Nhưng nhìn Trịnh Đạt làm Xíu Mại Gạch Cua, người không hiểu nghề căn bản chắng nhìn ra được bí quyết bên trong, sẽ chỉ cảm thấy vị đầu bếp trưng niên này cũng thường thôi, làm Điểm Tâm mà chẳng nghiêm túc gì cả. Cảm giác cứ làm thế này thế nọ rồi lại thế kia, khuấy bừa vài cái là đã trộn xong nhân rồi bắt đầu gói xíu mại luôn.
Đáng mừng là, thủ pháp gói xíu mại của Trịnh Đạt lại rất đẹp mắt.
Động tác nhanh nhẹn, thủ pháp thuần thục, những chiếc xíu mại được gói ra cái nào cái nấy đều tăm tắp, kích cỡ hình dáng giống hệt nhau, thoạt nhìn cứ như được sản xuất trên cùng một dây chuyền vậy.
Những kỹ năng cơ bản từ hồi Trịnh Đạt làm thợ làm bánh ở tiệm cơm quốc doanh năm xưa vẫn chưa hề bị mai một.
Điểm nhấn chính là hiệu suất cao, làm việc nhanh gọn.
Toàn bộ quá trình Trịnh Đạt làm Xíu Mại Gạch Cua, mãi cho đến khi cho lên xửng hấp, ông gần như không nói năng gì.
Chỉ cắm cúi làm.
Tần Hoài đứng bên cạnh quan sát vô cùng chăm chú.
Xíu Mại Gạch Cua trong nồi vẫn đang được hấp, Tần Hoài chưa từng ăn Xíu Mại Gạch Cua nên không biết mùi vị ra sao, cũng chẳng tưởng tượng ra được nó sẽ có vị như thế nào, nhưng hắn đã bắt đầu mong đợi rồi.
Nhất định sẽ rất ngon!
Tần Hoài chưa bao giờ cảm nhận một cách trực quan đến thế về việc Trịnh Đạt là một thợ làm bánh hàng top với tay nghề đinh cao.
Thảo nào Hoàng Thắng Lợi ngày nào cũng dìm hàng Trịnh Đạt. Thử hỏi nhìn cậu sư đệ tay nghề xuất chúng của mình từ bỏ con đường ẩm thực để chuyển hướng sang kinh doanh, đạt được tự do tài chính, ngày nào cũng sống sung sướng như tiên, lại còn có một cậu con trai thiên phú tuyệt đỉnh kế thừa tay nghề, nếu hắn là Hoàng Thắng Lợi thì hắn cũng dìm hàng Trịnh Đạt cho xem.
"Tiểu Tần, sao rồi? Vừa nãy xem có hiểu không? Không hiểu cũng không sao, khâu nêm nếm của món Xíu Mại Gạch Cua này quả thực khá phức tạp. Nếu con cảm thấy xem một lần chưa hiểu thì đợi mẻ xíu mại này ra lò, con cứ nếm thử hương vị trước đi, cảm nhận một chút, rồi bác sẽ làm lại cho con xem một lần nữa, sau đó con hẵng bắt tay vào thử."
"Ây da, đã hơn ba giờ rồi, làm lại lần nữa thì con không còn thời gian để thực hành đâu. Không sao, hôm nay con cứ học hỏi tiếp thu trước đi, ngày mai hẵng tự làm thử. Không vội, chiều mai Hoàng sư phụ của con cũng phải đi tập vật lý trị liệu, không có thời gian qua đây đâu."
"Bác phải nói chuyện với ông ấy mới được, cái bệnh đau lưng này không phải chuyện đùa đâu, phải tập vật lý trị liệu nhiều vào. Khó khăn lắm mới đỡ được một chút, chỉ tập có hai ngày thì ăn thua gì, phải tập thêm vài ngày nữa!"
