Người đàn ông bụng phệ, trông có vẻ rất ra oai. Người phụ nữ hơi đẫy đà, mặc sườn xám, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai lấp lánh, tay đeo vòng vàng trĩu nặng cùng chiếc nhẫn đính đá quý to tổ chảng, nhìn cả người toát lên vẻ lấp lánh chói lóa, cực kỳ vương giả.
"Bộ trưởng Tào, bà Tào, sao hai vị lại tới đây?" Liễu Đào vội vàng mời khách vào nhà.
La Quân thấy khách tới cũng hơi ngạc nhiên, nhưng hắn không biểu lộ ra mặt, chỉ điềm nhiên bỏ tờ báo xuống rồi đứng dậy.
Liễu Đào đi vào bếp pha trà.
"La tiên sinh, đêm qua ngài đi cả đêm không về cũng chẳng báo lại tiếng nào, dọa vợ ngài sợ mất mật, trốn trong hầm trú ẩn mà cứ nơm nớp lo âu. Nếu không phải tôi với người làm nhà ngài kéo cô ấy lại, thì cô ấy đã định nhân lúc đêm hôm lao ra ngoài tìm ngài rồi đấy. Nãy mới nghe tin ngài bình an vô sự trở về, tôi với ông Tào nhà tôi cất công sang đây xem tình hình." Bà Tào cất lời, nội dung câu chữ thì chẳng có vấn đề gì, nhưng cái giọng điệu nghe lại có vẻ sặc mùi cà khịa.
Bộ trưởng Tào trừng mắt lườm bà Tào một cái, bà Tào khinh khinh bĩu môi lườm nguýt lại hắn, hậm hực ngồi phịch xuống ghế.
Bộ trưởng Tào đành cười xòa ái ngại với La Quân: "La tiên sinh, anh đừng chấp nhặt, nhà tôi mấy năm nay toàn sống ở dưới quê nên cái nết nó vậy đấy."
Bà Tào lại lườm nguýt thêm phát nữa.
"Chuyện là thế này, nhà tôi hơi mù tịt về thời cuộc, nghe bảo tối qua ở trong hầm trú ẩn có lỡ mồm nói mấy câu khó nghe với vợ anh. Tính bả cứ hay suy diễn lung tung, tôi sợ bả làm vợ anh nghĩ quẩn theo, nên đặc biệt dẫn bả sang đây để giải thích rõ ràng." Bộ trưởng Tào cười xòa.
Liễu Đào bưng khay trà từ trong bếp đi ra, rót nước mời Bộ trưởng Tào và bà Tào. Lúc đưa tách trà đến trước mặt bà Tào, bà ấy cố tình đứng hẳn dậy đỡ lấy, tu luôn một ngụm, rồi còn chỉ tay vào cái ghế trống bên cạnh, ra hiệu cho Liễu Đào mau ngồi xuống chứ đừng đứng mãi thế.
Tần Hoài nhìn hai người phụ nữ, cảm thấy bà Tào này cũng thú vị phết. Tuy bà ấy nhìn La Quân hơi ngứa mắt, nhưng quan hệ với Liễu Đào lại có vẻ rất tốt.
"La phu nhân, tôi biết dạo này lão La nhà cô hay phải đi công tác nên cô sốt ruột, nhưng cô cứ yên tâm, hắn là anh em của tôi, ra ngoài lúc nào cũng có người bảo vệ sát sao. Đàn ông bôn ba sự nghiệp bên ngoài chung quy cũng vì vợ vì con cả thôi, cô cũng nên thông cảm cho lão La nhiều vào. À, hôm qua tôi vừa vớ được hộp tổ yến xịn, mang sang cho cô bồi bổ, tôi thấy dạo này trông cô tiều tụy đi nhiều đấy." Bộ trưởng Tào nói xong, liền cười phá lên một tràng giả trân hết sức.
