Chắc là vì đã quá lâu rồi hắn chưa tự tay làm Điểm Tâm cho Tần Lạc.
Nghĩ kỹ lại thì, đây có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi Tần Lạc biết ăn đồ bột mì đến nay, con bé phải trải qua hơn một tháng trời mà không được nếm thử món Điểm Tâm nào do chính tay Tần Hoài nhào nặn.
Thật sự là khổ thân Lạc Lạc quá mà.
Tần Hoài nhìn ghi chú trên điện thoại, trong đó ghi lại những món Điểm Tâm mà hắn định làm cho Tần Lạc trong khoảng thời gian này.
Điểm thi tháng lần này và lần trước của Tần Lạc đều khá ổn, lần trước đứng thứ mười hai từ dưới đếm lên của lớp, lần này đứng thứ mười bảy, tiến bộ vô cùng rõ rệt, rất đáng để khen thưởng đàng hoàng.
Trừ đi hai ngày đi lại, còn dư bốn ngày, Tần Lạc chắc hăn sẽ ăn được Giải Hoàng Thiêu Mạch, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Ngũ Định Bao, Bánh Bao Hòe Hoa, Viên Mộng Thiêu Bính, Hài Xác Hoàng, Trư Du Niên Cao, Cao Đoàn, Giang Mễ Niên Cao, Tảo Nê Sơn Dược Cao, Bình Quả Diện Quả Nhi và Quả Nhi.
Quả Nhi cấp B một mình Tần Hoài không làm nổi, nên lần này về hắn cố ý mang theo một mẻ phôi bánh sống, về đến nhà sẽ hấp cho Tần Lạc ăn ngay.
Về phần Cao Đoàn và Trư Du Niên Cao, là do Tần Hoài lúc ở bếp sau Hoàng Kí muốn làm chút món khác để đổi cảm giác tay nên đã nhập gia tùy tục học lỏm được.
Dù sao cũng mới học, làm tàm tạm, có thể cho Tần Lạc nếm thử món mới.
Máy bay của Tần Hoài hạ cánh lúc 2 giờ 27 phút chiều.
Lần này Tần Hoài không nhờ Trần Huệ Hồng đến đón, bởi vì hắn không mang theo 80 cân Tô Bính mà chị ấy muốn — Trịnh Tư Nguyên thật sự không muốn làm nhiều Tô Bính đến thế.
Tần Hoài chỉ mang theo 20 cân.
Thôi được rồi, Trần Huệ Hồng không thể tới đón máy bay thật ra là vì hôm nay là thứ bảy, buổi sáng chị ấy phải đến trường họp phụ huynh cho Trần Tuệ Tuệ, buổi chiều lại hẹn mấy phụ huynh quen biết đưa bọn trẻ đi vườn bách thú chơi, không rút ra được thời gian.
Chị ấy đã nhờ Trần Anh Tuấn sắp xếp tài xế tới đón Tần Hoài.
Trần Huệ Hồng đã gửi ảnh chụp và biển số xe của tài xế cho Tần Hoài, dặn hắn rằng tài xế sẽ chờ ở cửa đón khách.
Tần Hoài không có kinh nghiệm được người ta đón máy bay, vốn đĩ còn hơi căng thăng, kết quả vừa đi ra khỏi cửa ra thì hết căng thắng luôn.
Một bóng dáng quen thuộc lao về phía hắn như đạn pháo, suýt chút nữa tông hắn ngã nhào.
Hơn một tháng không gặp, Tần Lạc hình như cao lên một chút rồi.
"Anh! Cuối cùng anh cũng về rồi, em còn tưởng anh định ở lỳ bên Cô Tô không thèm về nữa chứ! Anh có biết em nhớ anh lắm không, anh có biết bây giờ mỗi sáng em toàn phải ăn cái gì không? Em gầy đi rồi anh có thấy không? Em đói đến mức gầy rộc đi rồi đây này!!!" Tần Lạc chọc chọc vào cằm mình.
Tần Hoài tỏ vẻ mình nhìn không ra.
