Trịnh Đạt vừa nghe kể tên mấy món đó là biết ngay chắc chắn do Tần Hoài làm, trong lòng không khỏi đắc ý, không hổ danh là đệ tử chân truyền mà ông nhắm trúng, chỉ cần tiện tay múa vài đường là đã khiến bao người trầm trồ kinh ngạc.
Trong lòng ông thậm chí còn thầm trách móc Hoàng Thắng Lợi, sư huynh làm ăn kiểu gì vậy? Bắt Tiểu Tần một mình ôm đồm bao nhiêu là Điểm Tâm, nhỡ làm cục cưng đồ đệ tương lai của ông mệt lả ra đấy thì sao, đúng là chẳng biết nặng nhẹ gì cả.
Ông bạn già thấy Trịnh Đạt im lặng bèn tiếp tục gặng hỏi: "Thật sự không phải do ông làm à, thế ông tiết lộ cho tôi xem lão Hoàng đào đâu ra vị đại thần này vậy, trình độ ngang ngửa ông luôn đấy. Không lẽ lại moi từ Tri Vị Cư sang à? Bên Tri Vị Cư có sư phụ nào mới nghỉ việc sao?"
Trịnh Đạt nghe đối phương phán vậy thì lập tức nổi trận lôi đình: "Ông nói vớ vẩn gì thế? Cái gì mà trình độ ngang ngửa tôi, Cung Đại Đầu ông có biết thưởng thức không vậy? Trình độ đó sao có thể sánh bằng tôi được, tay nghề của tôi chắc chắn phải cao hơn thế nhiều!"
Trình độ của Tần Hoài mà ngang ngửa ông, thì ông còn mặt mũi nào mà đòi nhận hắn làm đồ đệ nữa chứ?
"Ông đang ở đâu đấy?" Trịnh Đạt hỏi.
"Tôi đang ở Hoàng Ký đợi Điểm Tâm đây. Cứ tưởng ông lượn qua Hoàng Ký, sợ ông làm xong bữa trưa lại chuồn mất nên tôi vội phi đến mua ngay, hóa ra không phải à."
"Ông mua ít thôi, đừng làm Tiểu Tần nhà người ta mệt quá."
"Ồ, vị sư phụ mới tới là bạn ông đúng không? Được rồi, tôi tự biết chừng mực, cúp máy đây."
Trước khi đầu dây bên kia cúp máy, Trịnh Đạt còn nghe loáng thoáng tiếng ông bạn hỏi nhân viên phục vụ:
"Người đẹp ơi, 20 cái Bánh Bao, 30 cái Ngũ Đinh Bao, 50 cái Tứ Hi Giảo, 10 phần Viên Mộng Thiêu Bính, 15 cái Giải Xác Hoàng của tôi bao giờ mới xong thê?”
Đời trước chưa từng được ăn Điểm Tâm hay sao vậy? Tích trữ lắm thế, ông tưởng mình là chuột hamster chắc?
Trịnh Đạt nhắn tin cho Hoàng Thắng Lợi.
Trịnh Đạt: Sư huynh, đệ bảo huynh chiếu cố Tiểu Tần mà huynh làm thế à? Tiểu Tần là đệ tử chân truyền tương lai của đệ đấy, lỡ vắt kiệt sức cậu ấy thì đệ biết tính sao???
Hoàng Thắng Lợi vừa làm vật lý trị liệu xong đang nhàn nhã thưởng trà: ?
Cú lừa gì đây? Tần Hoài trở thành đệ tử chân truyền của Trịnh Đạt từ bao giờ thế?
Hoàng Thắng Lợi bỗng nhớ tới một từ lóng mới học được trên mạng dạo gần đây, vô cùng hợp để miêu tả Trịnh Đạt.
Nhận vơ trắng trợn.
Hoàng Thắng Lợi đặt điện thoại xuống, tiếp tục nhâm nhi tách trà, thong thả vạch ra kế hoạch truyền nghề cho buổi chiều.
Chờ đến khi kết thúc ca trưa, Tần Hoài đã tê liệt hoàn toàn.
Mệt muốn bở hơi tai.
Thể xác thì không mệt lắm, chủ yếu là mệt não.