Liễu Đào hơi ngơ ngác, hiển nhiên vẫn chưa load kịp tại sao hai vợ chồng Bộ trưởng Tào lại cất công mò sang tận đây chỉ để giải thích dăm ba cái chuyện cỏn con này. Cô ấy còn đang ấp úng chưa biết mở lời hỏi han ra sao, thì Bộ trưởng Tào đã đứng phắt dậy kêu bận việc phải chuồn trước, bà Tào cũng đứng lên theo, không quên dặn với Liễu Đào chiều nay nhớ sang nhà bà đánh mạt chược.
Liễu Đào tiễn hai người ra cửa, La Quân tỏ vẻ coi như chuyện thường tình ở huyện, tiếp tục cắm mặt vào tờ báo.
Tần Hoài cũng thấy hai vợ chồng Bộ trưởng Tào cứ dở dở ương ương thế nào ấy, bèn rón rén bám gót theo sau xem đôi chim cu này có tuồn ra được tí dưa bở nào sốt dẻo không.
Vừa mò ra ngoài là nghe thấy ngay.
Cửa vừa đóng sập lại, Bộ trưởng Tào đã trở mặt cái rụp, gằn giọng mắng mỏ: "Bà ăn no rửng mỡ rảnh rỗi sinh nông nổi đúng không? Tối qua đang yên đang lành tự dưng đi nói mấy cái lời xà lơ với vợ lão La, lại còn xúi cô ta lộn về Thượng Hải. Bà gào cái gì mà bà muốn về quê hả, bà thích về thì tôi đếch thèm cản, mai tôi sai người mua vé tống cổ bà về luôn."
Bà Tào cũng lật mặt nhanh như chớp: "Tôi lỡ miệng nói hai câu thì chết ai à? Lũ đàn ông các ông thằng nào chả khốn nạn như nhau, ông chê tôi già nua xấu xí rồi vứt tôi lăn lóc ở quê hầu hạ bố mẹ chồng, còn bản thân thì phè phỡn trên phố rước mấy em nữ sinh về hú hí. Đến lúc anh trai tôi vừa lên chức là ông vội vàng đón tôi lên thành phố ngay, trở mặt còn nhanh hơn cả lật bánh tráng."
"Cái thằng họ Tào nhà ông đã chẳng ra gì, thì cái thằng họ La kia lại càng là thứ cặn bã. Chẳng qua cũng chỉ là một thằng lái buôn thôi chứ gì? Suốt ngày làm bộ làm tịch ra vẻ chung tình, không đọc sách thì cũng cắm mặt vào báo, sau lưng thì lén lút nuôi vợ bé bên ngoài. Lại còn dám bảo là đi bàn chuyện làm ăn với ông, hắn bàn cái quái gì với ông hả? Dăm bữa nửa tháng lại tót đi biệt tăm, có quỷ mới biết hắn tòm tem làm trò gì bên ngoài, chắc cú là lén lập phòng nhì rồi."
Bộ trưởng Tào càng hạ giọng xuống trầm hơn: "Thì liên quan cái đếch gì đến bà? Bà tưởng La Quân là loại thương lái quèn chắc? Bà cứ thử đi hóng hớt mà xem, mấy năm nay có kẻ nào đắc tội với hắn mà còn toàn mạng không, từ dân xã hội đen, mấy lão chức sắc dạt vòm, Tây lông, cho đến cả quan chức chính phủ, toàn bộ đều bốc hơi như chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Tôi cũng chỉ là một cái chức bộ trưởng tép riu chả có tí thực quyền nào, bà có mấy cái mạng mà dám mở mồm gáy hắn chỉ là một thằng thương nhân bình thường hả."
Bà Tào vẫn hậm hực không phục.
"Tôi bảo bà năng rủ vợ lão La sang đánh mạt chược, là để lấy lòng, chứ đéo phải để bà rủ cô ta lập hội chị em bạn dì, kết nghĩa kim lan đâu."
LVQ8371