"Người ta đều bảo ông điên rồi." Bà Tào cất lời: "Bảo ông cày kịch cày tiểu thuyết đến mức tẩu hỏa nhập ma, sống y như mấy thằng si tình trong sách, vứt bỏ cuộc sống vinh hoa phú quý không thèm hưởng, lại chui rúc ở cái xó xinh quỷ quái này để sống mòn bên mộ người vợ đã khuất."
"Mấy năm trước do cái miệng tôi không có duyên, ông với lão Tào nhà tôi thông đồng xạo sự với Liễu Đào là ra ngoài bàn chuyện làm ăn, tôi lại cứ đinh ninh ông lén lút nuôi vợ bé bên ngoài, nên mới xúi Liễu Đào bắt ông đưa cô ấy về Thượng Hải để cắt đứt với con hồ ly tinh bên này." Bà Tào nhìn chằm chằm vào bia mộ: "Bây giờ nghĩ lại, thà hồi đó tôi xúi Liễu Đào ép ông dọn về Thượng Hải thật, khéo thế người vẫn còn sống sờ sờ ra đấy."
"Tôi không điên." La Quân điềm nhiên đáp.
Bà Tào cười gượng: "Tôi thực sự rất khoái đánh mạt chược với Liễu Đào."
"Tôi vốn là bà vợ nhà quê được lão Tào cưới từ thuở cơ hàn, chữ bẻ đôi không biết một chữ, chả ưa ba cái thứ đồ Tây, giày cao gót thì chịu chết không xỏ nổi, cà phê cũng uống không quen mồm, tóm lại là một con mẹ nhà quê bị người đời khinh bỉ. Nếu không nhờ anh trai tôi thăng quan tiến chức, thì có mút mùa lão Tào cũng chả thèm rước tôi lên thành phố."
"Lão Tào nhà tôi muốn trèo cao, xúi tôi bợ đỡ Liễu Đào để lấy lòng ông. Lúc đầu tôi đếch ưng đâu, tôi chúa ghét cái trò luồn cúi bợ đỡ, mấy mụ vợ trẻ trưng mơn mởn kia cứ ÿ mình ra đời va chạm nhiều, hở ra là hếch ngược lỗ mũi lên trời khinh khinh mấy bà vợ cả dưới quê như chúng tôi, đến cả lúc lên sòng mạt chược cũng dè biu cái điệu bốc bài phèn chua của chúng tôi.”
"Nhưng cô ấy... thôi bỏ đi, không nhắc nữa, hôm nay tôi lặn lội đến đây là có món đồ muốn đưa cho ông." Nói đoạn, bà Tào cẩn thận móc từ trong túi ra một tay nải vải, mở ra, bên trong lại bọc thêm một cái tay nải nhỏ xíu nữa, mở bung ra, là một chiếc khuyên tai.
Một chiếc khuyên tai bạc nhỏ xinh.
"Chẳng phải tôi sắp cuốn gói về quê sao, hôm qua lúc dọn dẹp đồ đạc thì bới được trong hộp trang sức, là chiếc khuyên mà dạo trước Liễu Đào đánh rơi. Cô ấy bảo đây là của hồi môn do bà chị Hồng nào đó tặng lúc xuất giá, dẫu chẳng đáng giá mấy đồng nhưng lại cực kỳ ý nghĩa. Bình thường cô ấy đâu có dám đeo vì sợ làm mất mặt ông, chỉ những lúc mò sang nhà tôi đánh mạt chược mới lén đeo lên thôi."
"Cô ấy lúc nào cũng rón rén cẩn trọng như thế, chỉ nơm nớp sợ lỡ làm sai cái gì sẽ bôi gio trát trấu vào mặt ông. Ông còn nhớ có dạo con hầu nhà tôi hay bưng thố bồ câu hầm thiên ma sang nhà ông không? Toàn là do Liễu Đào tự tay hầm đấy, cô ấy nấu nướng vụng về, lần nào cũng ninh bồ câu bã cả ra chỉ húp được mỗi nước, đếch dám cho ông thấy xác bồ câu, bèn xạo sự là do đầu bếp nhà tôi làm."
