẫu kiểu sách giáo khoa cho bọn con mở mang tầm mắt đấy ạ." Tần Hoài nói.
Tần Hoài cũng chẳng biết có phải dạo này mình đọc tin nhắn của Cung Lương nhiều quá hay không, mà giờ cứ mở miệng ra là tự động bật mode vuốt đuôi nịnh nọt, không chém vài câu hoa mỹ là cả người bứt rứt không yên.
Hoàng Thắng Lợi đã xắn tay áo lên chuẩn bị chiến.
Hoàng An Nghiêu ở đằng xa đã kê sẵn ghế đẩu ngồi hóng.
LVQ8371