"Đã mua cua chưa?” Tần Hoài hỏi.
Tần Lạc gật đầu lia lịa: "Mua rồi, mua nhiều lắm, hôm kia anh vừa gọi điện cho bố nói một tiếng, bố đã bảo Tịch tỷ tìm người đặt hàng rồi. Mua cả một đống to, đang nuôi trong chum nước bò lổm ngổm khắp nơi kìa."
"Em nghe Tịch tỷ bảo dạo này cua không còn béo ngậy như trước nữa, gạch cua cũng không nhiều vì sắp hết mùa rồi, giá mà anh về sớm hơn một chút thì tốt biết mấy." Tần Lạc bĩu môi, mặt mũi tràn đầy uất ức.
"Em có thích ăn cua đâu, mấy năm trước cứ ngửi thấy mùi cua là buồn nôn, anh còn chẳng biết em có ăn được Giải Hoàng Thiêu Mạch không nữa. Lỡ ăn một cái rồi lại nôn thốc nôn tháo ra, anh sợ mất luôn cái biển hiệu chiêu bài của anh mất." Tần Hoài cười nói, thấy Tần Lạc mặt mũi lộ rõ vẻ không phục, hắn vội vàng cười dỗ dành.
"Yên tâm đi, bảng điểm thi tháng hai tháng nay của em anh đều xem cả rồi, thi quả thực rất khá, Lạc Lạc nhà ta dạo này học hành vất vả rồi, không được ăn đồ ngon đúng là tủi thân thật."
"Trong vali của anh có nửa thùng phôi bánh sống của Quả Nhị, còn có cả Tô Bính, Định Thắng Cao và phôi bánh sống của Tiên Nhục Nguyệt Bính do anh Tư Nguyên làm nữa, lắt nữa về nhà anh sẽ hấp rồi nướng luôn cho em.”
"Hôm nay ăn cơm chưa?"
"Em mới ăn một cái đùi gà nướng." Tần Lạc thành thật đáp.
Tần Hoài hiểu ngay, con bé này ăn một cái đùi gà khai vị, cốt chỉ để chờ hắn về nấu đồ ngon cho ăn đây mà.
"Vậy về nhà cứ ăn tạm mấy cái Tô Bính lót dạ trước đi, thèm món gì cứ nói, về anh làm cho em."
"Mấy ngày nay cho em ăn thỏa thích luôn!”
Tần Lạc vốn còn định cố làm ra vẻ bình tĩnh, giả vờ như mình không phải cái kiểu em gái dễ dàng bị chút lợi lộc cỏn con mua chuộc, kiểu như trong lòng anh căn bản làm gì có em, đi biền biệt hơn một tháng không về đúng là quá đáng. Kết quả vừa nghe xong câu chốt hạ của Tần Hoài, con bé không nhịn nổi nữa, cười toe toét đến mức hở cả răng hàm.
Bây giờ Tần Lạc thậm chí còn hơi hối hận vì sáng nay đã chạy ra phố đi bộ cạnh trung tâm thương mại mua đùi gà nướng ăn.
Ôi dào, ăn đùi gà làm cái gì chứ, biết trước Điểm Tâm bao la lại còn được order món nữa, thì từ hôm qua cô bé đã nhịn cơm luôn cho rồi!
Tần Lạc vui vẻ xách hộ vali cho Tần Hoài.
"Lúc nãy chưa kịp hỏi, sao em lại chạy tới đón máy bay thế này?” Tần Hoài đi theo Tần Lạc hướng ra ngoài.
Tần Lạc vừa ngó nghiêng tìm xe vừa đáp: "Mẹ bảo cả sáng nay em cứ ở lỳ trong nhà ăn chạy nhảy lăng xăng không chịu ngồi yên, nhìn ngứa cả mắt, nên sai em ra đây đón anh, kẻo anh lại không tìm thấy tài xế do chú Trần sắp xếp."
Tần Hoài phải mất vài giây mới load kịp, chú Trần trong miệng Tần Lạc chính là Trần Anh Tuấn.
LVQ8371