"Cậu còn tính nắn lại cái chốn Cô Tô chết tiệt đó bao lâu nữa hả? Bây giờ sáng nào tôi cũng tỉnh dậy đúng giò, mở mắt ra mà chắng có ngựm Trần Bì Trà nào nhấp môi. Bộ phim hôm nọ cày xong rồi, chuyển sang bộ tiên hiệp này thì đở tệ lậu. Nữ chính ngỏm củ tỏi hai lần rồi mà vẫn chưa chịu đăng xuất hắn, rốt cuộc mấy gã biên kịch thời nay có biết viết kịch bản không thế?” Giọng La Quân sặc mùi oán thán vì thiếu hơi Trần Bì Trà, xen lẫn sự cáu bắn vì phim quá đở.
Tần Hoài: "... Chắc là, phải hơn hai tháng nữa ạ."
"Cái gì???"
Giọng La Quân đầu dây bên kia như muốn chọc thủng nóc nhà: "Hơn hai tháng cơ á? Sao cậu không đợi tôi xuống lỗ luôn rồi hẵng về?"
Tinh Quái lăn lộn ở nhân gian 92 năm ăn nói có khác, chí mạng thật sự.
"Hay là ông... sang Cô Tô ở tạm hai tháng nhé?" Tần Hoài thử tung phương án B.
La Quân thẳng thừng từ chối: "Không đi, không đi."
"Cậu cứ đợi tôi nghẻo rồi hẵng về. Gọi điện có việc gì thế?"
Tần Hoài vội vàng nghiêm mặt lại: "Cháu muốn hỏi quá trình độ kiếp có chuyển biến tốt là sao ạ?"
"Là đúng y như nghĩa đen ấy."
Đã bàn đến chuyện chính sự, đầu đây bên kia của La Quân cũng tắt bặt tiếng tivi, chắc là đã bấm pause rồi.
"Cậu đúng là cái thể chất hút Tinh Quái, mới sang Cô Tô có ba ngày đã đụng ngay một Tinh Quái mới. Cậu còn nhớ tôi và Trần Huệ Hồng từng nói không, Tinh Quái sau lần độ kiếp đầu tiên thất bại sẽ không ngừng luân hồi, dần dà mất sạch ký ức, cho đến khi quên lãng tất cả và biến thành cái dạng như Khuất Tĩnh. Bọn họ cứ ngỡ mình là người bình thường, nhưng một vài hành vi vẫn bị chấp niệm thao túng."
"Vâng ạ."
"Thông thường, Tinh Quái lết đến kiếp cuối cùng thì gần như vô phương độ kiếp. Nhưng trong quá trình luân hồi, nếu hên thì chẳng cần đợi đến kiếp cuối bám víu lấy cọng rơm cứu mạng kia, bọn họ vẫn có thể độ kiếp thành công."
"Cái người cậu mới gặp chắc là đã bắt được cơ hội này rồi."
"Những Tỉnh Quái kiểu này thực ra không hiếm. Nhiều Tinh Quái lết đến kiếp thứ ba, nếu ký ức rụng rơi quá nhiều thì sẽ quên khuấy mất bản thân là Tỉnh Quái, nhưng trong tiềm thức vẫn còn vương vấn chút tàn dư của mấy kiếp trước.”
"Lúc này, Tinh Quái có thể đã quên béng mất chấp niệm của mình, nhưng lại vô tình làm trúng việc có thể cởi bỏ chấp niệm, hoặc va phải quý nhân có khả năng giúp mình hóa giải, thế là rơi vào trạng thái đang Thức Tỉnh."
"Cậu gặp phải chắc là loại tình huống này, tình huống này về cơ bản không cần phải quan tâm, trừ phi gặp phải trắc trở gì đó, nếu không kiếp này của người đó nhất định sẽ độ kiếp thành công."
Tần Hoài vẫn hơi khó hiểu, hỏi: "Tình huống này nghe có vẻ rất tốt, có ký ức còn sót lại nhưng lại không bị ký ức trói buộc, trên lý thuyết mà nói thì tỷ lệ độ kiếp thành công phải rất cao chứ ạ."
