Tần Hoài chật vật lết lên xe, tháo khăn quàng cổ, lột luôn cái khẩu trang, thở phào nhẹ nhõm.
"Phù, nặng chết đi được, nể Khuất Tĩnh thật đấy, ngày nào cũng bó giò kín mít thế này mà chịu đựng được."
"Hồng tỷ, Tô Bính của chị đang nằm gọn trong vali của em rồi, lát nữa chúng ta tút thẳng từ bãi đỗ xe tầng hầm vào thang máy luôn, lên đến nhà La Quân em sẽ giao Tô Bính cho chị."
"Ok em." Trần Huệ Hồng hoàn toàn thoải mái, "Thế mấy món khác mang đủ không? Định Thắng Cao này, Bánh Bao Tửu Nhưỡng này, Trư Du Niên Cao nữa. Mà bao giờ Tiểu Trịnh sư phụ mới về cùng em vậy?"
Tần Hoài: "... Liệu có cái khả năng nào là, Trịnh Tư Nguyên về Cô Tô coi như là về nhà luôn, sẽ không quay lại đây nữa không chị."
Trần Huệ Hồng lộ rõ vẻ thất vọng.
"Mấy món Điểm Tâm còn lại em không xách theo đâu, cơ mà em đã bảo La Quân chuẩn bị sẵn nguyên liệu rồi, hôm nay em có thể xắn tay làm tại chỗ cho mọi người luôn."
"Để tránh bứt dây động rừng, tối nay em sẽ tá túc bên nhà La Quân, sáng mai lại phải phiền Hồng tỷ đánh xe chở em ra sân bay nhé." Điệp viên nằm vùng Tần Hoài cẩn thận dặn dò.
"Làm gì mà căng thế em." Trần Huệ Hồng cảm thấy Tần Hoài hơi bị thần hồn nát thần tính, "Mọi người đều biết em sang Cô Tô tu nghiệp một tháng mà, ai cũng thông cảm hết."
Tần Hoài khựng lại vài giây: "Chắc là... hơn một tháng đấy chị."
"Tình hình bây giờ có chút thay đổi, nếu không có gì bất ngờ thì em sẽ phải cắm chốt ở Cô Tô đến tận sát Tết, xong rồi vòng thằng về quê Cầu Huyền ăn Tết luôn, ra giêng mới quay lại Vân Trung Thực Đường."
Trần Huệ Hồng siết chặt vô lăng, cố nén cái xúc động muốn đạp phanh cháy đường rồi tấp vào lề chất vấn Tần Hoài y như mấy bà thím trong phim truyền hình. Chị gắng gượng chắp vá lại nụ cười trên mặt, rít qua kẽ răng mấy chữ.
"Bao lâu cơ?!"
"Thì... cũng chỉ vài tháng thôi mà."
Trần Huệ Hồng bỗng dưng nảy sinh ý định sang Cô Tô tậu luôn căn nhà cho rảnh nợ.
Cuối cùng chị cũng ngộ ra vì sao Tần Hoài lại phải lén lút như ăn trộm thế này.
Trần Huệ Hồng ngập ngừng muốn nói lại thôi, do dự hồi lâu, miệng há ra rồi lại ngậm vào, mãi mới chậm rãi lên tiếng: "Hoàng Ký Tửu Lâu có nhận ship hàng liên tỉnh luôn hả em?"
Chiếc Maybach của Trần Huệ Hồng chầm chậm lăn bánh vào bãi đỗ xe tầng hầm mà chẳng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Mọi thứ đều suôn sẻ.
Trước khi xuống xe, Tần Hoài đội mũ, quàng khăn và đeo khẩu trang kín mít, đảm bảo dù Triệu Dung và Tần Tòng Văn có đứng sờ sờ ngay trước mặt cũng chẳng thể nhận ra, rồi hắn vểnh tai trợn mắt cảnh giác xung quanh, kéo vali hành lý chuồn nhanh vào thang máy.
Mãi cho đến khi bước ra khỏi thang máy đến trước cửa nhà La Quân, Tần Hoài mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trương Thục Mai ra mở cửa.
