Phương pháp huấn luyện kiểu phụ bếp này quả thực rất hữu dụng.
Có nghe một ngàn lần kiến thức lý thuyết về thịt tôm và thịt cua, cũng chẳng bằng tự tay bóc tôm gỡ cua ròng rã bốn năm ngày trời.
Thực tiễn mới đem lại chân lý.
Đối với các nhân viên ở bếp sau của Hoàng Kí mà nói, mấy ngày nay cũng là những ngày vô cùng ảo ma.
Vào khoảng thời gian buổi sáng và buổi trưa, mọi người hoàn toàn không thấy bóng dáng Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi đâu.
Trịnh Đạt nếu không có việc gì cần thiết thì nhất quyết không chịu đậy sớm, mà có dậy thì cũng chẳng muốn vác mặt đến bếp trước bữa trưa.
Hoàng Thắng Lợi tuy dậy được, nhưng ông cũng chẳng muốn đến bếp, buổi sáng không đi uống trà thì cũng đi tập vật lý trị liệu.
Cặp sư huynh đệ này thường phải đợi đến 2 giờ chiều, mới chịu tề tựu đông đủ tại đỉnh cao bếp sau Hoàng Kí.
Sau đó vừa giáp mặt đã bắt đầu cãi nhau.
Ai cãi thắng thì người đó dạy.
Đừng thấy ngày thường Hoàng Thắng Lợi hay cười ha hả tính tình hiền lành, nói chuyện ôn hòa chăng mấy khi nổi cáu, chứ một khi đã cãi nhau thì công lực cũng thâm hậu ra phết, chưa từng lép vế bao giờ. Lần nào Hoàng Thắng Lợi cũng giành chiến thắng áp đảo, cãi cho Trịnh Đạt vứt giáp bỏ gươm, thất bại thảm hại.
Mỗi ngày Trịnh Đạt chỉ đành ngậm cục tức ngồi xem mấy video về kỹ năng sư phạm suốt một tiếng đồng hồ, học cách làm thế nào để trở thành một người thầy đạt chuẩn, sau đó lại cục súc đi làm Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Trong bếp đã đặc sắc, ngoài cửa bếp cũng chẳng kém cạnh gì.
Cung Lương đã sắm hẳn một chiếc ghế tựa thoải mái, không thèm ngồi ghế đẩu nhỏ nữa. Ngày nào ông cũng vác ghế ra cắm chốt trước cửa bếp chờ chực Giải Hoàng Thiêu Mạch. Thi thoảng ông lại gọi vài cuộc điện thoại xử lý công việc, khiến những người đi ngang qua không khỏi thắc mắc, cái đám tư bản tự do tài chính các người rảnh rỗi đến thế cơ à?
Đâu chỉ có mấy tay bá tổng trong phim truyền hình mới không đi làm, không màng chính sự, chỉ chăm chăm yêu đương. Mấy vị bá tổng tuổi trung niên ngoài đời thực như các người, cũng ngày ngày chẳng chịu đi làm, bỏ bê công việc, chỉ lo ngồi chực chờ ăn Điểm Tâm thôi sao.
Giải Hoàng Thiêu Mạch ngon đến thế cơ à?
Thôi được rồi, có ngon thật.
Nếu thực sự không phải đi làm thì cũng đáng để cắm chốt lắm chứ. Cung Lương có hẳn một căn hộ ở khu chung cư đối diện, dạo này ông toàn ở bên đó, gần xịt à.
Cái cuộc sống diệu kỳ học trò làm phụ bếp, sư phụ cãi lộn, quần chúng vây xem tự vác ghế ra hóng hớt này cứ thế kéo dài suốt 6 ngày liền.
Không phải đến ngày thứ 7 là Tần Hoài không phải làm phụ bếp nữa đâu.
Phụ bếp thì vẫn phải tiếp tục làm, mặc dù hắn đã bắt đầu thử nêm nếm nhân cho Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhưng khâu xử lý nguyên liệu bắt buộc phải do hắn toàn quyền phụ trách.