"Dạo này Bộ trưởng Tào thế nào rồi?” La Quân lên tiếng hỏi.
"Ngỏm rồi." Bà Tào dửng dưng đáp: "Anh trai tôi cũng ngỏm củ tỏi luôn rồi, mấy bà vợ bé trong nhà thì cuốn gói chuồn sạch. Tôi đẻ không được mụn con trai nào, chỉ có mỗi mống con gái, tiền nong tài sản cũng chả sơ múi được bao nhiêu, bám trụ lại cái chốn này thực sự không sống nổi nữa, nên định bụng dắt con gái về quê."
"Chuyến này đi e là mút mùa cũng chả quay lại nữa, nên cất công sang thăm Liễu Đào một chút, coi như nhìn mặt lần cuối."
La Quân nhìn lướt qua bộ quần áo phèn chua trên người bà Tào, đưa tay ra hiệu cho bà ấy đưa chiếc khuyên tai bạc cho mình, bà Tào bèn đưa luôn cả cái tay nải qua, La Quân cầm lấy rồi đứng dậy lết vào trong nhà.
Chưa đầy hai phút sau, La Quân cầm một chiếc hộp nhỏ đi ra, dúi vào tay bà Tào, bên trong chễm chệ 6 thỏi vàng ròng.
"Về đến nơi nhớ biên thư lại, đỡ mất liên lạc. Mấy năm nay Liễu Đào chắng kết giao thêm được bạn mới nào, tôi không thể để cô ấy sau khi hóa bướm lại vắng đi một mống bạn được."
Bà Tào ngẩn tò te nhận lấy chiếc hộp gỗ, buột miệng thốt lên: "Hóa bướm cái quái gì cơ? Đừng bảo là ông điên thật rồi đấy nhé?"
"Những người yêu nhau thật lòng sau khi chết chẳng phải sẽ hóa bướm sao?" La Quân vặn lại: "Y chang như diễn biến trong Lương Chúc ấy, tuy hình hài con người đã chết, nhưng vẫn có thể tiếp tục sống dưới lốt bươm bướm, hóa thành một con bướm vàng."
Bà Tào đứng đực mặt ra một lúc lâu, như thể đang căng não xác nhận xem La Quân có đang giỡn mặt với mình hay không, thấy vẻ mặt ông ấy cực kỳ nghiêm túc, bà mới lắp bắp đáp: "Nhưng... nhưng đó chỉ là tình tiết trong kịch thôi mà."
"Ý bà là sao?" La Quân vặn lại.
"Đó đều là chuyện hư cấu trong kịch thôi, là đồ fake.”
"Đào viên tam kết nghĩa, Viên môn trảm tử, Nữ phò mã chẳng phải toàn là hàng real sao?"
"Thế sao mà giống nhau được." Bà Tào cũng ngớ người, nhất thời chẳng biết phải giải thích sao cho thủng, "Chuyện trong kịch thì có cái thật, có cái xạo. Tích Lương Chúc có phải hàng real hay không tôi đếch biết, nhưng cái vụ hóa bướm thì 100% là xạo sự do con hát tự biên ra."
"Con người làm quái gì mà hóa bướm được."
La Quân đứng hình.
"Người chết là hết, không có cái mùa xuân biến thành bươm bướm đâu."
"Suốt bao năm nay ông... đừng bảo là..."
La Quân như bừng tỉnh khỏi cơn mê, ông ấy y hệt một kẻ chìm đắm trong giấc mộng suốt bao năm ròng, bỗng một ngày đẹp trời có người vỗ vai đánh thức, ê, bớt mơ mộng đi, tỉnh mộng được rồi đấy.
"Bà nói cái gì cơ?" La Quân khản giọng hỏi lại.
LVQ8371