"Tiểu Tần sư phụ, phòng đã dọn dẹp xong xuôi cho cậu rồi. Vì thời gian gấp gáp nên chỉ kịp mua tạm cái đệm hơi, cậu xem có quen không nhé, nếu nằm không quen thì để tôi gọi người khiêng giường từ phòng tôi sang phòng cho khách." Trương Thục Mai nói.
Nhà La Quân vốn không có phòng cho khách, phòng ốc của hắn chỉ có phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng vẽ tranh, phòng chiếu phim và phòng trưng bày. Phòng dành cho người giúp việc đã bị hắn lấy làm nhà kho chất đồ linh tinh, nên bảo mẫu ở lại nhà như Trương Thục Mai phải ngủ ở phòng ngủ phụ.
Tần Hoài nhìn lướt qua, phát hiện Trương Thục Mai đã tạm thời dọn dẹp phòng chiếu phim thành phòng cho khách. Căn phòng rất rộng, hoàn toàn ở được, thậm chí còn to hơn cả phòng ngủ chính ở nhà hắn.
"Tuyệt lắm, không có vấn đề gì đâu cô." Tần Hoài cười đáp, rồi mở vali, lấy 20 cân Tô Bính và mẻ bánh Quả Nhi sống ra ngoài.
Lần này Tần Hoài tới đây ngoài Tô Bính và Quả Nhi ra thì chỉ mang theo đúng một bộ quần áo để thay, căn bản chẳng có gì cần phải sắp xếp, nên hắn cầm đồ đi thẳng ra phòng khách.
Trần Huệ Hồng đã ngồi ăn đĩa trái cây rồi.
La Quân vẫn đang ngồi trên sô pha xem tivi, thấy Tần Hoài bước ra liền liếc hắn một cái, đằng hắng giọng rồi nói to: "Tiểu Trương, luật cũ, đi mua lan điếu."
Năm phút sau, Trương Thục Mai đã thu dọn xong xuôi, xách theo chiếc túi to vui vẻ đi ra ngoài.
Tần Hoài chưi vào bếp để hấp Quả Nhi, vừa bước vào đã thấy trên bệ bếp bày sẵn mấy bát nguyên liệu.
Toàn là nguyên liệu nấu Trần Bì Trà.
Ý đồ quá rõ ràng rồi còn gì.
"La tiên sinh, ông muốn uống Trần Bì Trà ạ?" Tần Hoài thò đầu ra ngoài hỏi.
"Chứ còn gì nữa." La Quân mỉa mai đáp: "Quả nhiên Tiểu Tần sư phụ trăm công nghìn việc, lặn lội đường xá xa xôi mò về một chuyến cũng chỉ cốt để làm cho xong nhiệm vụ, đến cả một bát Trần Bì Trà cũng tiếc rẻ chẳng buồn nấu cho mục tiêu nhiệm vụ uống."
Ông lại mới cày bộ phim cung đấu nào đấy à?
Dù sao nấu Trần Bì Trà cũng chẳng phiền phức gì, tiện tay làm luôn cũng được. Tần Hoài xếp Quả Nhi vào nồi hấp trước, sau đó bắt tay vào nấu Trần Bì Trà. Hắn lục lọi trong tủ một lát, tìm thấy đồ Trương Thục Mai đã chuẩn bị sẵn rồi bắt đầu nhào bột.
Hiếm hoi lắm mới về một chuyến, đương nhiên phải làm chút Điểm Tâm ngon lành cho La Quân và Trần Huệ Hồng thưởng thức, sẵn tiện khoe luôn thành quả học tập tại Hoàng Ký suốt thời gian qua.
Mới cày cuốc canh lửa được một tuần mà trình làm Điểm Tâm của hắn đã tăng vọt thần tốc.
Rất nhanh, cục bột đã được đặt lên thớt để ủ, Quả Nhi trong nồi hấp cũng chuẩn bị ra lò.
Trần Bì Trà vẫn cần ninh thêm chút thời gian, nhưng không vội, Quả Nhi còn chưa lên màu cơ mà. Tần Hoài pha chế nước củ đền, bắt đầu vẽ vời trừu tượng lên bánh, căn thời gian chuẩn không cần chỉnh.
LVQ8371