Chủ yếu là vào ngày thứ 7 đã xảy ra một sự kiện cực kỳ quan trọng.
Một chuyện không liên quan lắm đến Giải Hoàng Thiêu Mạch, nhưng lại có ảnh hưởng to lớn đến rất nhiều loại Điểm Tâm khác.
Kỹ năng Phát Diện của Tần Hoài đã thăng cấp.
Phát Diện Cấp Cao!
Tần Hoài cất công lặn lội đến tận Cô Tô, trước tiên là nhọc nhằn rèn luyện kỹ năng canh lửa một thời gian, sau đó lại khổ luyện nêm nếm gia vị thêm một dạo. Cuối cùng ông trời không phụ lòng người, nhờ sự miệt mài luyện tập của hắn, kỹ năng Phát Diện đã thành công thăng từ cấp Trung lên cấp Cao.
Đây chẳng phải cũng là một bước tiến bộ hay sao?
Tần Hoài nhận ra kỹ năng Phát Diện của mình thăng cấp ngay lúc đang nhào mẻ bột cuối cùng để làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Cái cảm giác thăng cấp này rất đỗi huyền diệu.
Cảm giác từ cấp Trung lên cấp Cao rõ rệt hơn hẳn lúc từ cấp Sơ lên cấp Trung. Tuy chưa khoa trương đến mức có cảm giác như phút chốc đả thông hai mạch Nhâm Đốc, lĩnh ngộ được tuyệt thế thần công, nhưng lúc nhào bột quả thực là có cảm giác hơn hẳn.
Khối bột trong tay cũng ngoan ngoãn hơn, nhào nặn trơn tru thuận tay hơn rất nhiều.
Kỹ năng Phát Diện đã có bước đột phá quan trọng, Tần Hoài cảm thấy nên ăn mừng một chút.
Nhưng ăn mừng bằng cách nào đây?
Bây giờ chiều nào hắn cũng luyện làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, mà khâu ít quan trọng nhất của Giải Hoàng Thiêu Mạch lại chính là Phát Diện.
Dùng kỹ năng Phát Diện Cấp Cao để nhào vỏ Giải Hoàng Thiêu Mạch, khéo lại tạo ra cái cảm giác anh hùng không có đất dụng võ mất.
Hay là làm món khác nhỉ?
Làm món gì đây? Làm cho ai ăn?
Hôm nay nồi nước dùng gà Hoàng Gia ninh có vẻ khá ổn áp.
Mùi thơm nức mũi, lúc nãy đi ngang qua Tần Hoài không nhịn được múc non nửa bát húp thử. Hoàng Gia còn tưởng sáng nay hắn ăn ít nên đói bụng, cứ gặng hỏi xem hắn có muốn mở bếp nhỏ nấu đồ ăn riêng không, để anh xào tạm hai món cho hắn lót dạ trước.
Tần Hoài cảm thấy cái kiểu trưa nào cũng ăn cơm phần tập thể thế này của đám người Hoàng Kí hơi bị đơn điệu quá.
Nhắc mới nhớ, mấy nhân viên phục vụ ngoài sảnh với trong phòng bao còn chưa từng được ăn bữa sáng do hắn làm bao giờ.
Bữa sáng mỗi ngày của Tần Hoài đều được chuẩn bị dựa theo số lượng nhân viên khu bếp sau. Thi thoảng quản lý có việc đến sớm thì còn được ké một miếng, chứ đám phục vụ bình thường thì chắc chắn là chưa được nếm thử bao giờ.
Như thế thì thật không phải phép, mọi người làm đồng nghiệp lâu như vậy rồi mà lại chưa từng được thưởng thức tay nghề của mình.
Mặc dù Tần Hoài căn bản chẳng nhớ nổi mặt mũi đám nhân viên phục vụ ra sao, đến nhân viên nhà ăn của mình hắn còn chả nhớ nổi tên, thế nhưng.
Hắn muốn phô diễn kỹ năng Phát Diện Cấp Cao của mình.
LVQ8371