Hắn cứ trơ mắt nhìn từng xửng Bánh Bao Tửu Nhưỡng, bánh bao, sủi cảo ra lò, từng khay Giải Xác Hoàng, Bánh Nướng được bưng ra, cứ như làm ảo thuật vậy, một giây trước còn xếp đầy ắp, chớp mắt cái đã sạch bách.
Hắn cảm thấy mình chẳng khác nào công nhân đứng chuyền sản xuất, không biết lúc nào mới được tan ca, cũng chẳng rõ còn bao nhiêu việc phải làm, chỉ nhìn thấy một danh sách Điểm Tâm dài dằng dặc chờ làm mà không thấy điểm dừng.
Lúc tan ca lúc 1 giờ chiều, hắn đã quên sạch sành sanh chuyện ban sáng mình từng lỡ mồm nhận thầu luôn bữa ăn cho nhân viên.
Làm không nổi, căn bản là không gánh nổi.
Nhìn Vương Tuấn vẫn đang cặm cụi dọn dẹp, hắn chân thành hỏi: "Điểm Tâm của Hoàng Ký bán chạy đến thế cơ à?"
Thảo nào vị thợ làm bánh trước đó lại xin nghỉ hưu từ ba năm trước, chắc là làm mệt đến mức phải rút lui đây mà.
Vương Tuấn thành thật đáp: "Hôm nay chắc chỉ là ngoại lệ thôi."
"Cũng lâu lắm rồi tiệm mình không bán Điểm Tâm, nhiều khách quen cứ tưởng Trịnh sư thúc tạm thời về giúp một bữa trưa nay, nên mới tranh thủ mua nhiều một chút."
"Vốn đĩ nếu sư phụ có mặt ở đây, ra mặt giải thích với mọi người một tiếng thì tình hình chắc chắn sẽ đỡ hơn nhiều. Nhưng sáng nay sư phụ đi vật lý trị liệu mất rồi, đại sư huynh ra giải thích thì chẳng ai tin, thành ra mới xảy ra cớ sự này.”
"Đợi chiều sư phụ tới, tối giải thích rõ tình hình với khách, rồi bán liên tục thêm vài ngày để mọi người an tâm, sẽ không xuất hiện tình trạng này nữa đâu."
Tần Hoài miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của Vương Tuấn: "Cũng vất vả cho các anh rồi, tôi thật sự không ngờ Điểm Tâm lại dễ bán đến vậy, nếu chỉ làm hai ba loại thì tình hình có lẽ đã đỡ hơn một chút. Biết thế tối qua trước khi lên danh sách tôi đã gọi điện thoại hỏi Trịnh Tư Nguyên một tiếng, tôi cũng sẽ chỉ ghi hai món thôi."
Vương Tuấn chân thành nói: "Không phải Điểm Tâm dễ bán đâu, mà là tay nghề của cậu quá tốt đấy Tần Hoài."
Từ nhỏ đến lớn, Tần Hoài thực ra đã nghe rất nhiều lời khen ngợi tương tự, nhưng đều chẳng có giá trị tham khảo gì.
Lúc bán bánh bao ở gần khu dân cư đường số 3, xung quanh đều là hàng xóm láng giềng bình thường, đối thủ cạnh tranh cũng toàn là tiệm ăn sáng bình dân, tay nghề của Tần Hoài có xuất chúng hơn hắn cũng chăng giải quyết được gì. Rốt cuộc thì tay nghề có tốt đến mấy, bánh bao cùng kích cỡ người ta bán 1 tệ rưỡi mà hắn bán 2 tệ thì cũng để bị ăn chửi như chơi.
Về sau chuyển đến Vân Trung Tiểu Khu, đổi sang một nhóm hàng xóm láng giềng khác khen ngợi, quả thật Tần Hoài rất thích chí. Nhưng hàng xóm không chỉ khen mỗi Tần Hoài, họ còn khen cả Trịnh Tư Nguyên, khen Trịnh Đạt, mọi người khen ngợi công bằng từng vị thợ làm bánh có tay nghề cao siêu.
Hiện tại đến Hoàng Ký, lại đổi sang một nhóm người khác khen.
LVQ8371