Liệu có cái khả năng nào là, đạo trước sáng nào cũng không thấy bóng dáng Hoàng Thắng Lợi đâu là vì sáng nào ông ấy cũng đi tập vật lý trị liệu không?
Tần Hoài quyết định cứ tán gẫu một lát đã.
"Trịnh sư phụ, thực ra con vẫn luôn hơi tò mò, năm xưa bác và Hoàng sư phụ học nghề kiểu gì vậy ạ? Có giống như cách bác đang dạy con bây giờ không?" Tần Hoài hỏi.
Không trách hắn tò mò được, thực sự là phương pháp giảng dạy của Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi khác nhau một trời một vực, căn bản chẳng giống như do cùng một sư phụ dạy dỗ ra chút nào.
"Năm xưa ấy à." Trịnh Đạt nghe Tần Hoài hỏi vậy, bất giác lộ vẻ hoài niệm, "Hoàng sư phụ của con đã kể cho con nghe bao giờ chưa?"
Trịnh Đạt lập tức hăng máu lên, nói: "Vậy thì bác phải kể cho con nghe thật tử tế mới được!”
"Bác và sư huynh quen biết nhau từ nhỏ, bố mẹ hai nhà làm cùng một cơ quan, đều làm việc ở xưởng dệt lụa. Thời đó nhà đông con, nhà bác chỉ có mỗi bố bác là có công việc ổn định, mẹ bác chỉ có thể làm lặt vặt, cuộc sống rất túng quẫn. Nhà bác có sáu anh chị em, bác là con thứ tư, kẹt ở giữa, ngày nào cũng ăn không đủ no, đói đến mức cồn cào cả ruột gan. Hoàng sư phụ của con cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nhà ông ấy ít con hơn, chỉ có ba người thôi, ông ấy là con cả. Nhưng bà nội ông ấy bị bệnh lao, quanh năm suốt tháng phải uống thuốc nên hoàn cảnh gia đình còn bi đát hơn cả nhà bác."
"Thời đó, làm bếp trưởng ở tiệm cơm quốc doanh là một công việc cực kỳ oách. Sư phụ của bác hồi trẻ tuy vì chiến tranh mà bị thương ở mặt, chân lại đi thọt, nhưng tay nghề thì đỉnh khỏi bàn. Dạo ấy trong thành phố có mấy tiệm cơm quốc doanh, tay nghề của sư phụ bác là số một. Chỉ cần là những bữa tiệc quan trọng thì nhất định phải do sư phụ bác đứng bếp. Khách nước ngoài, thương gia hay lãnh đạo đến đều chỉ đích danh sư phụ bác nấu ăn. Hồi đó xung quanh đây toàn là các nhà máy quốc doanh, đám trẻ con ở xưởng quốc doanh bọn bác có thể không biết xưởng trưởng là ai, nhưng tuyệt đối không một đứa nào là không biết Tỉnh sư phụ cả."
"Rồi có một ngày, sư phụ bác tung tin muốn nhận vài người đồ đệ. Tiểu Tần à, con không biết cái tin đó gây chấn động đến mức nào đâu. Sư phụ bác lúc bấy giờ đã hơn ba mươi tuổi, chưa vợ con gì, bà mối mòn cả bậu cửa cũng chẳng thuyết phục được ông ấy. Thời đó nhận đồ đệ chẳng khác nào nhận con nuôi, sư phụ bác không con không cái, nhận đồ đệ là xác định truyền hết ngón nghề để sau này đồ đệ phụng dưỡng tuổi già, lo liệu ma chay. Bác và sư huynh con cũng phải trải qua biết bao vòng tuyển chọn gắt gao, thậm chí đánh bại cả con trai của chủ nhiệm phân xưởng mới xuất sắc trở thành đồ đệ của sư phụ đấy!"
Trịnh Đạt mải kể đến mức mặt mày hồng hào hớn hở, chỉ thiếu nước học theo Vương đại gia làm thêm bài diễn văn ôn nghèo nhớ khổ nữa thôi.
LVQ8371