La Quân: "... Đó chỉ là trên lý thuyết thôi, đa số các trường hợp đều đi vào cực đoan. Hoặc là bị người ta coi là kẻ điên, hoặc là tự bản thân cũng cảm thấy đầu óc mình có vấn đề, Trần Huệ Hồng chẳng phải là ví dụ điển hình sao?"
"Con bé đó mặc dù hơi xui xẻo, mấy kiếp ở giữa tuổi thọ quả thật rất ngắn, nhưng chẳng phải có một kiếp sống bình thường sao? Sống bình thường thì có ích gì, cuối cùng chắng phải vẫn đi vào cực đoan rồi đột tử vì làm việc quá sức đó sao, người bình thường có thể làm ra loại chuyện như vậy à?”
Tần Hoài hơi bị thuyết phục.
"Vậy cháu... thực ra không cần phải can thiệp gì đúng không ạ?"
"Cậu kích hoạt nhiệm vụ rồi à?" La Quân hỏi.
"Kích hoạt rồi ạ."
"Vậy thì chắc vẫn phải can thiệp một chút, dù sao cậu cũng gặp người đó rồi, không chừng cậu chính là cái trắc trở kia đấy."
Vu khống, đây rành rành là vu khống, hắn chỉ làm một cái Diện Quả Nhi thôi chứ hắn có làm gì đâu!
Nhưng Tần Hoài đương nhiên vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ, hiếm lắm mới gặp được một nhiệm vụ rõ ràng thế này, phần thưởng nhiệm vụ cũng không tồi, không hoàn thành thì phí quá.
Mấu chốt nhất là Cung Lương thực sự rất hào phóng, vừa ra tay đã tặng ngay cái thẻ tiệm nắn xương trị giá 2 vạn. Mặc dù mỗi người trong bếp sau của Hoàng Ký đều có một tấm thẻ này coi như phúc lợi nhân viên, nhưng Tần Hoài đâu phải nhân viên chính thức của Hoàng Ký.
Chỉ là không biết nếu mình giúp Cung Lương Thức Tỉnh, Cung Lương có thể có qua có lại mà đưa hắn vào danh sách người thừa kế, cho hắn thừa kế 10% tài sản hay không.
Tần Hoài ôm ấp nguyện vọng tươi đẹp, bước vào tiệm nắn xương.
"Người của Hoàng Ký, Tần Hoài, quẹt thẻ!"
Thủ pháp của thợ nắn xương cực kỳ cao siêu, Tần Hoài nắn xương xong trở về, phá lệ ngả lưng xuống là ngủ say sưa, ngủ một mạch đến 7 rưỡi sáng hôm sau, lúc tới Hoàng Ký thì đã gần 8 giờ rồi.
Trịnh Tư Nguyên đã gói xong một mẻ Hoành Thánh, tự nấu cho mình một bát nhỏ rồi bắt đầu ăn.
Thấy Trịnh Tư Nguyên đã ăn rồi, Tần Hoài hơi ngại ngùng vặn vặn cổ: "Ngại quá, tôi dậy muộn."
Trịnh Tư Nguyên không có phản ứng gì lớn, hỏi: "Sáng nay cậu làm món gì? Kê Thang Diện à?”
Đây là kế hoạch sáng hôm qua của Tần Hoài.
Theo kế hoạch ban đầu của Tần Hoài, vì đã có cơ hội làm bữa ăn nhân viên thích hợp thế này, chi bằng cứ luyện làm Kê Thang Diện mười ngày nửa tháng trước đã, dù sao mọi người cũng thích ăn.
Nhưng mà buổi trưa chẳng phải đã kích hoạt Nhiệm Vụ Phụ Tuyến mới rồi sao, kế hoạch không theo kịp biến hóa, huống hồ hôm nay hắn còn dậy muộn.
"Làm xíu mại." Tần Hoài đáp, "Dương Nhục Thiêu Mạch."
Không phải Tần Hoài không muốn làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, chủ yếu là hắn không biết làm. So với xíu mại gạo nếp thông thường, Tần Hoài làm Dương Nhục Thiêu Mạch ngon hơn, Tần Lạc cũng thích ăn hơn.
LVQ8371